Chương 111 Còn không phải

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Diệp Thu ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào Phùng Ấu Linh. Trong nháy mắt này, Phùng Ấu Linh chỉ cảm thấy mình như bị thú hoang đáng sợ nhắm vào, thân thể bất giác lui về sau hai bước. Năm phút trước anh ta còn tràn ngập chờ mong muốn nhìn thấy Diệp Thu bị phế đi rồi bò lết như con chó thảm thương, nhưng đâu ngờ được mười mấy bảo vệ cũng không đấu lại Diệp Thu, thậm chí còn không thể làm hắn bị thương chút nào, người đàn ông này quá khủng bố. "Anh, rốt cuộc anh muốn làm gì?" Lần đầu tiên Phùng Ấu Linh cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt từ trên người Diệp Thu. "Anh làm bẩn áo tôi, tôi muốn anh lau sạch cho tôi." Diệp Thu cất bước đi thng về phía trước. Lúc này Chu Hạo đứng dậy, nhìn Diệp Thu và nói: "Làm người phải để lại đường lui thì ngày sau dễ nói chuyện hơn. Cậu cần gì khinh người quá đáng?" "Anh nói tôi khinh người quá đáng?" Diệp Thu nhìn Chu Hạo như nhìn một thãng ngu. "Chẳng lẽ không đúng sao?" "Là các người khinh người!" Diệp Thu cả giận nói: "Lúc nãy ở bên ngoài là ai nói tôi và chó không được đi vào?" "Sau khi đi vào là ai muốn giết tôi?" "Là ai nhổ nước miếng lên áo tôi?" "Nếu không phải Long Vương và anh Triệu giúp tôi, nếu không phải chị Lâm kịp thời xuất hiện thì hiện tại tôi đã là một cái xác rồi." "Còn nói tôi khinh người quá đáng, anh mù à?" Sắc mặt Chu Hạo tái xanh, lại im lặng không phản bác. Đúng vậy, thật sự là bọn họ đang đàn áp Diệp Thu. Nếu không phải Long Vương và Lâm Tinh Xảo ra tay trợ giúp Diệp Thu, nếu không phải Diệp Thu có chút bản lĩnh thì hiện tại sớm đã bị giết, căn bản không xuất hiện cục diện này. Chu Hạo không hi vọng tiếp tục làm lớn việc này nên nói: "Dừng tay tại đây đi, tôi đền cho cậu một bộ quần áo mới được không?" Diệp Thu lắc đầu: "Đồ của tôi ... Anh không đền nổi." "Tôi không đền nổi một bộ đồ?" Chu Hạo bị câu này làm tức đến bật cười. Anh ta là thiếu gia cao cấp nhất Giang Châu, nam ro các nhan hiệu như lòng bàn tay, từ lan đau tien nhìn thay Diep Thu thì anh ta đa nhìn ra bo đo tren nguoi han khong vượt qua ba vạn. Chu Hạo còn nói: "Nếu đền một bộ đồ không thể làm cậu hài lòng thì tôi đền gấp mười lần giá cả của nó, thế nào?" "Tôi nói anh không đền nổi." Diệp Thu chậm rai nói: "Bởi vì bộ đồ này là mẹ mua cho tôi." "Tôi biết trong mắt các người thì bộ đồ này rất rẻ, là hàng hạ giá, cũng chẳng buồn mua nó, nhưng vì mua bộ đồ này mà mẹ tôi đã dùng hết mấy tháng tiền lương." "Tôi và mẹ sống nương tựa lẫn nhau, vì nuôi lớn tôi mà mẹ đã trả giá rất nhiều. Mẹ không nỡ ăn, không nỡ mặc mà lại mua cho tôi quần áo đắt tiền như vậy, vì sao?" "Còn không phải vì không muốn các người xem thường tôi." "Mặc dù đây chỉ là một bộ đồ, nhưng lại bao hàm tình thương vô bờ của một người mẹ đối với con mình." "Hiện tại anh cảm thấy mình đền nổi không?" Chu Hạo trầm mặc. Đến luc này anh ta moi hiểu vì sao Diep Thu khang khang muốn Phung Ấu Linh lau sạch áo cho mình, bởi vì bộ đồ này có ý nghĩa không bình thường đối với hắn. Ngay khi Chu Hạo suy nghĩ nên làm gì thì Diệp Thu đột nhiên lao ra, đánh một quyền vào bụng Phùng Ấu Linh. Âm! Phùng Ấu Linh ôm bụng, đau đớn mãnh liệt làm anh ta nẫm rạp xuống đất. Sau đó Diệp Thu vươn tay nắm lấy tóc Phùng Ấu Linh, tay còn lại gỡ cái nơ giá trị không nhỏ của anh ta xuống rồi nhanh chóng dùng nó lau sạch nước miếng trên áo mình, sau đó nắm cầm Phùng Ấu Linh, dùng một tay nhét cái nơ dính nước miếng vào miệng anh ta. Cái này còn chưa xong. Diệp Thu lại nằm lấy một chai rượu vang từ bàn tiệc bên cạnh rồi đập mạnh lên đầu Phùng Ấu Linh, "Đùng" một tiếng, chai rượu vỡ vụn đầy đất, máu tươi chảy xuống từ trán Phùng Ấu Linh. Diệp Thu lại dùng một chân đá bay Phùng Ấu Linh, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về hướng Tiêu Thanh Đế.