Hai người, một trước một sau lao theo phía sau Hà Sơ Tuần. Hà Sơ Tuần đang chạy lại đột nhiên cảm thấy một luồng sát ý nồng đậm đang vọt tới chỗ mình, khi quay đầu lại thì nhìn thấy Tiêu Trần.
Ánh mắt hắn ta lộ ra một tia hoảng sợ, đồng thời còn có cả oán hận.
Hà Sơ Tuần không có can đảm để đánh một trận trực diện với Tiêu Trần. Thấy Tiêu Trần đang lao nhanh tới, ánh mắt của hắn ta bất giác nhìn về phía Cố Linh Dao đang đứng cách đó không xa, trong lòng nảy sinh một kế hoạch.
Nói về thực lực thì hắn ta đã không còn là đối thủ của Tiêu Trần nữa. Nếu đã như thế, không bằng trực tiếp bắt lấy Cố Linh Dao. Có Cố Linh Dao ở trong tay, sao Tiêu Trần còn dám ra tay với mình?
Hà Sơ Tuần vô cùng hài lòng với kế hoạch của mình… Hắn muốn lợi dụng Cố Linh Dao, khiến cho Tiêu Trần sợ ném chuột vỡ bình. Nghĩ đến đây, Hà Sơ Tuần thay đổi phương hướng, chạy thẳng đến chỗ Cố Linh Dao.
Hắn ta tự cho là kế hoạch của mình không có điểm sơ hở, nhưng vừa nhìn thấy động tác của Hà Sơ Tuần, Tiêu Trần lại lạnh lùng cười, khẽ lẩm bẩm:
“Từ lâu đã biết người là cái loại chó không bỏ được thói ăn cứt.”
“Cái đồ ngu xuẩn này!” Tiêu Trần đã đoán trước được là Hà Sơ Tuần sẽ lợi dụng Cố Linh Dao để uy hiếp mình. Thấy thế, Du Thành đang theo sát Tiêu Trần cũng tức giận mắng.
Vì sao Du Thành lại mắng Hà Sơ Tuần? Bởi vì trước khi Hà Sơ Tuần kịp làm gì đó, Tiêu Trần cũng đã không một tiếng động mà đến gần Cố Linh Dao. Nói trắng ra, lúc này mà Hà Sơ Tuần chạy đến chỗ Cố Linh Dao thì hoàn toàn đúng theo kế hoạch của Tiêu Trần.
Dựa vào sự tính toán khoảng cách của Tiêu Trần và Hà Sơ Tuần với Cố Linh Dao thì rõ ràng là Tiêu Trần gần Cố Linh Dao hơn. Không chỉ có thế, tốc độ của Tiêu Trần cũng nhanh hơn Hà Sơ Tuần, cho nên khi Hà Sơ Tuần còn chưa kịp chạy đến chỗ Cố Linh Dao thì Tiêu Trần đã có thể chặn trước mặt hắn ta.
Có thể nói, Hà Sơ Tuần làm vậy chính là tự chui đầu vào rọ, đợi Tiêu Trần giết.
Lúc nào cũng tự cho là mình rất thông minh, từ trước đến giờ vẫn không thể tự ý thức được… Không ngờ Hà Sơ Tuần lại ngu xuẩn đến mức này, thế mà hết lần này đến lần khác vẫn nghĩ là mình thông minh. Vốn dĩ Du Thành phải dùng hết sức vẫn rất khó khăn để giữ chân Tiêu Trần, Tiêu Trần không muốn liều chết với Du Thành thì hắn ta cũng không có cách nào nữa.
Khó khăn lắm mới tạo được một số cơ hội để cho Hà Sơ Tuần chạy trốn, thế nhưng cái tên ngốc kia lại hết lần này đến lần khác tự cho mình là đúng, lãng phí một cách vô ích.
Trong mắt tràn ngập sát ý, mãi cho đến lúc Tiêu Trần chặn trước mặt mình, Hà Sơ Tuần mới chậm chạp phản ứng lại. Hắn ta định quay đầu bỏ trốn nhưng tất cả đã muộn.
Tiêu Trần không dừng lại, đầu tiên là chỉ một ngón tay về phía Du Thành, thi triển Thái Á Kiếm Chỉ trong nháy mắt. Du Thành không dám khinh thường đòn tấn công của Tiêu Trần, lựa chọn phòng thủ.
Tiêu Trần trì hoãn thời gian Du Thành đến đây, sau đó chỉ một ngón tay về phía Hà Sơ Tuần, thi triển Can Tương Kiếm Chỉ.
Một thanh kiếm đỏ như máu xẹt qua, đúng theo dự tính, xuyên thẳng qua mi tâm của Hà Sơ Tuần. Hà Sơ Tuần chết ngay tại chỗ.
Dưới sự ngăn cản của Du Thành mà Tiêu Trần vẫn giết chết Hà Sơ Tuần. Sau khi chặn được Thái Á Kiếm Chỉ, Du Thành đứng không xa Tiêu Trần nhìn Hà Sơ tuần ngã thẳng xuống đất. Sắc mặt hắn ta tái mét, cắn chặt răng… Phải mất cả nửa ngày hắn ta mới lấy lại được tinh thần, lập tức quát.
“Tiêu Trần, ngươi lại dám ngang nhiên giết chết thập đại đệ tử thân truyền, ngươi gây họa lớn rồi.”
Trong lời nói của Du Thành tràn ngập khiếp sợ và phẫn nộ. Khiếp sợ vì Tiêu Trần lại dám giết chết Hà Sơ Tuần mà không hề do dự một chút nào… Phẫn nộ vì Tiêu Trần giết chết Hà Sơ Tuần ở ngay trước mắt mình. Cho dù Du Thành hắn ra tay thì cuối cùng cũng không thể giữ lại mạng sống cho Hà Sơ Tuần.
Thấy Du Thành gào lên như thế, Tiêu Trần quay lại nhìn hắn ta rồi bình tĩnh nói:
“Ta nói, cái tên ngay cả chó cũng không bằng này căn bản không có tư cách trở thành một trong thập đại đệ tử thân truyền.”
Sau khi giết chết Hà Sơ Tuần, lệ khí trên người Tiêu Trần cũng đã tiêu tan đi rất nhiều. Nghe thấy hắn nói vậy, Du Thành tức giận, hừ lạnh một tiếng. Việc đã đến nước này thì có nói gì nữa cũng đều vô dụng.
Nhưng lần này đánh với Tiêu Trần một trận Du Thành cũng gần như hoàn toàn hiểu được, thực lực của Tiêu Trần thật sự không đơn giản. Mặc dù nói là không bằng mình, nhưng nếu hắn ta tự để tay lên ngực mà hỏi thì phải công nhận là Tiêu Trần cũng không thua kém hắn ta bao nhiêu.
Đã có được thực lực của đệ tử thân truyền, Du Thành nhìn Tiêu Trần, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Trong lúc hai người họ đang nhìn nhau, Liêm Túc cũng đã đi đến bên cạnh Du Thành, nhìn vào thi thể của Hà Sơ Tuần. Thật ra, Liêm Túc không hề đau buồn vì cái chết của Hà Sơ Tuần, vốn dĩ Liêm Túc luôn khinh thường hắn ta. Nhưng dù sao Hà Sơ Tuần cũng bị giết trước mặt mình, nói thế nào thì hắn ta cũng là một trong thập đại đệ tử thân truyền… Lúc này, tâm trạng của Liêm Túc cũng hơi phức tạp.
Liêm Túc khẽ thở dài một hơi, quay sang nhìn Tiêu Trần rồi nói mà không hề có bất cứ sự thù địch nào:
“Tiêu Trần, ngươi có biết là ngươi đã gây ra họa lớn rồi không?”
“Vậy thì sao?” Nghe Liêm Túc nói vậy, Tiêu Trần trả lời dửng dưng.
“Haizz, ngươi giết chết Hà Sơ Tuần, Chấp Pháp Đường chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi. Cho dù Chấp Pháp Đường không gây khó dễ cho ngươi, nhưng ngươi nên nhớ, Hà Sơ Tuần là đệ tử của Thiết Kiếm Môn, hơn nữa còn là một trong những đại đệ tử thân truyền. Ngươi giết hắn, đệ tử của Thiết Kiếm Môn nhất định sẽ sống chết với ngươi… Hơn nữa, sau lưng Hà Sơ Tuần còn có Diệp Đằng, chắc chắn hắn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.” Liêm Túc nói.
Tiêu Trần vẫn không thèm để ý đến những lời của Liêm Túc, hắn nói: “Sống chết với ta? Chỉ sợ không phải đệ tử Thiên Kiếm Môn muốn sống chết với ta mà là đệ tử của Thiên Tề Tông ta sẽ sống chết với bọn họ. Từ hôm nay trở đi, chỉ cần Tiêu Trần ta còn sống ngày nào thì ngày đó, đệ tử của Thiết Kiếm Môn đừng hòng sống yên ổn.”
Những rắc rối mà Liêm Túc nói, Tiêu Trần đều biết, nhưng những thứ đó không thể trở thành lý do để Tiêu Trần bỏ qua cho Hà Sơ Tuần. Từ giây phút Hà Sơ Tuần dám bắt Cố Linh Dao đi, hắn ta đã là người chết rồi.
Vào lúc Tiêu Trần đang nói, Cố Linh Dao đã nhanh chóng bước đến, lao vào vòng tay của Tiêu Trần, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng hắn.
Đối mặt với Cố Linh Dao, sự lạnh lùng và sát ý trên người Tiêu Trần đều tan biến trong nháy mắt, hắn nở một nụ cười ấm áp, nói với Cố Linh Dao: “Được rồi, không sao rồi.”
So với lúc nãy thì đúng là hai người khác nhau. Trong lúc Tiêu Trần đang an ủi Cố Linh Dao, Vương Phương và Vương Tông cũng đuổi theo tới đây. Vừa nhìn thấy Tiêu Trần và Cố Linh Dao, Vương Phương đã lập tức đi đến chỗ hai người bọn họ. Thấy Cố Linh Dao, Vương Phương giận nói một cách hung dữ.
“Hừ, cái tên Súc Sinh Hà Sơ Tuần này, Linh Dao đừng sợ, ta sẽ xử lý hắn. Hắn đâu rồi, để ta bảo ca ca đánh gãy chân hắn.”
Nghe Vương Phương nói vậy, Tiêu Trần mỉm cười: “E rằng chuyện đó không cần thiết nữa.”
“Ngươi… Ngươi giết chết hắn rồi?”