Bạch Băng lúc này mới mếu rồi bật cười.
Ở đăng xa, Lâm Tinh Xảo thấy cảnh đó thì bĩu môi, mằng thầm: "Đồ giả thánh thiện."
"Chị Băng, chị nghỉ chút đi, tôi còn việc phải làm."
"Cậu định làm gì?" Bạch Băng vội hỏi. Trong lòng chị dấy lên linh cảm chẳng lành.
"Đương nhiên là làm nốt việc còn dang dở." Diệp Thu nhấc một chai rượu vang trên bàn tiệc, sải bước đi về phía Phùng Ấu Linh.
Dù có ngốc nữa thì Bạch Băng cũng đoán được anh sắp làm gì, vội can: "Diệp Thu, đừng bốc đồng, dừng tay đi."
Đã đè bẹp Tiêu Thanh Đế, dừng ở đây là kết cục đẹp nhất; chị không muốn Diệp Thu tiếp tục gây chuyện, kẻo đến cuối cùng không thu xếp nổi.
Vừa nói, Bạch Băng vừa chạy lên định kéo tay Diệp Thu, nhưng vẫn chậm một bước.
Bốp!
Chai rượu đập thắng vào đầu Phùng Ấu Linh.
Choang-
Phùng Ấu Linh ngã sầm xuống, đầu máu tuôn xối xả.
Vừa thấy Diệp Thu xách chai rượu tiến lại, trong đầu Phùng Ấu Linh chỉ có một ý nghĩ: mau chuồn khỏi đây. Nhưng hai chân như không thuộc về mình, chẳng nghe sai khiến.
Rồi chai rượu giáng xuống đầu.
"Đồ điên."
Han thầm chửi.
Nhưng chưa phải là hết.
Diệp Thu lại với thêm một chai rượu trên bàn.
Còn nữa sao?
Nỗi sợ bắt đầu xâm chiếm, thân thể Phùng Ấu Linh run lẩy bẩy.
"Diệp Thu, đừng đánh nữa, mình về được không?" Bạch Băng túm chặt cánh tay anh,
nói
"Không." Diệp Thu lắc đầu: "Hắn làm bẩn áo tôi, tôi sẽ không tha."
"Tôi giặt áo cho cậu được không? Làm ầm lên thế này, bất lợi cho cậu lắm."
Bạch Băng rất hiểu bốn thiếu gia Giang Châu: bọn họ là một khối: lên thì cùng lên, xuống thì cùng xuống. Diệp Thu đắc tội với Phùng Ấu Linh nghĩa là đắc tội cả bốn người.
Mà phía sau bốn thiếu gia Giang Châu là bốn gia tộc thế lực hùng hậu, quan hệ chầng chịt. Nếu Diệp Thu đánh chết Phùng Ấu Linh, ắt sẽ chuốc lấy trả thù điên cuồng.
"Được, chuyện hắn làm bẩn áo tôi tôi có thể bỏ qua. Nhưng hắn dám chửi chị Lâm là đồ hạ tiện, tôi nuốt không trôi."
Bạch Băng sững người, không ngờ Diệp Thu lại đứng ra bênh Lâm Tinh Xảo.
Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc ấy lòng cô thấy bứt rứt khó chịu.
"Diệp Thu, dừng tay đi, coi như tôi cầu xin cậu." Bạch Băng níu chặt lấy tay anh, thấy anh muốn gỡ ra, chị liền ôm chặt lấy eo anh từ phía sau.
Cô biết giữa chốn đông người làm vậy là không phải phép, nhưng lúc này đã không thể nghĩ nhiều.
Đáng tiếc, chị đã đánh giá thấp quyết tâm của Diệp Thu.
"Chị Băng, buông tôi ra được không? Tôi chưa từng bắt nạt ai, hôm nay tôi cũng muốn thử cảm giác bắt nạt người ta." Diệp Thu giật phắt tay Bạch Băng, đẩy chị ra, rồi nói: "Tôi nói rồi, sẽ không để ai ức hiếp chị Lâm ngay trước mặt tôi. Ai dám đụng tới chị ấy, tôi đều bắt kẻ đó trả giá."
Bốp!
Chai rượu vỡ tan.
Phùng Ấu Linh chỉ thấy đầu óc trống rỗng, cơn choáng ập đến, rồi mất hắn ý thức.
Ngay sau đó, Diệp Thu ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên người Châu Hạo và Lý Tiền Trình.
Châu Hạo vội lùi lại hai bước.
"Diệp ... Diệp Thu, chuyện này không liên quan tới tôi, anh đừng đánh tôi, đừng đánh tôi ... hu hu ... " Lý Tiền Trình sợ quá bật khóc.
Hê hê, bốn thiếu gia Giang Châu chỉ có vậy thôi sao?
Nhát như thỏ đế.
Diệp Thu lười để ý hai người đó, bước đến trước mặt Lâm Tinh Xảo, mỉm cười: "Chị Lâm, mọi chuyện giải quyết xong rồi."
Lâm Tinh Xảo nhìn anh không biểu cảm, ánh mat phức tap. Hồi lau, cô mới thở dài: "Haiz ... "
Từ ánh mắt cô, anh thấy thấp thoáng vẻ thất vọng.
Chị Lâm thất vọng vì điều gì?
Đúng lúc anh còn đang ngờ vực, Lâm Tinh Xảo nhận khẩu súng từ tay cô gái tóc ngắn phía sau, rồi chĩa thẳng nòng xuống Tiêu Thanh Đe đang nam dưới đất.
Đoàng-