Tiếng hét thất thanh của Lâm Hi Nghiên xé toạc không gian tĩnh lặng. Theo đó, là tiếng động ầm trời, như một quả bom nổ tung giữa không trung. Diệp Thành quay đầu lại, đôi mắt mở to kinh hoàng. Lâm Hi Nghiên nằm bất động dưới đống đổ nát, chiếc kệ tủ treo tường như một tảng đá lớn đè lên thân thể nhỏ bé của người con gái. Trong khoảng khắc đó, trái tim anh như ngừng đập, rồi đột ngột vỡ vụn thành từng mảnh.
"Nghiên..." Diệp Thành hét lớn, anh vội vàng lao vào trong, quật phăng kệ tủ ra khỏi người cô. Anh cẩn thận ôm Lâm Hi Nghiên vào lòng mình. Đôi bàn tay run rẩy vỗ nhẹ lên má cô, giọng anh nghẹn ngào, liên tục nài nỉ, "Nghiên, mở mắt ra... mở mắt ra nhìn anh đi!"