Chương 57: Vu oan hãm hại

Mộng Nhập Hồng Hoang
Nguồn: truyenfull.vision
Kim Vũ Bằng vừa nói xong thì Phó chủ tịch quản lý du lịch Từ Kiến Hoa cũng tiếp lời: - Đồng chí Liễu Kình Vũ thật sự là làm liều quá rồi. Dự án núi Thúy Bình này, Huyện ủy, UBND huyện và UBND Thành phố cùng với Tỉnh ủy đều đã từng tiến hành rồi, căn bản là không thể thành công được. Lẽ nào một vị Chủ tịch thị trấn nho nhỏ chỉ dựa vào mấy tấm hình mà có thể thực hiện thành công được hay sao? Đây hoàn toàn là làm liều mà. Chẳng lẽ, Liễu Kình Vũ thật sự cho rằng những cán bộ như chúng ta đều bất tài hay sao? Ây da, con người trẻ tuổi này, thật không biết nghĩ. Giờ phút này, tất cả các ủy viên của Thị trấn Quan Sơn đều câm như hến, bọn họ ai cũng không thể ngờ rằng, mấy vị lãnh đạo Huyện ủy vừa mới xuống xe mà đều đem hết sự nóng nảy đổ lên người Liễu Kình Vũ. Mà điều đáng thương nhất chính là vào lúc này Liễu Kình Vũ căn bản không hề ở đây, đến một cơ hội giải thích cũng không có. Mặc dù hai người Mạnh Hoan và Tần Duệ Tiệp đều cho rằng Liễu Kình Vũ tuyệt đối không giống như những gì các vị lãnh đạo Huyện ủy nói, nhưng mà đứng trước mấy người này, cho dù là những người có gia thế tốt như Tần Duệ Tiệp và Mạnh Hoan thì cũng không dám nói này nói nọ, dù sao bọn họ đều là những người có thâm niên làm chính trị, khinh suất giống Liễu Kình Vũ thì tuyệt đối không dám. Sau một hồi phê phán Liễu Kình Vũ, Thạch Chấn Cường dẫn mọi người lên phòng hội nghị. Theo lịch trình, trước tiên mọi người sẽ tiến hành họp, tất cả các ủy viên của thị trấn Quan Sơn báo cáo công việc với Tiết Văn Long. Thật ra đây chỉ là hình thức mà thôi, Tiết Văn Long đã bàn bạc với Thạch Chấn Cường, sớm đã xác định bước tiếp theo của kế hoạch. Chính là đợi sau khi mọi người báo cáo hết công việc, Tiết Văn Long sẽ đề nghị đến xem phòng làm việc của Liễu Kình Vũ để xem Liễu Kình Vũ về hay chưa, lúc đó sẽ thấy được chứng cứ là có rất nhiều tài liệu chưa được phê chuẩn đang để trên bàn Liễu Kình Vũ, tội danh làm việc không tròn trách nhiệm của Liễu Kình Vũ sẽ càng xác thực, hắn có muốn chạy cũng không chạy thoát.