Ngay lúc viên đạn phóng tới, cũng là lúc ánh mắt Liễu Kình Vũ vừa rời khỏi tên áo đen đang ngã trên mặt đất kia.
Tên áo đen tuy rằng đã ngã xuống nhưng vẫn không chịu thua, hai mắt trừng trừng căm phẫn lẳng lặng cầm dao rựa tiến đến gần Liễu Kình Vũ và Lục Chiêu. Chuẩn bị vung dao chém giữa hai chân Lục Chiêu.
Liễu Kình Vũ tuy đang tập trung ứng chiến nhưng tai vẫn nghe ngóng khắp nơi. Bỗng nhiên hắn cảm thấy tên bị Lục Chiêu đánh ngã lúc trước có hành động mờ ám, Liễu Kình Vũ không chút do dự tung ngay một cước lên cổ tên này làm gã bất tỉnh. Con dao trong tay gã suýt chút nữa đã đi ngang hai chân Lục Chiêu liền rơi xuống đất.
Nhưng, Liễu Kình Vũ không thể nào ngờ, Đinh đầu hói đã dự tính từ trước, rút súng lục bên người ra, căn thời cơ ngắm bắn.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một dáng người đột nhiên lao lên chắn ngang người Liễu Kình Vũ, cùng lúc đó một ánh dao sáng sắc lạnh từ đâu phóng tới ngay cổ tay Đinh đầu hói. Gã đang định bóp cò súng lần hai thì cổ tay bỗng trúng một đao đau điếng, khẩu súng trên tay liền rơi xuống đất
Đúng lúc Đinh đầu hói làm rơi khẩu súng thì bóng dáng cao lớn kia cũng ngã xuống mặt đất.
Giờ phút này, Liễu Kình Vũ cũng đã phục hồi lại tinh thần, hắn đã nghe thấy tiếng súng, nhìn thấy tên bắn súng, cũng vừa nhận ra dáng người đứng chắn trước mặt mình chính là Lục Chiêu.
Liễu Kình Vũ lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, cùng lúc hắn đá tên áo đen cứu Lục Chiêu thì Lục Chiêu cũng phát hiện ra hành động của Đinh đầu hói.
Hai huynh đệ vì cứu đối phương mà để chính mình lâm vào nguy hiểm.
Giờ phút này, đầu óc Liễu Kình Vũ chuyển động rất nhanh, thân thể của hắn lại càng nhanh hơn. Gần như ngay lúc Đinh đầu hói làm rơi súng lục, trong chớp mắt Liễu Kình Vũ cũng đã nhảy tới trước mặt gã. Một tay tóm cổ Đinh đầu hói, một chân đá khẩu súng đang rơi giữa không trung bay lên, tay kia liền vươn ra bắt lấy súng chĩa vào thái dương tên hói. Kình Vũ cất giọng lạnh lùng:
- Mau kêu người của ông cút hết, nếu không tôi lập tức bóp cò.
Trong giây lát, Đinh đầu hói chưa kịp phản ứng gì thì đã rơi vào tay Liễu Kình Vũ. Cảm thấy một họng súng lạnh lẽo đang dí lên thái dương mình, sắc mặt gã liền tái nhợt, hai chân run rẩy, vội vàng la lớn:
- Tất cả ra ngoài hết cho tao, lập tức ra ngoài.
Đinh đầu hói mặc dù là xã hội đen, kiêu ngạo hùng dũng nhưng trong giây phút sinh tử uy hiếp, gã chỉ có thể lựa chọn bảo toàn tính mạng, càng là loại người như gã càng thấy quý trọng tính mạng mình.
Nhất là khi gã đã sớm nhìn ra Liễu Kình Vũ và Lục Chiêu cả hai đều thân thủ phi phàm. Bây giờ rơi vào tay đối phương sợ rằng khó thoát. Chỉ có thể nghĩ đến phương án bảo toàn tính mạng, giờ đây gã thấy hối hận vì không cho đám Trình Nhất Kỳ đến gần khách sạn Tân Nguyên, nếu không bây giờ đã có người cứu rồi.
Liễu Kình Vũ sau khi nghe Đinh đầu hói quát cấp dưới lui ra, liền tóm cổ gã quẳng vào phòng , đồng thời ném khẩu súng cho Hoàng Đức Quảng nói:
- Coi chừng gã, tôi đi xem vết thương của Lục Chiêu.
Liễu Kình Vũ ngồi xuống bên cạnh Lục Chiêu, nhẹ nhàng lật người anh ta lên, giật mình thấy bụng Lục Chiêu đang chảy máu ồ ạt.
Đã có kinh nghiệm với những tình huống này, Liễu Kình Vũ vội đưa ngón tay điểm liên tiếp mấy huyệt vị trên người Lục Chiêu giúp vết thương bớt chảy máu. Sau đó rút điện thoại gọi 120 cấp cứu, bảo bọn họ phải ngay lập tức điều xe cứu thương thật nhanh đến cứu người.
Lúc này Lục Chiêu đã tỉnh lại, cố nén cơn đau nói:
- Lão Đại, viên đạn chắc đã cắm ở phía sau đầu trên xương lưng của em, trong khoảng thời gian ngắn, em chắc sẽ không sao đâu.
Liễu Kình Vũ gật gật đầu:
- Cậu đừng nói gì nữa, cậu nhất định sẽ không sao đâu.