Chương 7878 Bia Hỗn Độn Vô Cực!"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
"Biến mất cho ta!" Cô ta quát to! Quả nhiên, ngay giây sau cổng địa ngục bỗng tan biến, biến thành một phiến lục địa bình thường, hai người đáp xuống mặt đất! "Sao có thể chứ! Ngươi..." Nguyên Sương tái mặt. Nguyên Phinh giơ tay chộp vào khoảng không: "Kiếm Nguyên Long, ra đây cho ta!" Một thanh bảo kiếm cổ xưa đỏ như máu, xuất hiện trong lòng bàn tay Nguyên Phinh! "Trảm Long Quyết!" Gào! Một kiếm chém ra, hư ảnh mười con Nguyên Long cùng đánh về phía Nguyên Sương! "Không! Không thể thế được! Tuyệt đối không thể thế được!" Nguyên Sương thấy cảnh này, sợ đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu, mười bóng Nguyên Long đập thẳng lên người cô ta, nổ ầm ầm! "A..." Thần hồn Nguyên Sương nổ tung, đang định ngưng tụ lại tiếp! Nguyên Phinh lạnh giọng quát: "Nếu ngươi đã là ý thức sinh ra từ thân thể ta, thì phải do ta khống chế!" "Ta muốn ngươi sống, ngươi sẽ sống! Ta muốn ngươi chết, ngươi buộc phải chết!" "Nguyên Sương, chủ nhân chân chính của thân thể này đã trở về, ngươi, an nghỉ đi!" Một chưởng giáng xuống! Một bàn tay khổng lồ xuất hiện trên đầu Nguyên Sương, vỗ xuống! Phụt! Thần hồn Nguyên Sương tan thành mây khói. ... Diệp Bắc Minh mở mắt ra, quay về thân thể mình! Cùng lúc đó, Nguyên Phinh trước mặt cũng mở mắt, vừa nhìn thấy Diệp Bắc Minh, Nguyên Phinh kích động nhào vào lòng anh luôn: "Diệp công tử, hu hu! Xin lỗi, không phải ta muốn đuổi ngươi đi đâu!" "Do cái thân xác này của ta sinh ra một đạo ý thức riêng, sau khi ta rời khỏi cơ thể Đạm Đài Yên Nhi, ta chẳng đề phòng gì đã muốn nhập vào bản thể!" "Không ngờ, Nguyên Sương trấn áp ta luôn!" Nghe Nguyên Phinh giải thích xong, Diệp Bắc Minh vỗ vai cô ta: "Được rồi, bây giờ không sao nữa rồi!" "Ừm..." Nguyên Phinh đỏ mặt, vội vàng buông Diệp Bắc Minh ra. Trên người cô ta chỉ khoác tạm một chiếc áo mỏng, bên trong hoàn toàn trống không, vừa rồi còn ôm Diệp Bắc Minh một cái, bây giờ cả người nóng ran! Nguyên Phinh ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn Diệp Bắc Minh! Diệp Bắc Minh lại lôi luôn tấm bia mẫu thạch Hỗn Độn ra! "Nguyên cô nương, cô có nhận ra chữ viết trên này không?" "Ơ... Diệp công tử, ngươi đúng là... chả hiểu phong tình gì cả..." Khóe môi Nguyên Phinh giật giật. Cô ta nhìn lướt qua tấm bia mẫu thạch Hỗn Độn! Sau đó gật đầu. "Ta nhận ra, đây là chữ của Hỗn Độn Long Tộc, nó có chung nguồn gốc với chữ của tộc Nguyên Long bọn ta!" Nghe vậy, Diệp Bắc Minh lại sững người, anh kinh ngạc nói: "Hả? Nguyên cô nương, ngươi nhìn thấy chữ trên tấm bia vô tự này à?" Nguyên Phinh ngẩn ra: "Bia vô tự? Đâu phải đâu, trên này chi chít chữ mà." "Ngươi coi dòng đầu tiên này: Bia Hỗn Độn Vô Cực!"