Trình Nhất Kỳ cười lạnh:
- Liễu Kình Vũ, giao cho tôi hay giao cho Cục trưởng Chung có gì khác nhau sao, chúng tôi đều là lãnh đạo của Cục Công an, hơn nữa tối nay, lệnh bắt khẩn cấp còn do tôi kí, anh nhất định phải giao cho tôi.
Liễu Kình Vũ cũng cười lạnh một tiếng nói:
- Ồ, phải không, vậy tôi tự mình gọi điện hỏi Cục trưởng Chung vậy.
Nói xong, Liễu Kình Vũ lấy điện thoại di động ra gọi.
Lúc này, Trình Nhất Kỳ chĩa súng vào Liễu Kình Vũ, nói:
- Liễu Kình Vũ, tôi khuyên anh tốt nhất không nên hành động thiếu suy nghĩ. Chúng tôi hiện tại đang truy bắt bọn xã hội đen, nếu chẳng may sơ sẩy không cẩn thận súng cướp cò làm bị thương, thậm chí làm anh mất mạng, vậy tôi cũng có chút nguy hiểm, khả năng bị kỉ luật. Nhưng nếu muốn giết anh… chỉ sợ tất cả đều xong rồi. Đô thị phồn hoa đẹp thế này, chỉ sợ là anh không còn được nhìn nữa rồi.
Liễu Kình Vũ ngay lập tức lộ ra một tia khinh thường cười lạnh, lạnh lùng nhìn Trình Nhất Kỳ:
- Trình Nhất Kỳ, tôi cảm giác đầu của ông bị lừa đá rồi, từ não tàn rất hợp với ông đấy. Ông có biết vì sao tôi lại lựa chọn tụ họp với bạn bè ở Khách sạn Tân Nguyên không?
Trình Nhất Kỳ khinh thường:
- Các anh tụ họp ở đâu thì liên quan mẹ gì đến tôi?
Liễu Kình Vũ tràn ngập khinh thường liếc mắt nhìn Trình Nhất Kỳ:
- Trình Nhất Kỳ, ông cũng thật không có đầu óc, nếu không ông cũng chẳng tới nỗi ở tiệc đính hôn vuốt mông ngựa tới mức bị ngựa đá. Nếu tôi đoán không sai, chỉ sợ sáng mai đi làm ông sẽ nhận được thông báo nghỉ việc thôi, cách làm của ông thực sự là quá mất mặt. Cho dù có Trâu Văn Siêu làm hậu thuẫn, ông nghĩ ông thoát tội được sao? Ông có phải quá nóng nảy rồi không? Vụ ám sát tối nay của Đinh đầu hói với ông có phải có liên quan không? Ông có phải muốn giết Đinh đầu hói để diệt khẩu không? Trình Nhất Kỳ, ông thực sự cho rằng Liễu Kình Vũ tôi là đồ ngốc sao?
Liễu Kình Vũ vừa nói xong, sắc mặt Trình Nhất Kỳ trở nên khó coi vô cùng, tay cầm súng cũng hơi run lên, nhưng y dù sao vẫn là một con hồ ly, y rất nhanh đã trấn định lại, kiên định nói với Liễu Kình Vũ: