Vương Phương sợ Cố Linh Dao nghĩ không thông làm ra hành động kích động gì đó, như thế thì có thể sẽ càng rắc rối hơn cho nên mới lên tiếng khuyên nhủ nàng.
Nghe Vương Phương nói, nét mặt Cố Linh Dao vẫn không hề thay đổi:
“Yên tâm đi, ta sẽ không làm chuyện ngu ngốc đâu. Ta hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi trước.”
Nói xong, Cố Linh Dao xoay người rời đi. Vương Phương thấy thế thì rất lo lắng, nàng ta vội vàng chào Vương Tông rồi đuổi theo Cố Linh Dao.
“Nếu Tiêu Trần xảy ra chuyện gì thì muội nhất định sẽ không tha cho ca đâu.” Đây là câu mà Vương Phương nói với Vương Tông trước khi rời đi. Ý tứ rất rõ ràng, nghĩa là dù Vương Tông làm cách nào cũng phải cứu được Tiêu Trần ra.
Nhìn bóng dáng Vương Phương vội vàng đuổi theo Cố Linh Dao, Vương Tông khóc không ra nước mắt. Đây là chuyện gì vậy? Hắn ta đâu có kêu Tiêu Trần đi giết Hà Sơ Tuần, tại sao Tiêu Trần bị người của Chấp Pháp Đường đưa đi mà hắn ta lại phải chịu trách nhiệm?
Hơn nữa, Tiêu Trần đã giết đệ tử thân truyền, muốn cứu hắn thì đúng là nói dễ hơn làm.
Cứ nghĩ đến cái lão già biến thái chủ quản Chấp Pháp Đường kia, Vương Tông lại rét run cả người. Trong mắt Vương Tông, muốn cứu người từ tay của lão già biến thái đó thì chính là giật thức ăn ở miệng hổ.
“Haizzz, ta đã làm ra chuyện ác gì mà lại có một muội muội như thế. Haizz, đúng là ông trời bất công, ông trời không có mắt mà.” Vương Tông thở dài liên tục, cúi đầu, vẻ mặt buồn bực bỏ đi. Hắn ta phải đi nghĩ cách cứu Tiêu Trần.
Vương Phương đi cùng với Cố Linh Dao về chỗ ở, nhưng khi về đến nơi Cố Linh Dao lại khóa cửa, tự nhốt mình trong phòng, không thèm để ý đến Vương Phương.
Vương Phương cũng không dám bỏ đi, chỉ có thể ở lại đây. Nhưng thật sự Vương Phương đã hơi lo lắng quá rồi. Cố Linh Dao biết hiện tại không thể đổ thêm dầu vào lửa cho nên không hề làm ra hành động gì quá khích mà chỉ nói lại mọi chuyện cho phụ thân của mình là Cố Khải, để Cố Khải nghĩ cách.
Vương Tông, Cố Linh Dao đều đang nghĩ cách để giúp Tiêu Trần. Trong lúc đó, Tiêu Trần cũng đã đi cùng với tám gã chấp sự đến Chấp Pháp Đường của Thiên Phong Thánh Tông.
Chấp Pháp Đường không giống như những nơi khác của Thiên Phong Thánh Tông, xung quanh ngoài những người thuộc Chấp Pháp Đường ra thì không có bóng dáng bất cứ người nào khác… Có chút vắng vẻ, tiêu điều.
Nhưng chuyện này cũng hết sức bình thường. Chấp Pháp Đường là chỗ nào chứ, ai lại rảnh rỗi chạy đến nơi này? Có thể nói, Chấp Pháp Đường chính là nơi vắng vẻ nhất của Thiên Phong Thánh Tông.
Mấy tên chấp sự đưa Tiêu Trần đi thẳng vào bên trong Chấp Pháp Đường. Cách bố trí của nơi này rất đơn giản. Chấp Pháp Đường là một tiểu viện không lớn, tường và cửa đều được sơn màu đen.
Bên trong, đập vào mắt người ta chỉ có hai màu sắc, một là màu đen, hai là màu đỏ. Với cả không biết có phải tại vì nơi này quanh năm vắng vẻ hay không mà khi đi vào, một luồng gió lạnh phả vào mặt khiến cho người ta có cảm giác không rét mà run.
Lạnh lẽo, hà khắc, trang nghiêm… Đây là cảm giác của Tiêu Trần. Đi qua tiền viện, không lâu sau Tiêu Trần đã đi vào đến đại điện của Chấp Pháp Đường. Đại điện cũng không lớn, có đặt một chiếc ghế bành, trên vách tường viết bốn chữ ‘Công chính nghiêm minh’… Chỉ có điều, bốn chữ này được viết bằng sơn đỏ, nhìn qua cũng khiến người ta khiếp sợ.
Lúc Tiêu Trần đi vào chính giữa đại điện, tám tên chấp sự chịu trách nhiệm áp giải Tiêu Trần tự giác chia ra hai bên, đứng ngạo nghễ. Cùng lúc đó, không biết một ông lão mặc trường bào màu đen đã xuất hiện trên chiếc ghế bành từ bao giờ.
Khuôn mặt của ông lão gầy gò, rất nhiều nếp nhăn... Nhưng đôi mắt của ông ta lại sắc bén giống như mắt của chim ưng.
Trên gương mặt ông ta không hề có bất cứ biểu cảm nào, giống như một xác chết. Cảm giác đầu tiên của Tiêu Trần khi đối mặt với ông lão này chính là lạnh! Bất kể là diện mạo hay hơi thở đều làm cho người ta có cảm giác như rơi vào hầm băng.
Ông lão này tên là Nghiêm Hình, trưởng lão đứng đầu Chấp Pháp Đường, người quản lý tất cả những hình phạt của Thiên Phong Thánh Tông.
Không hề khoa trương khi nói Nghiêm Hình chính là ác ma trong lòng tất cả những đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông. Trong Thiên Phong Thánh Tông, nếu hỏi chúng đệ tử sợ ai nhất thì không thể nghi ngờ, Nghiêm Hình chắc chắn là người đứng thứ nhất, cả Thiên Phong Thánh Tông không ai có thể sánh bằng ông ta.
Nghiêm Hình nhìn Tiêu Trần cả nửa ngày, vẻ mặt không hề thay đổi. Một lúc lâu sau cuối cùng ông ta cũng mở miệng nói chuyện, nhưng giọng nói lại giống như là âm thanh va chạm của vũ khí, sắc bén và khàn đục… Khiến cho người nghe vô cùng khó chịu.
“Tiêu Trần, ngươi đã biết tội chưa.”
Nói thật, áp lực của Tiêu Trần khi phải đối mặt với Nghiêm Hình thậm chí còn lớn hơn khi phải đối mặt với Thiên Phong Thánh Tôn. Đương nhiên, điều này không có nghĩa là thực lực của Nghiêm Hình mạnh hơn Thiên Phong Thánh Tôn. Tu vi của Nghiêm Hình là bán thánh, nếu nói về thực lực thì ông ta không bằng Thiên Phong Thánh Tôn… Nhưng mà cảm giác mà ông ta mang lại cho người khác hoàn toàn không giống với Thiên Phong Thánh Tôn, đây chính là điều khiến Tiêu Trần cảm thấy áp lực.
Dưới áp lực mạnh mẽ của Nghiêm Hình, Tiêu Trần thấp giọng trả lời:
“Đệ tử không biết mình đã phạm tội gì.”
“Láo xược! Ngươi ngang nhiên sát hại đệ tử thân truyền của Thánh Tông, chẳng lẽ còn không phải là tội lớn sao?” Nghe Tiêu Trần trả lời, Nghiêm Hình quát.
Cùng với tiếng quát, một luồng khí tức lạnh như băng toát ra từ trên người Nghiêm Hình, giống như muốn tống người ta xuống địa ngục. Áp lực lại tăng mạnh, Tiêu Trần cắn chặt răng kiến trì nói.
“Nghe đồn Chấp Pháp Đường của Thánh Tông luôn công chính nghiêm minh, nhưng vì sao trưởng lão chưa hỏi rõ đầu đuôi sự việc đã khẳng định là đệ tử phạm phải tội chết?”
Nghe Tiêu Trần nói vậy, Nghiêm Hình chậm rãi rút lại luồng khí tức trên người. Ông ta lập tức nói: “Được, vậy bổn tọa cho ngươi một cơ hội để kể lại toàn bộ sự việc đã trải qua.”
Nghiêm Hình mang đến cho người khác một cảm giác hung dữ, lạnh lùng như băng, nhưng những người quen thuộc với ông ta đều nói, Nghiêm Hình là một người công chính nghiêm minh. Cũng chính vì vậy mà Thiên Phong Thánh Tôn mới để cho ông ta toán quyền quyết định hình phạt trong Thánh Tông, nắm trong tay quyền sinh sát.
Nghe Nghiêm Hình nói vậy, Tiêu Trần kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối một lần, không hề thêm mắm thêm muối, cũng không hề giấu giếm bất cứ thứ gì.
Nghe Tiêu Trần kể lại, nét mặt của Nghiêm Hình cũng dịu đi một ít. Ít nhất là khi nhìn Tiêu Trần đã không còn lạnh lùng như trước.
Vốn dĩ trong mắt Nghiêm Hình, việc Tiêu Trần đánh chết Hà Sơ Tuần chính là tội chết. Nhưng sau khi nghe Tiêu Trần nói xong, Nghiêm Hình tự nhủ, Hà Sơ Tuần này đúng là đáng chết, vậy mà lại dám làm ra những chuyện như thế.
Về tình mà nói thì Hà Sơ Tuần thật sự rất đáng chết, nhưng nói như thế nào thì Tiêu Trần giết người cũng là không tôn trọng tông quy. Nghiêm Hình không thể nào cứ như vậy mà buông tha cho hắn.
“Nghiêm lão đầu, không thể giết Tiêu Trần được.”