Chương 56: Tiết Văn Long đến thị trấn Quan Sơn

Mộng Nhập Hồng Hoang
Nguồn: truyenfull.vision
Vương Đông Dương thấy Thạch Chấn Cường vui vẻ, vội vàng nói một vài câu nịnh bợ: - Bí thư Thạch, vẫn là do ngài cao tay, ngày trước lệnh cho tôi cách ba đến năm ngày mới đem một đợt văn kiện đến cho Liễu Kình Vũ, để cho hắn cho rằng văn kiện chỉ có bằng đấy. Thật ra hắn làm sao có thể ngờ được rằng mỗi một lần tôi đều giữ lại 10% số văn kiện chứ, haha. Cứ như vậy tích tiểu thành đại rồi đột ngột bùng phát, cũng đủ để hắn ta hoa mắt rồi. Lần này, hắn hết đường chối cãi. Ngài thật sự là cao tay. Mặc dù Thạch Chấn Cường biết đấy chỉ là một câu nịnh bợ, nhưng vẫn vô cùng thích thú, dương dương tự đắc nói: - Haha, Liễu Kình Vũ dù sao vẫn còn trẻ, hắn ta cho rằng trước kia tôi thua hắn hai lần, bây giờ sợ hắn rồi. Nhưng hắn đâu có biết rằng ở chốn quan trường này, không phải là đấu đá thời gian ngắn hay dài, mà là xem ai là người cười cuối cùng. Có nhiều người trẻ tuổi ưu tú sau khi vào chốn quan trường đều rất hăng hái, quyết đoán mạnh mẽ, uy phong lẫm liệt, tiền đồ vô cùng rộng mở, thực sự thì những hành động của bọn họ theo như những nhà chính trị gia lão luyện thì chỉ duy trì được một thời gian mà thôi. Đặc biệt là người trẻ tuổi như Liễu Kình Vũ, còn dám động đến cả Chủ tịch huyện Tiết, chắc chắn sẽ có kết cục bi thảm. Cho dù hắn có Phó Chủ tịch Đường làm chỗ dựa cũng không được. Hắn cũng không nghĩ rằng, trên thực tế Chủ tịch huyện Tiết mới chính là người có quyền lực lớn nhất ở huyện Cảnh Lâm này. Ông ta bị Liễu Kình Vũ làm mất mặt thì làm sao có thể không đòi lại thể diện được chứ. Thêm với sự hợp sức của tôi, trên dưới kết hợp, Liễu Kình Vũ có muốn thoát khỏi số phận thất bại này thì trừ khi là thần thánh hiển linh giúp hắn. Đặc biệt là lần này hắn muốn vực dậy núi Thúy Bình, nói thẳng ra là trực tiếp cầm cán dao đưa đến cho chúng ta.Vừa nãy Chủ tịch huyện Tiết gọi điện cho tôi, ông ấy nói lần này sẽ đến cùng ba vị Ủy viên thường vụ Huyện ủy. Vương Đông Dương nghe thấy liền sợ hãi nói: - Ba vị ủy viên thường vụ? Thạch Chấn Cường vô cùng phấn khích nói: - Đúng vậy, có Chủ nhiệm ủy ban Kỷ luật huyện Ngưu Kiến Quốc, Bí thư Đảng ủy Công an huyện Kim Vũ Bằng, Trưởng ban tuyên giáo Huyện ủy Chu Dương, Chủ nhiệm quản lý thủy lợi, Phó chủ tịch huyện về du lịch Từ Kiến Hoa. Chú thử nghĩ xem nhé, với đội hình là những người như vậy, cho dù là Bí thư huyện ủy Hạ Chính Đức tới thì cũng phải nhượng bộ mà thôi. Huống hồ lần này cái mà Chủ tịch Tiết gọi là đi điều tra nghiên cứu, trên thực tế chính là nhắm vào Liễu Kình Vũ mà đến, mấy vị tai to mặt lớn này liên kết với nhau, cậu nghĩ xem có thể thoát được không cơ chứ? - Không thể ! Tuyệt đối không thể đươc! Vương Đông Dương không chút do dự mà đưa ra kết luận. Hai người nhìn nhau cười, vẻ mặt hết sức đắc ý. Lúc này văn phòng ủy ban thị trấn đang rất vội vã làm công tác chuẩn bị, cố gắng hoàn thành hết tất cả những công việc trước khi tiếp đón một cách hoàn thiện hoàn mỹ nhất. Điều này không chỉ thể hiện năng lực làm việc của văn phòng ủy ban thị trấn mà còn thể hiện sự coi trọng các vị lãnh đạo của thị trấn Quan Sơn dưới sự lãnh đạo của Thạch Chấn Cường. Mà trong khi Thạch Chấn Cường đang ngày đêm vắt óc bày mưu tính kế đối phó với Liễu Kình Vũ thì Liễu Kình Vũ lại dồn toàn tâm toàn ý cho việc leo lên những nơi hiểm trở của núi Thúy Bình và chụp ảnh. Bởi vì Liễu Kình Vũ nhận ra rằng một trong những quảng cáo mà hắn đăng trên các diễn đàn, có một cái tên lúc nào cũng xem những bức ảnh mà hắn đăng lên một cách vô cùng hứng thú, còn gửi tin nhắn hỏi tường tận Liễu Kình Vũ về tình hình cụ thể những cảnh đó, xem ra có ấn tượng rất sâu đậm. Mặc dù người kia không hề thể hiện ý muốn đầu tư, nhưng mà đối với tình hình hiện tại mà nói thì hắn đều sẽ không bỏ qua một nhà đầu tư hay một cơ hội nào cả. Nhiều năm sống trong quân ngũ khiến cho Liễu Kình Vũ hình thành một quan niệm, đó chính là thành công hoàn toàn không phải điều ngẫu nhiên, chỉ khi nắm vững mỗi một chi tiết, mới có thể nắm bắt được cơ hội vào chính thời điểm gần kề thành công “Thiên sinh nhất cá tiên nhân động, vô hạn phong quang tại hiểm phong”. Dùng câu thơ cổ này để miêu tả tình cảnh hiện tại của Liễu Kình Vũ cũng không quá. Hơn nữa giữa những vách núi vách đá ở núi Thúy Bình, thật sự là có một động tiên. Chỉ có điều là động tiên này từ trước đến nay chưa có người đi vào. Nhưng mà lần này Liễu Kình Vũ mang theo đèn pin, đèn mỏ, dây thừng, thậm chí còn chuẩn bị cả lương khô và một số đồ dùng, hắn muốn thăm dò thật kỹ động tiên này. Hắn buộc dây thừng vào một thân cây to ở đỉnh vách núi rồi theo dây thừng mà vào cửa động, ngay lập tức liền cảm nhận được một làn gió mát lạnh thổi tới, lạnh thấu xương. Nếu như là một người bình thường thì khi cảm nhận được làn gió lạnh buốt này sẽ chỉ muốn quay về, còn Liễu Kình Vũ xuất thân từ bộ đội đặc chủng, nguy hiểm nào cũng đã từng trải qua, kiểu khó khăn nho nhỏ này không thể làm khó được hắn. Sau khi xuống đến cửa động, Liễu Kình Vũ bèn tìm ngay một hòn đá lớn để buộc dây thừng vào, ngăn không cho dây thừng bị tuột mất. Sau khi tất cả đã được chuẩn bị xong xuôi, Liễu Kình Vũ liền cất bước tiến vào hang động.