“Cháu thừa nhận ạ. Ngọc Tịnh Thi gật đầu, do dự một lát rồi nói thêm: “Nhưng cháu cũng vô cùng hối hận, nếu không vì hành động của cháu ngày hôm đó thì Lê Mạn Nhu đã chẳng thể bước vào thế giới của anh ấy, cũng không có con”
Kinh Tế Ngọc ngước mắt nhìn cô ta.
Lại nghe đối phương nói: “Cháu chỉ muốn có được anh ấy, cháu yêu anh ấy, nhưng cháu không biết phải làm thế nào thì anh ấy mới yêu mình.
Nhớ tới tình cảm của mình đối với Kinh Tử Sâm những năm vừa qua, khóe môi Ngọc Tịnh Thi ngậm cười, trong mắt lại ánh lên vẻ bi thương: “Trong mắt anh ấy chưa từng có cháu, cháu sợ mình đến già vẫn không được ở bên cạnh người mình yêu, vậy nên cháu mới định dùng đứa con để trói buộc anh ấy. Nếu cháu mang thai thì sẽ có thêm một tia hy vọng”
Kinh Tố Ngọc thế mà thực sự cảm động trước những lời này, tâm trạng có chút nặng nề.
Yêu mà không có được là chuyện đau khổ nhất trên đời này.
“Chỉ cần cháu vẫn yêu anh ấy, có thể ở lại bên cạnh anh ấy, cuộc đời cháu mới không tính là quá tệ” Mặt mày cô ta tràn ngập vẻ ưu thương.
“Vậy việc cháu động tay động chân vào thuốc của dì mấy ngày trước thì sao? Cũng bởi vì yêu Kinh Tử Sâm à?”
Ánh mắt Kinh Tế Ngọc như sấm rung chớp giật nhìn thẳng vào Ngọc Tịnh Thi, khiến trống ngực cô ta đập dồn dập, suýt nữa thì lên cơn đau tim.
“Cháu.. Đối mặt với ánh mắt sắc bén của người phụ nữ trung niên ngồi trên ghế sofa, Ngọc Tịnh Thi cảm thấy hơi đau đầu, Lê Mạn Nhu đã nói sẽ không vạch trần cô ta mà? “Nếu không nhờ Hướng Bảo Đăng nói cho dì biết, dì nghĩ dì sẽ vĩnh viễn không biết mình vừa thoát được một kiếp
Hướng Bảo Đăng?
Đón lấy ánh mắt lạnh lùng sâu xa của dì Kinh, hai chân Ngọc Tịnh Thi chợt quỳ xuống.
Lạc Vân đứng cách đó không xa trợn trừng mắt, ánh mắt bài xích nhìn chòng chọc vào cô ta.
Tại sao lại có người xấu xa đến vậy chứ?
“Cháu xin lỗi dì? Có một chớp mắt, Ngọc Tịnh Thi cảm thấy thế giới bỗng trở nên trống rỗng, dường như mọi âm thanh đã biến mất: “Là do cháu nhất thời hồ đồ, cháu không cố ý hãm hại dì. Dì có ơn dưỡng dục với cháu, cả đời này cháu sẽ không quên.
Cô ta ngước mắt lên, đau thấu tim gan nói: “Dì ơi, cầu xin dì hãy tha thứ cho cháu, cháu sẽ không làm những chuyện ngu ngốc như vậy nữa đâu, thật đấy ạ.
"Di oi...
Khi cô ta ngẩng lên, Kinh Tố Ngọc có thể thấy vệt nước mắt loang lổ trên mặt Ngọc Tịnh Thi
Trong ấn tượng của bà ta, Ngọc Tịnh Thi là người trước giờ chưa từng rơi nước mắt.
Cô ta còn kiên cường hơn cả đàn ông. Kinh Tế Ngọc chưa từng thấy Ngọc Tịnh Thi khóc bao giờ, đây là lần đầu tiên.
Mấy giọt nước mắt này khiến bà ta lại xúc động lần nữa, dù sao Ngọc Tịnh Thi cũng là đứa trẻ bà ta một tay giúp đỡ nuôi lớn, phạm lỗi thì cũng đã đánh đã mắng rồi. May mà con bé không tạo thành sai lầm lớn, sao bà ta có thể không tha thứ cho được?
Thấy trong mắt dì Kinh cũng lấp loáng ánh nước, Ngọc Tịnh Thi nghẹn ngào, khàn giọng nói: “Cháu chỉ cần nghĩ đến việc quãng đời còn lại có một tia hy vọng được ở bên cạnh Kinh Tử Sâm là đã tràn ngập mong chờ vào tương lai rồi. Mất đi Kinh Tử Sâm, cháu sống cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.
“Dì ơi, cháu thật sự quá yêu anh ấy nên mới mất khống chế như vậy, cầu xin dì hãy tha thứ cho cháu. Cháu cam đoan sau này sẽ không làm những chuyện ngu ngốc ấy nữa”
“Dì cứ tùy ý trừng phạt cháu thế nào cũng được, dì giáng chức của cháu hay đuổi cháu ra khỏi tập đoàn cũng chẳng sao, cháu chỉ cầu xin dì đừng bắt cháu rời xa anh Kinh Tử Sâm”
“Haizz. Kinh Tố Ngọc thở dài nặng nề: “Cháu quay về trước, tự kiểm điểm lại mình đi.” Dường như bà ta có chút thất vọng nhưng cũng không một gậy đánh chết người luôn.
Ngọc Tịnh Thi nhìn Kinh Tố Ngọc đứng dậy rời đi. Khuôn mặt cô ta giàn dụa nước mắt, ngồi quỳ dưới đất, trái tim đau đớn tê dại.
Lạc Vân xoay người, đi theo bà chủ vào phòng khách.
Ngọc Tịnh Thi lái xe rời khỏi vịnh Minh Hà, đầu cô ta như sắp nổ tung.
Hai mắt Ngọc Tịnh Thi đẫm lệ nhìn ra ngoài cửa sổ, nếu dì Kinh phán quyết tử hình với cô ta, về sau cô ta nên làm gì dây? Cảm giác bất lực chợt bao vây lấy Ngọc Tịnh Thi.