Hướng Bảo Đăng hủy bỏ thông tin đăng ký của Lê Mạn Nhu, xác nhận cô đã lên chiếc máy bay tới New York.
Vịnh Minh Hà, trước căn biệt thự phục cổ.
Kinh Tế Ngọc ngồi trên chiếc ghế sofa trong sân, lắng nghe Hướng Bảo Đăng báo cáo. Anh ta chìa ra chiếc điện thoại, một đoạn video ngắn vừa quay được đang phát trên màn hình, quay lại rõ ràng cả lời đối thoại.
Kinh Tố Ngọc nghẹn họng nhìn trân trối, trong lòng vừa kinh hãi vừa khó chịu, cả người như rơi xuống hầm băng.
Bà ta cầm điện thoại, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Hướng Bảo Đăng đứng bên cạnh bà ta, chẳng biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng anh ta cũng không nhịn được mà cất tiếng nói: “Bà chủ, cô ta muốn hại bà đấy ạ, nếu tình trạng của bà diễn biến xấu thì trách nhiệm sẽ đổ lên đầu Lê Mạn Nhu. Vì muốn chiếm hữu cậu chủ Kinh mà Ngọc Tịnh Thi từng bí quá hóa liều, bỏ thuốc cậu chủ.
Kinh Tế Ngọc không thể tin nổi.
Hướng Bảo Đăng hỏi: “Chẳng lẽ bà chủ không muốn nghĩ lại mà cứ giữ lại loại người không từ thủ đoạn này ở bên cạnh ư?”
Câu hỏi này đã đánh thẳng vào lương tâm của Kinh Tố Ngọc.
Trong mắt bà ta hiện lên vẻ kinh hoàng và sững sờ. Bà ta cắn răng, ngước mắt lên, trả điện thoại lại cho Hướng Bảo Đăng.
Một lát sau, Kinh Tế Ngọc nói với Hướng Bảo Đăng: “Cậu đi trước đi, để tôi yên tĩnh
Hướng Bảo Đăng khẽ thở dài một hơi, xoay người rời đi.
Kinh Tế Ngọc ngồi trên ghế sofa rất lâu, bà ta khó mà chấp nhận sự thật này. Bây giờ bà ta có thể hồi phục tốt như thế này là do ông trời thương xót, suýt nữa thì mọi thứ đã hỏng bét rồi.
Ngọc Tịnh Thi dám dùng bà ta làm con cờ đặt cược, trong mắt con bé đúng là chỉ có Kinh Tử Sâm.
Con bé đã trở thành một người phụ nữ không còn lý trí.
Kiểu người này khi yêu sẽ rất cố chấp.
Kinh Tế Ngọc tỉnh táo tự hỏi. Thật ra bà ta cũng đang ở trong tình thế khó xử, bà ta đã chứng kiến Ngọc Tịnh Thi lớn lên, mọi phương diện của con bé đều rất xuất sắc. Ngọc Tịnh Thi vô cùng chịu khó, cũng biết khắc chế bản thân.
Có lẽ con bé chỉ nhất thời phạm sai lầm thôi?
Khoảng một tiếng sau, trong văn phòng phó Tổng giám đốc tập đoàn Kinh Thị.
Ngọc Tịnh Thi vừa tiến vào phòng thì điện thoại bỗng đổ chuông. Cô ta lấy máy ra xem, sau đó nhanh chóng kết nối: “Dì ạ?”
“Cháu quay về một chuyến đi, ngay bây giờ.” Giọng Kinh Tố Ngọc hờ hững.
Ngọc Tịnh Thi không nghe ra được cảm xúc của đối phương: “Cháu... Vâng ạ.” Thật ra cô ta còn hai văn kiện khẩn cấp phải xử lý. “Uyển Đình, giúp chị đưa hai văn kiện này cho trợ lý Mạc xử lý nhé” Cô ta nói: “Chị phải ra ngoài một lúc, sẽ quay lại nhanh thôi.
Trên chiếc Bentley màu đỏ đang chạy đến vịnh Minh Hà, Ngọc Tịnh Thi liên tục nghĩ lại về giọng điệu vừa nãy của dì Kinh.
Gấp gáp muốn cô ta quay về như vậy để làm gì?
Trên đường đi, cô ta đã nghĩ đến mấy chục trường hợp, trong lòng bỗng cảm thấy hốt hoảng khó hiểu.
Lúc xe dừng lại trong sân, cô ta đã ổn định lại tinh thần, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn vậy.
Dù sao cô ta cũng đã lăn lộn trên thương trường rất nhiều năm, ứng đối với mọi việc đều trôi chảy như cá gặp nước.
Vừa xuống xe, Ngọc Tịnh Thi đã nhìn thấy người phụ nữ trung niên ngồi trên ghế sofa ngoài trời, cách đó không xa.
Cô ta khẽ khàng đóng cửa xe rồi đi về phía đó.
Ánh mắt có chút nghiêm nghị của Kinh Tố Ngọc rơi trên mặt Ngọc Tịnh Thi, hôm nay bà ta không hề gọi cô ta đến ngồi cùng.
“Dì ạ. Ngọc Tịnh Thi đứng trước mặt bà ta, khóe miệng ngậm cười: “Dì tìm cháu có việc gì vậy ạ?”
"
Kinh Tế Ngọc nhìn cô ta chằm chằm, không trả lời câu hỏi.
Việc này khiến Ngọc Tịnh Thi không khỏi hoảng hốt trong lòng: “.” Ngay cả nụ cười trên mặt cũng cứng đờ lại.
“Có phải là cháu làm không tốt ở điểm nào không ạ?” Cô ta thử thăm dò: “Dì đang giận cháu đấy à?”
Kinh Tế Ngọc thu ánh mắt lại, bưng tách trà lên, dùng giọng điệu trầm thấp lại rất có lực uy hiếp hỏi cô ta: “Chính cháu tự ngẫm lại xem mình có làm gì đáng để dì tức giận không?”
Ngọc Tịnh Thi cả kinh, nhưng sắc mặt vẫn giữ vững bình tĩnh.
“Bảy năm trước, trong một buổi tiệc tối từ thiện, cháu đã chuốc thuốc Kinh Tử Sâm, cuối cùng lại thành ra Lê Mạn Nhu và Kinh Tử Sâm ở bên nhau. Cháu có hối hận về việc này không?”
“.” Ngọc Tịnh Thi ngạc nhiên đón lấy ánh mắt của bà ta.
Cùng lúc đó, Lạc Vân tới đưa bánh ngọt cũng khựng lại bước chân, gắng gượng đứng giữa đám cây xanh cao ngang người.
Vậy nên hôm nay cô ta đành phải nhắm mắt thừa nhận thôi.