Chương 12: Tên Biến Thái

Hảo Tiên Sinh
Nguồn: truyenfull.vision
Ngồi một lúc lâu , tới mức bản thân cũng cảm thấy có chút ê ʍôиɠ , Hàn Vân chú ý tại nơi không xa , một đám người tụ tập chỉ trỏ 2 người ở giữa đang xung đột với nhau , 2 người này một người nam giới đang nằm chịu đòn , người kia là một cô gái giống như đã được học võ , đang ra quyền cước trông rất bài bản đánh tên kia , vừa đánh miệng vừa mắng chửi gì đó , từ xa chỉ nghe loáng thoáng " Tên biến thái " . Dương Tịnh Uyển vừa đánh vừa chửi , muốn đánh chết tên biến thái này , càng đánh cô lại càng bực dọc , không biết từ bao giờ đã có rất đông người vây quanh nhưng cô không quan tâm , cái cần thiết với bản thân là xả hết nỗi hận vào tên biến thái này . Bỗng nhiên cổ tay bị ai đó nắm lấy , có người can thiệp , Dương Tịnh Uyển không nhịn được quay lại mắng cả người này : " Buông tay tôi ra , người nào muốn chết lại dám vào … " Mắng tới một nửa , cô mới nhìn đến gương mặt của người đang giữ cổ tay mình , giọng bất giác trở nên nhỏ nhẹ , mềm yếu : " Vị ca ca này , tên biến thái kia bắt nạt người ta a " Người xung quanh trợn tròn mắt , hóa ra đây chính là công phu lật mặt trong truyền thuyết , nghe danh đã lâu , đến nay mới được trông thấy . Tên biến thái lúc này mới dám ngẩng mặt lên , sửng sốt : " Đại ca ? " Tạ Thanh Phong chính là tên biến thái này , không biết ra sao mà bị người ta đuổi đánh đến vậy . " Ừ , ngươi làm việc gì trái với luân thường đạo lý mà bị người ta đánh ra nông nỗi này ? " " Đại ca , oan quá a … " Theo lời Tạ Thanh Phong kể , hồi sáng mới ngủ dậy , mơ màng nghe thấy tiếng gõ cửa , hắn mở cửa phòng thì có một đồ vật màu đỏ nằm ngay ngắn trước cửa phòng của hắn , Tạ Thanh Phong tò mò cầm lên mới biết đây là qυầи ɭót của phụ nữ , không biết tên mất dạy nào vứt ở đây , hắn chỉ nghĩ đây là một trò đùa , tiện tay vứt vào thùng rác , ai ngờ cảnh này bị Dương Tịnh Uyển đi ngang qua trông thấy , cô mới hiểu lầm , quyết định ra tay đánh tên biến thái này một trận cho hắn chừa . Tạ Thanh Phong bị người đuổi đánh tất nhiên là quay đầu bỏ chạy , mất sức lực chín trâu hai hổ mới lết ra tới bãi biển này , cuối cùng bị trượt chân ngã rồi nằm đó chịu đòn luôn . " Là thế đó ! " " Có chắc không ? " Hàn Vân nghi ngờ , tên này gặp lần nào cũng bị đuổi đánh , không trùng hợp đến vậy chứ . " Em lấy danh dự ra thề , đại ca , anh phải tin em chứ ! " - Tạ Thanh Phong đưa một tay lên trời , thề thốt . " Ừm , cũng đúng , với nhân phẩm chú mày nếu lấy thì sẽ lấy cả bộ luôn " - Hàn Vân gật đầu có lý . " Ca ca , em cũng không có ý kiến , em hoàn toàn tin tưởng nhân phẩm của bạn học Phong " - Dương Tịnh Uyển một bên phụ họa . " … " Hàn Vân câm nín , tin tưởng mà còn đuổi đánh người ta đến mức này , đúng là các cụ nói không có sai , lưỡi không xương nhiều đường lắt léo . Bấy giờ , người xung quanh thấy vụ việc được giải quyết xong mới tản mát đi , nhoáng cái đã không còn mấy ai ở lại . Từ xa lại có một cô gái chạy lại . " Thanh Phong , em nghe nói anh bị đuổi đánh , anh có sao không ? " Cô gái này tầm 18 tuổi , khuôn mặt dễ thương giống như trẻ con , bộ dáng lo âu chạy tới quan tâm , Tạ Thanh Phong nắm lấy bàn tay người nọ , nhẹ nhàng lắc đầu : " Anh không sao , chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi , được giải quyết xong rồi " sau đó quay sang giới thiệu : " Đại ca , đây là Hồ Vũ , bạn gái của đệ " - Nói rồi chỉ tay về phía cô gái đánh hắn "… còn đây là Dương Tịnh Uyển , là bạn học chung ban của đệ " " Hồ Vũ , Đây là đại ca của anh , tên là Hàn Vân " " Hàn đại ca ! " - Hai cô gái đồng thanh . Lạ , Tạ Thanh Phong giới thiệu hắn với Hồ Vũ , sao Dương Tịnh Uyển kế bên cũng chào ? . Mắt thấy mọi người nhìn lại , Dương Tịnh Uyển cúi mặt , hai bàn tay đan vào nhau , líu ríu nói : " Em … chỉ là muốn làm quen với người thân của Thanh Phong bạn học thôi " Câu nói này lại nghe giống như muốn tiếp cận Tạ Thanh Phong vậy , Hồ Vũ bên cạnh lập tức cảnh giác , tỏ vẻ không vui nói : " Người thân của Phong ca cô làm quen để làm gì ? " " Tôi … tôi … " " Thôi không sao , dù sao cũng là bạn học của Thanh Phong , cùng tới bên này ngồi nói chuyện " Hàn Vân tới giải vây , hắn cũng chẳng muốn đứng dưới trời nắng cháy da cháy thịt nói chuyện chút nào . Tạ Thanh Phong tới khoác vai hắn thân mật . " Đại ca , sao anh lại rảnh tới đây chơi ? Còn bộ dáng đẹp trai thế này , chị dâu đâu ? " - Một loạt câu hỏi đề ra . " Thế chú mày tới đây làm gì ? Anh tưởng là đi học chứ ? " - Hàn Vân không trả lời , vặn hỏi ngược lại . " Hôm nay lớp em tổ chức đi du lịch biển , tiện thể rủ Hồ Vũ đi cùng , anh thấy cô ấy sao ? " " Sao là sao ? " - Hắn Nghi hoặc . " Tức là cảm nhận của anh về Hồ Vũ ra sao , nhận xét dùm em " " Nhận xét là cái *éo gì ? chú mày định chê anh thất học ? " - Hàn Vân xắn tay áo , bộ dáng muốn ra tay . " Chẹp , anh cứ nhận xét giống như em hay nhận xét các cô gái khác vậy " Nói xong lời này , Tạ Thanh Phong mới cảm thấy hối hận , muốn ngăn Hàn Vân nhưng đã muộn : " À thế à ? Ừ thì … Xinh , ngon , ngọt nước … " " … " " Không phải à ? Lời chú mày nói anh còn nhớ rõ như in " " Ngọt cái gì nước hả Hàn ca ca ? " - Dương Tịnh Uyển một bên hóng gió , hiếu kỳ hỏi . " … " lời này khó nói với phụ nữ , Hàn Vân đành phải nói lệch đi . " Là nước dừa , Thanh Phong chưa uống bao giờ , muốn hỏi nước có ngọt không " " Đúng là tên nhà quê , nước dừa cũng không biết vị " - Dương Tịnh Uyển bĩu môi dè bỉu . " Thật ra anh cũng không biết vị nó ra sao " " A … vậy là do anh ít để ý những thứ lặt vặt này đúng không ? Để em đi tìm cho anh uống nhé " " … " Tạ Thanh Phong sụp đổ , đến bây giờ hắn mới cảm giác được , hóa ra vẻ bề ngoài lại quan trọng đến thế . Hàn Vân cũng chú ý đến Dương Tịnh Uyển , cô gái này rất đặc biệt, trong thân thể có một loại kình khí liên tục chảy xuôi , hắn đoán đây là một loại Võ Tu đến cảnh giới nhất định , trong thân thể sinh ra nội lực , biệt đội ám sát Ngũ Hổ cũng có loại khí tương tự thế này nhưng mạnh mẽ hơn nhiều lắm , đây cũng có thể là lý do tên cầm đao nhận một quyền của hắn mà không hề hấn gì , tối qua hắn suy nghĩ mất một hồi mới rút được ra kết luận đó . Nếu vậy thì trái đất này cũng thật thú vị , Tu Chân giả , Tu Võ giả , tiếp theo sẽ là gì đây ? " Hàn Vân " Mã Tiếu Tiếu chơi đùa vui vẻ nửa ngày trời dưới biển , đến khi cảm thấy đói bụng mới mò mẫm lên bờ , tay ôm phao cá voi , cả người ướt nhẹp khiến áo dính vào cơ thể , từng đường cong hiện ra rõ ràng trước mắt Hàn Vân . " Ai đây đại ca ? Thật không ngờ anh lại là loại trăng hoa nha , không sợ chị dâu phát hiện ? " - Tạ Thanh Phong vẻ mặt không thể tin nổi . " Đừng nói nhiều , đại nhân vật đấy " - Hàn Vân thần bí nói . " Sao mới đi chút lại đông thêm 3 người rồi " Mã Tiếu Tiếu khó hiểu , muốn kéo tay Hàn Vân nhưng bị tránh mất , hắn không muốn bị ướt lây đâu . " Đây là người quen của tôi , cô không cần quan tâm làm gì cho mệt " - hắn lạnh nhạt . Mã Tiếu Tiếu chỉ ừ một câu rồi đi về khách sạn trước , cả người toàn là nước , cô thật sự cảm thấy khó chịu , chỉ muốn tắm rửa một phen cho đã . " Đúng là đại ca của ta , lại có thể nuôi được một cô vợ bé xinh đẹp ngoài tầm mắt của chị dâu , Lợi hại lợi hại " Tạ Thanh Phong vẻ mặt sùng bái , Hàn Vân bị hiểu nhầm cũng lười giải thích với tên này , nói với cả 3 : " Trưa rồi , mọi người có muốn đi ăn chút gì không ? " " Anh bao được thì em đi được " - Tạ Thanh Phong hào hứng . " Em đi cùng Thanh Phong " - Hồ Vũ " Hàn ca ca , Em đi đâu cũng được " - Dương Tịnh Uyển nhỏ nhỏ nhẹ nhẹ nói . " … " Đưa Tạ Thanh Phong cùng 2 cô bạn học đến nhà hàng gần nơi khách sạn Mã Tiếu Tiếu thuê phòng , đến nơi đã thấy cô gái này ngồi một mình một bàn , quần áo cũng được thay bộ khác , có lẽ vì thích đông vui , còn hồ hởi vẫy tay gọi mọi người tới , Hàn Vân cũng thở ra một hơi , vốn dĩ đang sợ không mang đủ tiền , thế là có người giàu hào phóng bao ăn rồi .