Người ta nói cẩn tắc vô ưu, cô ta đã rất cẩn thận rồi, tại sao vẫn bị vạch trần nhỉ?
Làm thế nào mà dì Kinh điều tra ra được?
Tại sao dì Kinh lại thăm dò chuyện từ bảy năm trước?
Kinh Tử Sâm có biết chuyện này không?
Nghĩ đến vấn đề cuối cùng, trong lòng cô ta ngập tràn sợ hãi.
Tập đoàn Kinh Thị, trong văn phòng Tổng giám đốc.
Lúc này Mạc Tử Văn không có mặt, Kinh Tử Sâm ngồi trên ghế làm việc. Một cuộc họp qua video đang diễn ra, người xuất hiện trên màn hình máy tính đều là những vị tinh anh đến từ chi nhánh ở Hà Lan.
Tay Kinh Tử Sâm vuốt ve chiếc móc chìa khóa, ánh mắt cưng chiều thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô gái hoạt hình trên tay.
“Có thể cân nhắc đến việc phát triển dòng trang sức giá từ ba trăm triệu trở xuống, cốt lõi của thiết kế là gì?” Anh thấp giọng bày tỏ quan điểm của mình: “Cốt lõi chính là được người tiêu dùng săn đón, mà người giàu trên thế giới này chỉ chiếm thiểu số thôi”
Các lãnh đạo cấp cao tham dự cuộc họp video lần này đều tán đồng với quan điểm của anh.
“Tôi hy vọng dòng trang sức Tình Mẹ sẽ là sản phẩm đầu tiên các anh ra mắt, đến lúc đó các anh có thể gửi cho tôi bản thảo thiết kế.
Cuộc họp video kết thúc.
Kinh Tử Sâm vừa mở trang web lên đã thấy ngay tin tức liên quan đến mình.
Việc anh và Lê Mạn Nhu đại diện cho chiếc nhẫn do Alice thiết kế đã leo lên hot search.
Mỗi tấm ảnh đều được chụp hết sức hoàn hảo, dáng vẻ của cô dịu dàng duyên dáng, nụ cười ngọt ngào xinh đẹp, giống như nữ thần mặt trời tỏa ánh hào quang ra khắp xung
quanh.
Cư dân mạng nhất trí khen ngợi, khu bình luận toàn là những câu hâm mộ.
Ngồi trên máy bay lâu như vậy, cô đang làm gì vậy nhỉ, có nghỉ ngơi được không?
Kinh Tử Sâm đóng trang web lại, cầm điện thoại lên gọi vào số của Lê Mạn Nhu, nhưng điện thoại lại tắt máy.
Do máy hết pin hay là cô vẫn đang ngủ nhỉ?
Kinh Tử Sâm không quấy rầy Lê Mạn Nhu nữa, nhủ thầm đợi lát nữa quay về mua cho cô một chiếc bánh gato nhỏ vậy.
Vịnh Minh Hà, trong biệt thự phục cổ trang nghiêm.
Sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng đến độ có thể soi gương, đèn pha lê lộng lẫy treo trên trần, tỏa ra ánh sáng yếu ớt,
Trong phòng để quần áo hàng hiệu được thiết kế riêng, Kinh Tế Ngọc chậm rãi đảo mắt qua những món trang phục nữ trẻ trung vẫn chưa cắt mác, tất cả đều được dọn tới từ vịnh Phỉ Thúy.
Bà ta vốn dĩ định xử lý hết chúng, nhưng bây giờ lại quyết định giữ lại.
“Lạc Vân, khóa cánh cửa này lại, cất chìa khóa kỹ vào. Bà ta lãnh đạm phân phó.
Cô gái tết tóc hai bím sau lưng kính cẩn cúi mình: “Vâng”
Kinh Tế Ngọc rời khỏi phòng để quần áo, sau đó Lạc Vân khóa cửa lại, đi theo bà ta tới phòng nghiên cứu thuốc lúc này đã trống không.
Dụng cụ nghiên cứu đã được Thẩm Tư Trung dọn đi hết, nhưng dường như vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng Lê Mạn Nhu bận rộn bên trong.
Chẳng biết bà chủ đang suy nghĩ gì mà dừng lại ở chỗ này khoảng chừng nửa tiếng.
Sau khi xuống tầng, Lạc Vân lại theo Kinh Tố Ngọc tiến vào phòng bếp.
Ánh mắt của bà ta chậm rãi di chuyển, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Một lát sau, Lạc Vân đột ngột cất tiếng nói: “Bà chủ, bà nhớ mợ chủ à?”
Kinh Tế Ngọc đảo mắt: “Không phải” Trong mắt ánh lên vẻ không vui.
“..” Lạc Vân đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại, trong lòng vẫn chất chứa rất nhiều lời muốn nói.
Nhưng trái tim Kinh Tố Ngọc không còn bình tĩnh nổi nữa. Khi tiến vào phòng khách, Lạc Vân vẫn đi theo sau lưng bà ta.
Kinh Tế Ngọc ngồi xuống ghế sofa, Lạc Vân vội vàng rót cho bà ta một chén trà rồi đưa đến.
Kinh Tế Ngọc nhận lấy chén trà, uống một ngụm: “Cô có điều muốn nói phải không?”
Lạc Vân mím môi, bàn tay đặt xuôi bên hông khẽ nắm lại. Cô ta nói một mạch: “Tôi cảm thấy cô Ngọc rất xấu xa, không hề xứng đôi với cậu Kinh. Kinh Tố Ngọc cả kinh trong lòng, ngước mắt nhìn cô ta: “.”
Lạc Vân không dám nhìn thẳng vào mắt bà ta, nói tiếp: “Vừa nãy tôi đã nghe được hết cuộc trò chuyện giữa bà chủ và cô ta ở trong sân rồi. Cô ta đang hại bà đấy ạ, cô ta chỉ lấy cái cớ yêu cậu Kinh ra để chống chế thôi. Cô ta còn không làm được chuyện yêu ai yêu cả đường đi mà dám nói đến chữ yêu ư?”
Yêu ai yêu cả đường đi?
Lê Mạn Nhu cũng từng nhắc đến từ này với bà ta.
Khi tức giận lên đến một mức độ nhất định, Lạc Vân ngẩng lên, nghênh đón ánh mắt của Kinh Tế Ngọc: “Bà chủ, suýt nữa thì bà đã trở thành vật hy sinh của cô ta rồi đấy! Tất cả hy vọng của bà đều bị cô ta phá hủy hoàn toàn”
Lạc Vân biết trong lòng bà chủ chắc chắn cũng rất khó chịu: “Tôi không đi, tôi sẽ không nói gì nữa, bà chủ cứ suy nghĩ đi ạ. Cô ta ngoan ngoãn ngậm miệng.