Chương 615 Ta cũng đi cùng.”
Vốn dĩ Vương Phương còn đang nghĩ Tiêu Trần vì ngại thân phận của Hà Sơ Tuần mà định buông tha cho hắn ta, nhưng giây tiếp theo lại nhìn thấy thi thể của Hà Sơ tuần. Nàng ta ngẩn người, không thể tin được khiếp sợ nói.
Cho đến bây giờ Vương Phương cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ giết chết Hà Sơ Tuần, bởi vì dù sao hắn ta cũng là một trong thập đại đệ tử thân truyền, nếu giết hắn ta thì chắc chắn Thánh Tông sẽ không chịu để yên. Vốn dĩ chỉ định nói với Vương Tông dạy dỗ Hà Sơ Tuần một trận, nhưng mà không ngờ Tiêu Trần lại giết chết hắn ta.
Vương Phương vô cùng khiếp sợ, cùng lúc đó, không biết Vương tông đã đi đến bên cạnh Tiêu Trần từ bao giờ. Hắn ta liếc qua thi thể của Hà Sơ Tuần một cái, thật ra cũng không có vẻ gì là quá ngạc nhiên, ngược lại còn vừa cười vừa trêu chọc Tiêu Trần.
“Chậc chậc, mới không gặp một thời gian mà Tiêu Trần sư đệ đúng là đã khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác, vậy mà lại có thể tự mình giết chết Hà Sơ Tuần, ha ha! Có vẻ như vị trí thập đại đệ tử thân truyền này không phải của ngươi thì không thể là của ai được rồi.”
Vương Tông còn có tâm trạng để nói đùa, lúc này Vương Phương ở bên cạnh mới hồi phục tinh thần, nói với vẻ mặt khó chịu:
“Ca còn có tâm trạng mà nói đùa à! Tiêu Trần giết Hà Sơ Tuần, chắc chắn người của Chấp Pháp Đường sẽ không chịu để yên đâu.”
Hiện tại Tiêu Trần đã tự chuốc lấy rắc rối lớn rồi, đừng nói đến thập đại đệ tử thân truyền gì gì đó, trước tiên vẫn nên nghĩ cách làm sao để ứng phó với Chấp Pháp Đường đi.
Đối mặt với lời mắng mỏ của Vương Phương, Vương Tông vẫn tự nhiên cười nói:
“Thì bây giờ còn có cách gì nữa, đến đâu thì hay đến đó thôi.”
Dường như Vương Tông không hề lo lắng về Chấp Pháp Đường. Cũng trong lúc hai huynh muội họ đang nói chuyện, Du Thành và Liêm Túc đã đi đến bên cạnh Vương Tông, hành lễ cung kính: “Vương Tông sư huynh.”
“Ồ, thì ra là Tiểu Thành và Tiểu Túc, các ngươi cũng ở đây à.” Vương Tông cười nói với hai người bọn họ.
Nghe thấy Vương Tông gọi mình là Tiểu Thành, Tiểu Tô, khóe miệng của hai người bọn họ bất giác giật giật nhưng cũng không nói thêm câu gì. Rõ ràng là bọn họ rất hiểu tính cách của Vương Tông.
Bọn họ không muốn tiếp tục dây dưa ở đây nữa. Hiện tại, Hà Sơ Tuần đã chết, Du Thành cũng không còn lý do để ra tay với Tiêu Trần. Tiếp theo Tiêu Trần phải đối mặt với sự trách phạt của Chấp Pháp Đường như thế nào thì không phải việc bọn họ cần quan tâm.
Cho nên chào hỏi Vương Tông xong, hai người họ lập tức cáo từ rồi rời đi.
Sau khi Du Thành và Liêm Túc đi, chỗ này chỉ còn lại bốn người bọn Tiêu Trần. Đã không có người ngoài nữa, Vương Phương đi đến bên cạnh Vương Tông, lo lắng kéo tay hắn ta, vừa lắc liên tục vừa nói:
“Ca, phải làm sao bây giờ? Ca mau nghĩ cách đi, nếu không Chấp Pháp Đường sẽ không chịu bỏ qua cho Tiêu Trần đâu.”
Nàng ta hiểu rõ tính nghiêm trọng của việc giết chết đệ tử thân truyền. Hơn nữa, từ khi Thiên Phong Thánh Tông được sáng lập ra đến nay, chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy… Một tên đệ tử hạch tâm mà lại dám giết chết một đệ tử thân truyền.
Vương Phương vội vàng cầu xin, đổi lại, Vương Tông chỉ nói với một nụ cười bất lực:
“Muội… Muội buông tay ra đã. Cứ lắc thế này thì gãy tay ta mất.”
“Vậy là ca có cách hả?” Nghe vậy, Vương Phương nghe lời buông tay ra rồi nói.
Thấy Vương Phương nói thế, Vương Tông hoàn toàn bó tay. Hắn ta nhìn thi thể của Hà Sơ Tuần, cười nói:
“Hay là chúng ta chôn hắn đi? Chết không thấy xác, Tiêu Trần sư đệ muốn nói gì thì nói. Dù sao thì người chết cũng không thể đối chứng.”
Đem cái xác này đi chôn? Nghe Vương Tông nói, mặt ba người bọn Tiêu Trần đều đen sì. Cái tên này không phải đang nói đùa chứ?
Trận chiến vừa rồi kịch liệt như thế, còn có hai nhân chứng là Du Thành và Liêm Túc. Cho dù bây giờ chôn thi thể của Hà Sơ Tuần thì cũng làm được gì?
Hơn nữa, với bản lĩnh của Chấp Pháp Đường thì cho dù bốn người họ có chôn thi thể của Hà Sơ Tuần, chẳng mấy chốc cũng sẽ bị tìm ra.
Thấy ba người Tiêu Trần không ủng hộ cách này, Vương Tông lại nói tiếp.
“Không thể chôn, vậy hay là chặt xác ra?”
Chôn, chặt xác… Đây là cách của Vương Tông. Nghe vậy, Vương Phương hoàn toàn nổi giận, nàng ta tát vào mặt Vương Tông một cái.
Tuy rằng thực lực của Vương Tông rất mạnh, nhưng khi đối mặt với muội muội của mình, hắn ta lại kêu lên, giả vờ như rất đau.
Nhìn hai huynh muội bọn họ đùa giỡn, trong lòng Tiêu Trần cũng không lo lắng như họ nghĩ. Dù sao thì đã giết người rồi còn có thể làm gì được nữa, cứ đến đâu hay đến đó vậy.
“Tiêu Trần, phải làm sao bây giờ, Chấp Pháp Đường chắc chắn sẽ đến tìm chàng.” Cố Linh Dao rúc vào lòng Tiêu Trần, lo lắng nói.
Đối mặt với sự lo lắng của Cố Linh Dao, Tiêu Trần nhẹ nhàng vuốt tóc trên trán nàng, dịu dàng cười:
“Yên tâm đi, không sao đâu.”
Lúc Tiêu Trần đang nói chuyện với Cố Linh Dao, Vương Tông chợt dừng động tác, không cười nữa. Hắn ta nhìn về phía chân trời rồi thản nhiên nói:
“Tiêu Trần sư đệ, người của Chấp Pháp Đường đến rồi.”
‘Người của Chấp Pháp Đường đến rồi’, nghe Vương Tông nói thế, sắc mặt của Vương Phương và Cố Linh Dao lập tức thay đổi. Nhưng Tiêu Trần lại vô cùng lạnh nhạt, chỉ là hơi ngạc nhiên vì người của Chấp Pháp Đường đã đến nhanh như vậy.
Hắn cũng nhìn về phía chân trời giống như Vương Tông. Cùng với ánh nhìn chăm chú của hai người, không lâu sau đó một đội có tổng cộng tám tên chấp sự của Chấp Pháp Đường xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Có tận tám chấp sự được phái tới, chứng tỏ Chấp Pháp Đường rất coi trọng việc này. Tám người xuất hiện với khuôn mặt vô cùng lạnh lùng, có một người trong số đó trực tiếp đi đến bên cạnh thi thể của Hà Sơ Tuần. Hắn ta kiểm tra một lúc, xác định Hà Sơ Tuần đã chết sau đó quay lại gật đầu với bảy người còn lại.
Thấy vậy, người đứng đầu bước ra, nhìn thẳng vào Tiêu Trần rồi nói với giọng điệu vô cùng bình tĩnh nhưng lạnh lùng:
“Tiêu Trần, ngươi đã giết chết Hà Sơ Tuần?”
Tuy ngoài mặt tám gã chấp sự này đều vô cùng lạnh lùng, nhưng thật ra lúc này trong lòng bọn họ cũng vô cùng khiếp sợ.
Trước đó, Chấp Pháp Đường nhận được tin Tiêu Trần và Hà Sơ Tuần đánh nhau, nhưng không ngờ Tiêu Trần lại dám giết chết Hà Sơ Tuần. Hiện tại trực tiếp đến đây, xác nhận là Hà Sơ Tuần đã chết, trong lòng tám người sao có thể không cảm thấy nghiêm trọng.
Đối mặt với câu hỏi của chấp sự, Tiêu Trần cũng không trốn tránh mà khẽ gật đầu trả lời:
“Là ta giết.”
“Vậy thì hãy đi theo chúng ta một chuyến.” Chính miệng Tiêu Trần đã thừa nhận, chấp sự kia lập tức lạnh lùng nói.
Giết chết đệ tử thân truyền đương nhiên là không thể nào dễ dàng thoát thân. Nghe nói Tiêu Trần sẽ bị đưa đến Chấp Pháp Đường, Cố Linh Dao nắm chặt tay hắn, vẻ mặt quật cường:
“Ta cũng đi cùng.”
“Ngươi cho là Chấp Pháp Đường là nơi nào mà muốn đi thì đi? Tiêu Trần, ngươi tự nguyện theo bọn ta hay là muốn động thủ?” Nghe Cố Linh Dao nói, chấp sự kia thấp giọng quát.
Tiêu Trần chỉ có thể đi một mình, Cố Linh Dao nghe thấy thế còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại bị Tiêu Trần ngăn cản.
Tiêu Trần nhìn Cố Linh Dao cho nàng yên tâm rồi chậm rãi nói:
“Yên tâm, không sao đâu. Nàng về cùng Vương Phương trước đi.”
“Linh Dao, ngươi đừng lo lắng quá. Yên tâm đi, chuyện gì cũng có cách giải quyết thôi.”