Lộ Mạn Mạn
Nguồn: tamlinh247.org
Hướng Bảo Đăng thấy Lê Mạn Nhu xuống xe, anh ta đang cầm vé bay đi về phía cô, nhưng Ngọc Tịnh Thi lại lọt vào tầm mắt của anh ta và đi từng bước về phía cô. Hướng Bảo Đăng đành dừng bước, cố tình tránh mặt. “Cái này cho cô. Ngọc Tịnh Thi tỏ ra kiêu ngạo xuất hiện trước mặt Lê Mạn Nhu, cản bước chân cô và đưa ra một tấm thẻ: “Cầm lấy đi, coi như tôi bồi thường cho cô. Ánh mắt của Lê Mạn Nhu nhìn lên tấm thẻ, cô mỉm cười, sao cả thế giới này đều cho cô ta thẻ thế này? Ai cũng hy vọng cô biến mất ư? “Cô đang cười gì đấy?” Ngọc Tịnh Thi cau mày, sau đó kiêu căng nói cho cô nghe: “Mấy hôm nay tôi đã ở vịnh Minh Hà Cô ngước mắt lên và tò mò hỏi lại: “Sau đó thì sao?” “Dì đã nói với tôi, chỉ có tôi mới là con dâu được dì ấy thừa nhận. Chắc cô cũng từng nghe câu này rồi phải không?” “Nghe bà ta nói thì có ý nghĩa gì chứ?” Lê Mạn Nhu thản nhiên cười: “Cô có giỏi thì nghe Kinh Tử Sâm nói ấy. “Cô!” Ngọc Tịnh Thi bị công kích, cô ta không thể mất bình tĩnh, cố nén bực bội trong lòng: “Cô tưởng mình đã thắng rồi sao? Cũng không nhìn xem bây giờ là ai rời đi” “Vậy cô cho rằng mình đã thắng ư?” Lê Mạn Nhu hỏi: “Bây giờ cô đứng trước mặt tôi là cô đã thua rồi” Đôi mắt cô ta hơi cứng đờ, bỗng cảm thấy nhục nhã và không nói nên lời. “Ngọc Tịnh Thi, cô có tin không?” Cô thấp giọng cười và nói: “Thứ mà Lê Mạn Nhu tôi dâng hai tay, bảo cô cầm chưa chắc cô đã cầm vững được đấy. “Cô” Ngọc Tịnh Thi trừng to mắt nhìn cô. Khí thế của Lê Mạn Nhu vững vàng, giống như chợt nhớ ra chuyện gì đó, cô hỏi: “Đúng rồi. Nếu bà Kinh đối xử tốt với cô như vậy, tại sao cô còn bí quá hoá liều mà làm hại bà ta thế?” Câu nói này cũng lọt vào tai của Hướng Bảo Đăng, sự nhạy cảm trong nghề nghiệp khiến anh vội mở camera trong di động lên. “Cô đang nói gì đấy, tôi nghe không hiểu. Trong đôi mắt của Ngọc Tịnh Thi thoáng hiện một tia hoảng loạn. Lê Mạn nhu nhìn chằm chằm vẻ mặt sợ sệt của cô ta: “Cô cho thêm cồn i-ốt vào thuốc do tôi điều chế, trộn chung với một loại thuốc khác thì sẽ gây tác dụng ngứa. Còn tại sao lại khỏi hẳn ấy hả? Vì nó kết hợp hoàn hảo với một loại thuốc khác. Ngọc Tịnh Thi cứng cổ: “Cô đừng ngậm máu phun người, đừng hòng vu khống tôi. “Tôi vốn muốn đưa cô đi lập công mà, sao lại là vu khống?” Cô nói nhẹ nhàng. “Rõ ràng thuốc do cô điều chế có vấn đề còn đổ lên người tôi?” Ngọc Tịnh Thi rất bình tĩnh: “Lê Mạn Nhu, làm người đừng có lòng dạ rắn rết, sẽ gặp báo ứng đấy” Đã là người sắp rời đi rồi, hãy giữ lại chút lương thiện đi “Cô đang nhờ tôi nuốt bí mật này ư?” Cô mỉm cười: “Cô không cần căng thẳng vậy đâu” Lê Mạn Nhu chậm rãi lên tiếng, dường như đang tận hưởng vẻ mặt sợ hãi và đáng thương của Ngọc Tịnh Thi khi nói ra những lời này: “Sở dĩ tôi nói như vậy là vì chắc chắn có bằng chứng. Làm sao nơi nghiên cứu thuốc lại không có camera chứ?” Camera? Ngọc Tịnh Thi nghiến răng nghiến lợi đứng yên tại chỗ, ánh mắt như dao hướng về phía cô. “Nhưng cô yên tâm, tôi hoàn toàn không định nói cho bất kỳ ai. Cô còn nói thêm: “Chuyện xử lý ổn thoả là được, làm người thì sẽ mắc sai lầm. Sau này xin hãy trân trọng danh tiếng của mình, đừng có ngu xuẩn như thế, vì lợi ích của bản thân mà làm tổn thương người có ân với mình. “. Ngọc Tịnh Thi cố nén sự hoảng loạn trong đáy mắt. Giọng nói của Lê Mạn Nhu thản nhiên: “Tôi rất muốn xoa dịu mối quan hệ giữa anh ấy và mẹ anh ấy, dù sao cũng nên ưu tiên tình thân” “Quả thật cô có thể giúp anh ấy về mặt sự nghiệp. Lê Mạn Nhu mỉm cười: “Nhưng cô cũng nên hiểu rõ vị trí của mình, tập đoàn Kinh Thị không có cô cũng chẳng sao cả. “Tôi nghe không hiểu cô đang nói gì” Ngọc Tịnh Thi sẽ không thừa nhận, nhét thẻ ngân hàng vào tay cô: “Cô đi đi. Đừng giả bộ thanh cao. Tôi giành chồng cô, đây coi như bồi thường cho cô. Nói xong, cô ta mau chóng quay người bỏ đi. Sau khi lên xe, tay cô ta run rẩy đặt trên vô lăng. Trong lòng Hướng Bảo Đăng sửng sốt và ngây người. Anh ta thấy Ngọc Tịnh Thi lái xe đi thì mới hoàn hồn và đi tới trước mặt Lê Mạn Nhu, tâm trạng phức tạp rồi đưa vé bay cho cô. Hướng Bảo Đăng nhìn bóng lưng ấy, trong lòng có chút bối rối.