Chương 120 Cậu bác sĩ trẻ đó mà lại thắng u?

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Cả hội trường chết lặng. Mọi người tròn xoe mắt nhìn về cửa đại sảnh tiệc, không dám tin vào mắt mình. Tiêu Thanh Đế kiêu căng ngút trời ban nãy giờ bị đánh đến lăn lộn dưới đất, bò còn không nổi. Còn Diệp Thu thì đứng sừng sững như kẻ chiến thắng, mằng Tiêu Thanh Đế là đồ phế vật. "Cậu bác sĩ trẻ đó mà lại thắng u?" "Không thể tin nổi." "Nếu không tận mắt thấy, ai dám tin?" Bên kia. Sắc mặt của Châu Hạo, Lý Tiền Trình và Phùng Ấu Linh khó coi đến cực điểm. "Ấu Linh, đây là 'mượn dao giết người' mà anh nói à?" Châu Hạo tỏ vẻ không hài lòng. Phùng Ấu Linh vốn định mượn tay Tiêu Thanh Đế để trừ khử Long Vương, ai ngờ Long Vương không chết, trái lại Tiêu Thanh Đế bị đè bẹp. "Ai ngờ thằng nhóc đó đánh ghê vậy, mẹ kiếp, to chuyện rồi." Phùng Ấu Linh chửi thề. Mặt mũi bầm dập, trán vẫn rỉ máu, trông dữ tợn. "Anh Ấu Linh, giờ phải làm sao đây?" Lý Tiền Trình sợ hãi, nói: "Nó có giết bọn mình không? Em sợ lắm cơ ... " "Hắn không dám." Phùng Ấu Linh nói. "Vì sao?" Lý Tiền Trình hỏi. "Ở Giang Châu ai dám động vào bọn mình?" Phùng Ấu Linh đáp. "Ơ nhưng nó vừa mới động vào anh rồi còn gì, đúng không, anh Ấu Linh?" Phùng Ấu Linh cứng họng. Châu Hạo hạ giọng: "Nếu là thẳng đó, tôi nhất định sẽ cho hai người đi đời." "Lý do?" "Hắn đánh công tử Tiêu ra nông nỗi này, dẫu hôm nay không chết thì cũng chẳng sống được bao lâu. Chi bằng trước khi gục kéo theo vài đứa chôn cùng." Một câu của Châu Hạo khiến Phùng Ấu Linh và Lý Tiền Trình rợn tóc gáy. "Giờ làm sao?" Phùng Ấu Linh trầm giọng hỏi. "Còn làm sao nữa? Cứ chờ xem tình hình." Châu Hạo liếc sang Tiền Diễm Như ở không xa. Cô nàng xui xeo ấy ngất đen gio vẫn chưa tỉnh. Lúc này, cô gái tóc ngần đi cùng Lâm Tinh Xảo tay cầm súng bước vào từ ngoài sảnh, mặt mũi tái nhợt. Cô bị Trần Thiên Chính đánh văng, ngất xỉu; giờ vừa tỉnh lại. "Cô không sao chứ?" Diệp Thu quan tâm hỏi. "Hứ!" Cô gái tóc ngắn trừng Diệp Thu một cái, rồi đứng nép sau lưng Lâm Tinh Xảo. Ý gì đây? Tôi chọc giận coo lúc nào? Diệp Thu thấy khó hiểu, rồi anh bước đến trước mặt Bạch Băng, đưa tay điểm nhẹ, giúp cô giải huyệt. "Diệp Thu, xin lỗi ... " Bạch Băng rưng rưng nước mắt nói lời xin lỗi. Thực ra trong lòng Diệp Thu cũng có chút oán trách Bạch Băng; nếu không vì cô, đêm nay đã chẳng ra nông nỗi này. Nhưng chuyện đến nước này rồi, trách móc cũng vô ích. "Tất cả đã xong, không cần xin lỗi." Anh nói. "Nếu không phải tôi đưa cậu tới dự tiệc, đã không hại cậu suýt bị chúng giết ... tôi ... cậu có trách tôi không?" Đôi mắt to đẫm lệ của Bạch Băng nhìn Diệp Thu, thấp thỏm bất an. "Trách gì chứ? Nhờ chị đưa tôi đến đây, tôi mới thấy được giới thượng lưu là thế nào. Nói đúng ra, tôi còn phải cảm ơn chị ." "Thật không?" "Tất nhiên là thật." Diệp Thu nói: "Chị Băng, đừng khóc nữa, lem hết phấn son rồi."