Chương 11: Đi biển

Hảo Tiên Sinh
Nguồn: truyenfull.vision
Ngày hôm sau , Hàn Vân vẫn một bộ dáng lãng tử , quần áo đã được đổi qua màu tối , đến công ty tiếp tục công cuộc làm nơi gác chân cho nhị vị mỹ nữ . Hôm nay Lý trưởng phòng được cấp trêи gọi đi bàn việc gì đó , tới có chút muộn , còn mang theo một tin buồn thông báo : " Cấp trêи nói chỉ tiêu ngày hôm qua của chúng ta quá cao , hôm nay muốn mượn tạm một người đi " "..." Thấp thì bị lôi đầu ra mắng mỏ , cao thì bị trừ mất một người , thế rốt cuộc là muốn người ta phải làm sao ? " Hàn Vân " - Lý Quang Lôi gọi " Dạ có cháu " " Đi theo chú ra đây " " Mọi người làm việc bình thường đi " Hàn Vân ngoan ngoãn đi theo Lý Quang Lôi , không quên quay lại vẫy tay từ biệt các vị mỹ nữ , Lý San San bộ dáng mất mát vẫy tay chào hắn , Hoàng Yên thì lợi hại hơn , cô lấy cả một chiếc khăn mùi xoa trong túi ra hết vẫy rồi lại lau lau khóe mắt , bộ dáng sinh ly tử biệt vậy . Lên đến tầng 17 , Lý Quang Lôi nói hình như có đội IT nào đó thiếu người hỗ trợ , thật ra thì việc cũng nhàn , chỉ phiền hắn đến đứng làm màu cho vui thôi . Hàn Vân hết nói nổi , sự việc này ở các công ty không có gì là mới lạ cả , 90% là các cụ gọi người đến làm chân sai vặt . " Này trưởng phòng Lý " - Một người đàn ông trung niên gọi lại . " A , chào Giám Đốc Mã " - Lý Quang Lôi ngạc nhiên . " Đây là người mới của cậu à ? " - Tay chỉ vào Hàn Vân hỏi . " Đúng a , Là người mới đến hôm qua " " Người thanh niên này có biết lái xe không ? " - Giám đốc Mã hỏi hắn . Ân , xe gì ? Xe đạp hay xe lăn ? " Dạ cháu biết , có việc gì vậy giám đốc ? " - Thôi thì cứ nhận bừa vào người đi , Hàn Vân tự nhủ . " Vậy thì tốt quá rồi , người này của cậu tôi mượn một hôm nhé trưởng phòng Lý " " Giám đốc Mã , người này hôm nay bên IT muốn mượn rồi , hay là ông tìm người khác đi " - Lý Quang Lôi có chút cuống lên . " Ôi dào , mấy thằng nhóc IT đó chỉ mượn người về phụ họa thôi , cậu cứ nói là tôi lấy rồi nhé " - Vừa nói vừa kéo Hàn Vân đi mất . …. " Cậu tên là gì chàng trai ? " - Giám đốc Mã đưa tay ấn nút thang máy . " Cháu tên Hàn Vân " " À , Hàn Vân , ta tên là Mã Lương , có chút việc cần nhờ cậu " " Chả là hôm nay con gái tôi muốn đi chơi một chuyến , trùng hợp là tài xế riêng của tôi lên cơn đau dạ dày , đến bệnh viện rồi ! Phiền cậu chịu khó chút , đưa nó đi đâu chơi cũng được " - Mã Lương than thở . Đi đâu cũng được , vậy … " Trông cậu cũng bảnh bao , lại còn ngoan ngoãn , có phép tắc . Nếu như cậu lấy lòng được nó thì ta sẵn sàng nhận cậu làm con rể , Ha ha " "..." Nghe có vẻ như Mã Lương bất lực với cô con gái này lắm . " Cậu cứ yên tâm đi chơi với nó một ngày , công hôm nay tôi sẽ đích thân chấm cho cậu " Đến Tầng 1 , thang máy dừng lại , mở cửa , Mã Lương đẩy Hàn Vân ra , tay dúi cho hắn một tờ giấy nhỏ : " Đây là số điện thoại liên lạc , Nó đang chờ cậu ngoài cổng đấy , à , con gái ta tên Mã Tiếu Tiếu " " … " nghịch ngu rồi , biết thế nói không biết thì hơn . -------- Theo chỉ dẫn của Mã Lương , Hàn Vân đến trước cổng công ty , bên lề đường có một chiếc Ferrari đang đậu , biển số 6868 , rất giống với lời lão nói , chết cha , xe xịn thế này dùng sao đây ? Hắn nhụt chí , tuy trước có được Tạ Thanh Phong giảng dạy các kiểu về lái xe nhưng hai loại hoàn toàn khác nhau , ai biết được có sai sót gì không , thôi thì đâm lao phải theo lao vậy , cùng lắm thì hắn rủ cô con gái của giám đốc Mã đi dạo . Nghĩ thế , Hàn Vân lấy can đảm đến mở cửa xe , ừm , không khóa , một cảnh tượng mỹ cảnh đập vào mắt hắn . Trong xe là một cô gái thanh tú ngồi chờ bên ghế phụ , tóc dài ngang vai , mặt có đeo một chiếc kính râm lớn , che mất một nửa khuôn mặt . Quan trọng nhất là cô gái này mặc áo phông , quần Jean ngắn , đôi chân thon dài , trắng ngần đang bắt chéo gác lên vô lăng . " A , anh là người lái xe cha tôi tìm đến đúng không ? " - Cô gái vội vàng thu chân lại . " Đúng vậy , Giám đốc Mã nhờ tôi đến nhưng không phải lái xe " Hàn Vân cảm thán , trong tình huống này dù là không phải hắn cũng nói có . " Vậy anh đến đây làm gì ? " - Khó hiểu . " Tôi đến đây lái chị " - Hắn bất giác muốn đùa cô gái này chút . " Muốn lái tôi cũng không phải là không được , nhìn anh soái vậy tôi cũng muốn thử phía dưới xem sao " Mã Tiếu Tiếu ɭϊếʍ môi , ánh mắt như có như không liếc xuống dưới . Khi Hàn Vân chống tay lên ghế , đưa mặt sát lại gần , Mã Tiếu Tiếu lại phản kháng kịch liệt , đưa chân đạp tới nơi yếu hại nhất của hắn , một cước này không đỡ chắc tuyệt tử tuyệt tôn a , hắn đưa tay lên đón lấy chân ngọc , vuốt ve mấy cái , Mã Tiếu Tiếu mặt co rúm lại , ra sức vùng vẫy chân , muốn thoát khỏi , cô gái này thuộc loại có thể nói chuyện nhưng không thể gần . Hàn Vân thấy thế cũng không đùa dai nữa , hắn buông tay , ngồi xuống chỗ lái chính , may mắn là buồng lái cũng không khác mấy loại xe kia , chắc là có thể lái được đi . " Vậy bây giờ cô muốn đi đâu ? " " Đi đâu cũng được , tùy anh " - Mã Tiếu Tiếu hời hợt đáp . Đi đâu cũng được là đi đâu ? Vấn đề đau não này của phụ nữ đến bây giờ vẫn chưa ai giải thích được , Hàn Vân tất nhiên là không ngoại lệ rồi . " Hay anh đưa tôi đến biển Hứa Đông " " Xa lắm ! " " Gần mà , Anh chỉ cần lái có 2 tiếng là đến " - Mã Tiếu Tiếu năn nỉ . " Gần vậy sao cô không tự đi " - Bĩu môi khinh thường . " Tôi không biết đi xe " " Cô bao nhiêu tuổi rồi ? " " 24 , làm sao ? Cứ nhiều tuổi là phải biết lái xe à ? Tôi nói đi thì đi , sao anh cứ phải nói nhiều làm gì " Mắt Thấy Mã Tiếu Tiếu sắp bốc hỏa , Hàn Vân mới đồng ý , dù sao thì bản thân hắn được đi du lịch xa mà vẫn có lương : " Được rồi , đi thì đi , cô thắt dây an toàn vào đi " " Dây an toàn thì có gì mà phải đeo , tôi không thắt đấy " Miệng nói không nhưng Mã Tiếu Tiếu vẫn kéo dây an toàn chéo qua , cài vào móc bên dưới . Hắn nổ máy , khởi động xe , chiếc Ferrari 488GTB như một con quái thú đi qua đại lộ , hướng cao tốc phía đông gầm rú mà đến . Có lẽ là bị lây thói quen từ Tạ Thanh Phong , Hàn Vân chạy xe tốc độ quả thật có chút hơi nhanh . " Anh chạy từ từ thôi " - Mã Tiếu Tiếu có chút run sợ . " Với tốc độ này mới có thể tới biển trong vòng 2 tiếng " " Anh chạy nhanh vậy công an tịch thu bằng ráng chịu nhé " " Hừ , trò đùa . Muốn thu bằng cũng phải chọn người có bằng mà thu " - Hàn Vân hừ lạnh . " Cái gì ? Anh … không có bằng lái xe ? " - Tiếu Tiếu giật thót mình . Hét lên : " Anh không có bằng lái sao còn dám đi " " Tôi chỉ cần một lít rượu , không có gì là không dám " - Đưa ngón trỏ lên lắc lắc . " Còn … còn uống rượu ? " Mã Tiếu Tiếu run rẩy , mắt liếc xuống đường liên tục , hy vọng tìm được cách thoát ra . Như đọc được suy nghĩ của cô , hắn bình thản nói : " Bỏ suy nghĩ ấy đi , 120Km/h , nhảy xuống 9 phần 10 là chân tay sẽ gãy hết , nếu không tin cô có thể thử " "..." Một mạch chạy băng qua cao tốc , không biết do may mắn hay do vận khí quá tốt , không gặp cảnh sát giao thông lần nào cả , mà có gặp thì Hàn Vân cũng không lo lắng , chắc chắn họ sẽ làm ngơ với một chiếc Ferrari mang biển xanh , nói cũng lạ , chẳng biết nhà họ Mã làm ăn ra sao lại kiếm được biển số xanh , có thể là do quen biết với quan chức cấp cao . Hạ kính xe xuống , mùi vị của biển cả ngập tràn trong xe , Hàn Vân nhíu mày , có lẽ do ô nhiễm trêи trái đất quá nặng nên ngoài mùi vị mặn của muối còn có thêm mùi tanh hôi , hắn nhớ là biển sạch không có mùi tanh tưởi đến vậy . Mã Tiếu Tiếu có vẻ như đã quen thuộc với không khí biển , chỉ hơi nhăn mặt rồi bình thường trở lại , cô gái này còn ôm theo một chiếc balo nhỏ , có vẻ như ý định này được sẵn sàng từ lâu rồi , câu " hay là " chỉ nói cho vui thôi . Chạy xe vào một khu khách sạn cao cấp Mã Tiếu Tiếu chỉ , xách balo chạy thẳng vào trong , cô cầm điện thoại nói gì đó với nhân viên lễ tân . Thời đại hiện đại hóa , cái gì cũng sử dụng qua di động hết , mua hàng , trả tiền , đặt phòng , đặt tour du lịch , chỉ cần cầm điện thoại click một lúc là xong , hình như là cũng giống như tu chân giả trao đổi thông qua thần niệm . Chờ đợi lúc lâu mới thấy Mã Tiếu Tiếu xuống , tay lôi theo một cái phao bơi hình cá voi , vẫy tay gọi hắn . " Đi , đi ra biển chơi " Hứa Đông được đánh giá là một trong những bãi biển đẹp nhất Trung Quốc , lượng khách du lịch mỗi ngày không thể đếm nổi , Hàn Vân cũng công nhận , nơi đây cảnh đẹp liên miên , những cô gái mặc đồ bơi gợi cảm , chỉ che đi những chỗ quan trọng , những đôi chân dài miên man nổi bật trước ánh nắng nhàn nhạt , có người còn trải khăn nằm ra tắm nắng , cảnh xuân lộ trước mắt phơi phới . Mã Tiếu Tiếu ôm lấy chiếc phao cá voi nhỏ , tung tăng chạy ra biển đón sóng , vốn cô gái này muốn kéo mình xuống nước cùng nhưng hắn nhanh miệng said " Đéo " . Đùa , cả bãi biển bé xíu đang có hàng vạn người chen chúc nhau bơi lội , mỗi người chỉ xả ra một chút , tuy sẽ bị từng đợt sóng cuốn đi nhưng mà bản thân vẫn cảm thấy không thoải mái chút nào . Hắn tới quán bán nước gần đấy , gọi một cốc nước chanh leo rồi chọn một vị trí đẹp dưới gốc dừa ngồi xuống , tận hưởng từng cảnh xuân sắc đập vào mắt .