Phùng Ấu Linh tỉnh táo lại từ nổi khiếp sợ, nhìn thấy Diệp Thu ngoắc ngón tay về hướng mình thì lập tức nổi giận.
Anh ta cảm thấy hành động này của Diệp Thu chính là khiêu khích!
Một tên bác sĩ nho nhỏ có tư cách gì khiêu khích mình?
Phùng Ấu Linh hừ lạnh nói: "Thầng nhãi, đừng quên nơi này là chỗ nào, còn chưa tới phiên mày làm càn."
"Tôi lặp lại lần nữa, tới lau sạch áo cho tôi." Diệp Thu chỉ chỉ nước bọt trên lễ phục mà nói: "Đây là do anh làm."
"Vậy thì thế nào?" Phùng Ấu Linh lớn lối nói: "Tao không lau đấy, mày làm gì được tao?"
Nói đùa à, thân là một trong Tứ Thiếu Giang Châu, nếu như đi lau áo cho một tên bác sĩ nho nhỏ trước mặt nhiều khách khứa như vậy thì sau này anh ta còn ra ngoài lăn lộn được sao?
"Trên đời này luôn có một số người thích không coi người khác là người, đâu biết rằng thứ này luôn không có kết cục tốt. Tôi đã cho anh cơ hội, nếu anh không muốn thì cũng đừng trách tôi." Diệp Thu nói xong thì cất bước đi về hướng Phùng Ấu Linh.
Nhìn thấy hành động của hn, Phùng Ấu Linh bật cười: "Thế nào, nhìn bộ dạng của mày là muốn ra tay với tao?"
Diệp Thu không nói lời nào mà trực tiếp đi lên phía trước.
"Thầng nhãi, đừng tưởng rằng mày đánh Trần lão bị thương thì vô địch thiên hạ, vừa rồi nếu không phải Trần lão lơ là trúng quỷ kế của mày thì mày đã sớm chết."
Theo Phùng Ấu Linh thấy thì vừa rồi Diệp Thu nhất định đã sử dụng âm mưu quỷ kế gì, cộng thêm Trần Thiên Chính chủ quan nên mới bị Diệp Thu đả thương.
Hơn nữa anh ta không cảm thấy Diệp Thu tinh thông võ đạo, chẳng qua là sức lực tương đối mạnh mà thôi.
Một người có sức lực mạnh đến mấy thì có thể chống lại một đám người sao?
Phùng Ấu Linh giơ tay lên quát về hướng những tên bảo vệ kia: "Cùng tiến lên, phế hẳn cho tôi."
Ngay lập tức, mười mấy bảo vệ như hoa điên mà cùng phóng đến chỗ Diệp Thu.
Có một bảo vệ vóc người cao lớn muốn thừa cơ hội này thể hiện trước mặt ông chủ nên không chỉ xông lên đầu tiên mà còn rút ra một cây gậy ba khúc từ bên hông rồi gào thét đánh vào Diệp Thu.
Thân thể Diệp Thu bỗng ngã xuống mặt đất, khi sắp chạm đất thì hai chân lại như cây đinh đóng chặt sàn nhà.
Tiếp đó hằn dùng một tay chống đất, thân thể bỗng lật ra sau rồi nhanh chóng đá hai chân ra ngoài.
Chỉ nghe "Phanh" một tiếng, tên cầm gậy ba khúc kia lập tức bay ra ngoài, thuận thế còn đập bay mấy bảo vệ đằng sau.
Sau đó Diệp Thu như mãnh hổ chủ động tiến vào đám bảo vệ.
Không đến hai giây, tiếng kêu thảm thiết thứ nhất vang lên, tiếp đó là tiếng thứ hai, tiếng thứ ba ... Không dứt bên tai.
Đám khách khứa ở đây rùng mình một cái.
Năm phút!
Diệp Thu chỉ dùng năm phút đã đánh bại toàn bộ bảo vệ của Thủy Tinh Cung, ai cũng ngã xuống đất kêu rên.
Diệp Thu cũng không ra tay độc ác với đám thuộc hạ của Phùng Ấu Linh, hằn cảm thấy những nhân viên bảo an này đều bất đắc dĩ, dù sao Phùng Ấu Linh cũng là chủ của họ. Nhân viên không nghe lời chủ thì ai cũng biết sẽ có kết cục ra sao rồi.
Hơn nữa Diệp Thu cũng hiểu biết về nghề bảo vệ này, bình thường người làm nghề này có trình độ không cao, điều kiện gia đình không tốt, kiếm ít tiền cũng không dễ dàng.
Bởi vậy khi hần ra tay đã giảm bớt sức mạnh rất nhiều.