Chạng vạng tối.
Ánh mặt trời bao trùm lên những đám mây xung quanh nó, từ từ chuyển thành màu đỏ rồi lại sang màu cam, lãng mạn đến mê người.
Chiếc Lamborghini đón gió chiều lái vào vịnh Phỉ Thúy, hạnh phúc dừng lại trước căn biệt thự lớn mang phong cách hiện đại.
Kinh Tử Sâm cầm theo bánh gato xuống xe, khóe môi cong lên, dáng vẻ ôn hòa, tâm trạng không tệ tiến vào phòng khách. “Chào cậu Kinh” Quản gia cung kính củi người với anh.
Kinh Tử Sâm cầm bánh gato đi thẳng lên tầng. Nhìn theo bóng lưng biến mất ở góc cua cầu thang, quản gia Thẩm thở dài thật sâu.
“Mạn Nhu!”
Phòng ngủ chính và phòng sách đều không có bóng dáng cô.
“Mạn Nhu?”
Anh tìm khắp tầng hai một lượt, vẫn không thấy người đâu.
Lạ thật, cô ở đâu rồi?
Thế là Kinh Tử Sâm cầm bánh gato xuống tầng: “Mợ chủ đâu rồi? Cô ấy không ở nhà à?”
Quản gia không trả lời mà đi về phía anh, tiếp nhận lấy chiếc bánh trong tay Kinh Tử Sâm sau đó đưa cho anh một phong thư.
“Đây là cái gì?” Kinh Tử Sâm giơ tay nhận lấy, nhìn thoáng qua quản gia Thẩm, dáng vẻ muốn nói lại thôi của anh ta khiến Kinh Tử Sâm mơ hồ nảy sinh dự cảm không lành.
Anh vội vàng mở lá thư ra.
Quản gia thấp giọng nói: “Mợ chủ đi rồi, đây là thư mợ ấy viết cho cậu.
Trong thư cô viết...
“Em vốn không có ý định nói lời từ biệt với anh, nhưng nghĩ lại thì đi mà không chào cũng không tốt lắm, vậy nên em vẫn nói với anh một tiếng. Em xin lỗi, quãng đời còn lại em không thể bầu bạn với anh được nữa, xin anh hãy chăm sóc thật tốt cho Minh Triết và Bảo Ngọc, cũng chúc anh hạnh phúc.
Mấy dòng ngắn ngủi lại khiến trái tim Kinh Tử Sâm bỗng đau đớn.
“Chuyện xảy ra lúc nào?” Con ngươi của Kinh Tử Sâm co rút, anh vo viên lá thư lại, cắn răng, lạnh giọng chất vấn: “Cô ấy đi đâu rồi?”
“Cậu vừa đi thì mợ ấy cũng đi..” Quản gia Thẩm ân hận nói: “Mợ chủ không cho tôi gọi điện cho cậu, nói đợi cậu về sẽ biết.
Trong mắt Kinh Tử Sâm lóe lên điều gì đó, anh co cẳng chạy khỏi phòng khách.
Quản gia Thẩm cũng run sợ trong lòng.
Anh mở cửa bên phía ghế lái, đánh chiếc Lamborghini như chạy đua đến vịnh Minh Hà.
Một tay anh nắm chặt vô lăng, tay kia cầm điện thoại bấm số của Mạc Tử Văn: “Mạn Nhu để lại thư và rời đi rồi, điều tra tung tích của cô ấy, ngay lập tức!”
Cúp máy rồi, đôi mắt anh tàn nhẫn giống như sắp phun ra lửa, trong lòng đau đớn như kim châm.
Cô đi rồi.
Anh không thể chấp nhận được.
Quãng đường hai mươi phút bị anh rút ngắn còn năm phút đã tới nơi.
Chiếc xe phanh gấp, dừng lại trước biệt thự vịnh Minh Hà, bánh xe gần như sắp bốc khói. Tiếng thắng xe chói tay đã quấy rầy người trong biệt thự.
Kinh Tế Ngọc đảo mắt nhìn, thấy con trai mình đá văng cửa xe, chạy vào phòng khách.
“Tại sao mẹ lại để cho cô ấy đi?” Kinh Tử Sâm vọt tới trước mặt mẹ mình, lời chất vấn sắc bén vang lên: “Cô ấy đi đâu rồi?"
Thái độ của anh giống như gặp kẻ thù vậy.
Lạc Vân bị dọa sợ, trong lòng giật thót, bưng khay đứng ở cách đó không xa.
“Mẹ không biết.” Giọng điệu của Kinh Tố Ngọc thản nhiên như không, bà ta ngồi vững như núi Thái Sơn trên ghế sofa: “Tự cô ta muốn đi”
“Vậy là mẹ đã biết là cô ấy đi rồi đúng không?” Kinh Tử Sâm nắm chặt tay, đáy mắt tràn ngập hận ý.
Bầu không khí trong phòng khách lập tức trở nên căng thẳng, Lạc Vân không dám thở mạnh.
Kinh Tế Ngọc ngồi nghiêm chỉnh, vẫn lãnh đạm như trước: “Cô ta có chân mà, con còn không biết thì sao mẹ biết được?”
Thái độ của mẹ mình khiến Kinh Tử Sâm rất tức giận.
Ánh mắt anh lạnh như băng, kìm nén nói: “Con hỏi lại mẹ một lần cuối cùng, mẹ để cô ấy đi đâu rồi?” Từng câu từng chữ nghiến răng nghiến lợi thốt ra, dường như có thể lột da người ta.
“Mẹ cũng nói lại một lần cuối cùng.” Kinh Tế Ngọc ngước lên: “Mẹ không biết”
Hai mẹ con bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt Kinh Tử Sâm đã có chút xé rách.
Nhìn nắm đấm siết chặt của anh, Lạc Vân toát mồ hôi lạnh, trái tim vọt lên tới tận cổ họng.
Kinh Tử Sâm hung hăng đấm một cú lên bàn trà.
Tiếng động lớn đột ngột đánh động đến Kinh Tế Ngọc, hai mắt bà ta nhắm chặt lại, cơ thể run lên bần bật.
“Nếu không tìm thấy cô ấy thì con sẽ không nhận mẹ là mẹ nữa đâu? Kinh Tử Sâm tức giận, kiên quyết không dao động, sau đó anh phẩy tay áo bỏ đi.