Thật đúng là một lão già ngoan cố. Vừa rồi còn hằm hằm tức giận nhưng sau khi nhìn thấy Thiên Phong thánh lệnh thì Nghiêm Hình lập tức cung kính khom lưng cúi đầu.
Nhìn thấy vẻ cung kính của Nghiêm Hình, trong mắt Hạc Phong đầy vẻ đắc ý nhưng vẫn cất cao giọng nói.
“Khẩu lệnh của Thánh Tôn đại nhân. Hà Sơ Tuần đối nhân xử thế ti tiện, lòng dạ hẹp hòi, vốn không xứng làm đệ tử thân truyền của Thánh Tông. Mặc dù Tiêu Trần đã giết Hà Sơ Tuần nhưng nghĩ rằng mọi chuyện đều có lý do của nó vì vậy sẽ không bị trừng phạt. Nay lệnh cho Tiêu Trần làm đệ tử thân truyền thứ mười, ban thưởng Thiên Phong trường bào.”
Hạc Phong cao giọng nói ra khẩu lệnh của Thiên Phong Thánh nhân. Nghe vậy, Nghiêm Hình cung kính đáp.
Thấy thế, Hạc Phong chậm rãi thu hồi Thiên Phong thánh lệnh. Nhưng lúc này, đột nhiên Nghiêm Hình đấm ra một quyền. Đối mặt với đòn tấn công bất ngờ của Nghiêm Hình, Hạc Phong né tránh sang một bên trong gang tấc, sau đó tức giận hét lên:
“Nghiêm lão đầu, ngươi điên rồi sao?”
Ông ta không ngờ rằng Nghiêm Hình sẽ tấn công bất ngờ, đương nhiên Nghiêm Hình không dùng toàn lực, thậm chí còn không dùng tới linh lực.
Đối mặt với sự tức giận của Hạc Phong, Nghiêm Hình bĩu môi nói:
“Ta điên ư? Hạc lão đầu, ngươi không biết chính mình đã làm cái gì sao?”
“Ta? Ta làm cái gì chứ?” Hạc Phong nói.
“Hừ, thôi ngay đi. Ngươi rõ ràng có thánh lệnh của Thánh Tôn đại nhân trong tay mà vừa rồi còn cố ý giả bộ cầu xin cho Tiêu Trần. Ngươi định bỡn cợt bổn tọa à?” Nghiêm Hình nói.
Khi Hạc Phong lấy Thiên Phong thánh lệnh ra, Nghiêm Hình mới biết mình bị đùa bỡn. Hạc Phong phụng mệnh Thánh Tôn đại nhân đến đây nhưng lại cố ý kéo dài thời gian không lấy Thiên Phong thánh lệnh ra. Quả thực là đáng giận mà.
Nghe Nghiêm Hình nói vậy, Hạc Phong cười ngượng ngùng:
“Ha ha, Nghiêm lão đầu. Không phải ta chỉ đùa với ngươi một chút thôi mà. Đừng để bụng, đừng để bụng.”
“Hừm, đưa cho ta hai vò rượu Hỏa Vân thì ta sẽ không để bụng, nếu không sự việc vẫn chưa kết thúc đâu.”
Đối mặt với vẻ mặt tươi cười của Hạc Phong, Nghiêm Hình lạnh lùng nói.
Rượu Hỏa Vân. Nghe vậy sắc mặt Hạc Phong hơi thay đổi, trong lòng thầm mắng: “Lão già kia, ta biết ngay ngươi sẽ đòi hai vò rượu Hỏa Vân của ta mà.”
Rượu Hỏa Vân là đệ nhất mỹ tửu ở phủ Thiên Phong, sản lượng rất ít, không phải có thể mua được bằng tiền. Hạc Phong hơi đau khổ nhưng sau một lúc do dự, ông ta vẫn lựa chọn thỏa hiệp và lấy ra hai vò từ trong giới. Ông ta vẫy tay và đưa nó cho Nghiêm Hình nói:
“Cho ngươi, cho ngươi. Lão tửu quỷ.”
Nhìn thấy hai vò rượu Hỏa Vân bay về phía mình, Nghiêm Hình lóe lên vẻ vui mừng tựa như đã nhìn thấy một tuyệt thế mỹ nhân nào đó. Vì sợ có người cướp lấy mất hai vò rượu ngon nên khi vừa bắt được thì ông ta lập tức nạp vào trong giới của mình.
Nhìn thấy hai lão già này cười nói ầm ĩ, lúc này Tiêu Trần mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như mọi chuyện đã ổn rồi, nhưng hắn không ngờ rằng cuối cùng lại là Thiên Phong Thánh nhân ra mặt. Có điều như vậy cũng tốt, vốn dĩ rơi vào tay lão già bảo thủ Nghiêm Hình mà không có Thiên Phong Thánh nhân ra mặt thì sẽ gặp chút phiền phức.
Chỉ cần nhìn xem vừa rồi, tuy rằng nói Hạc Phong đang trêu chọc ông ta nhưng nếu không có Thiên Phong thánh lệnh thì thực sự Nghiêm Hình sẽ không thỏa hiệp.
Có khẩu dụ của Thiên Phong Thánh nhân, đương nhiên Tiêu Trần không sao. Chẳng những không sao mà còn trong họa có phúc, hắn đã trở thành một trong mười đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông. Có thể nói là cá chép vượt Long môn.
Không ai ngờ rằng cuối cùng lại có một kết quả như vậy. Về vấn đề này, tám vị chấp sự Chấp Pháp Đường bên trong đại điện nhìn nhau. Tất cả đều lộ ra vẻ vui mừng trong ánh mắt. May quá, may quá. Vừa rồi họ không hề mảy may bất kính với Tiêu Trần, cũng không sử dụng bất kỳ sự tra tấn nào. Như vậy Tiêu Trần cũng sẽ không ghi hận họ.
Mọi chuyện dường như đã kết thúc hoàn hảo. Hai lão già khắc khẩu một trận, cuối cùng dựa vào việc đêm nay Nghiêm Hình mời khách uống rượu mà chấm dứt. Sau đó, hai lão già đều nhìn về phía Tiêu Trần. Nghiêm Hình mở miệng nói trước.
“Nếu Thánh Tôn đại nhân đã hạ lệnh thì Tiêu Trần, ngươi có thể rời khỏi Chấp Pháp Đường. Nhưng nếu như sau này dám vi phạm tông quy, bổn tọa sẽ không tha cho ngươi.”
Nghiêm Hình bảo Tiêu Trần có thể rời đi, nhưng Hạc Phong đã kịp thời ngăn Tiêu Trần lại:
“Chờ đã.”
Bảo Tiêu Trần đợi một lát, nghe vậy, Tiêu Trần nhìn Hạc Phong và chờ đợi.
Đối diện với ánh mắt của Tiêu Trần, Hạc Phong cố ý hất mặt và chậm rãi đi tới trước mặt Tiêu Trần như là rất tức giận nói:
“Tiểu tử kia, đúng thật là ngươi không hề nghe lọt tai những lời nói của lão phu đã nói với ngươi trước kia.”
Hạc Phong răn dạy Tiêu Trần. Khi nghe những lời này, Tiêu Trần mới nhớ rằng sau khi qua khỏi con sông nham thạch, Hạc Phong đã cố ý nhắc nhở bản thân.
“Tiêu Trần, nhớ kỹ một điều. Không được làm trái tông quy, lại càng không được công khai giết người trong Thánh Tông. Biết chưa?”
Có điều sau này Tiêu Trần đã hoàn toàn quên mất, đối mặt với tình huống như vậy, Tiêu Trần làm gì còn tâm tư mà quản mấy cái tông quy chứ.
Hắn hơi ngượng ngùng cười cười. Dù sao Hạc Phong cũng đã nhắc nhở chính mình, nhưng hắn lại hoàn toàn không hề coi trọng. Quả thật là không đúng.
Nhìn thấy Tiêu Trần gượng cười, Hạc Phong hừ lạnh:
“Hừ hừ, ngươi còn cười à. Tuy rằng lần này Thánh Tôn đại nhân tha cho ngươi, nhưng ngươi đừng tưởng vậy là xong chuyện đâu. Lão phu có nhiệm vụ cần ngươi đi làm, nói trước là ngươi không thể cự tuyệt. Xem như lấy công chuộc tội, thế nào? Ngươi không có ý kiến chứ?”
Hạc Phong có nhiệm vụ muốn sắp xếp cho mình. Tiêu Trần không biết, ngoài việc là Đại trưởng lão của Thiên Phong Thánh Tông thì Hạc Phong còn kiêm luôn nhiệm vụ chưởng quản Thánh Tông. Toàn bộ việc thông báo nhiệm vụ và khen thưởng của Thiên Phong Thánh Tông đều do Hạc Phong sắp xếp.
Hắn sắp xếp một nhiệm vụ ép buộc cho Tiêu Trần. Đối với chuyện này, Tiêu Trần cũng không cự tuyệt. Dù sao thì Hạc Phong cũng đối xử tốt với hắn, lần này ông ta đã giúp đỡ hắn chính là đại ân. Nếu ông ta có nhiệm vụ giao cho mình thì không có lý do gì để từ chối.
Ông ta đưa một viên đá ký ức cho Tiêu Trần, viên đá này ghi lại tất cả thông tin của nhiệm vụ này.
Viên đá ký ức này thực ra cũng giống như truyền công ngọc thạch, chỉ khác là giá của viên đá ký ức này rẻ hơn mà thôi. Và viên đá ký ức này cũng lưu trữ ít thông tin hơn, chỉ có thể lưu trữ thông tin văn tự đơn giản.
Trong Thiên Phong Thánh Tông, mọi nhiệm vụ đều được ghi lại bằng đá ký ức. Sau khi đệ tử nhận nhiệm vụ sẽ nhận được viên đá ký ức của nhiệm vụ đó, thông qua đá ký ức có thể hiểu rõ ràng và trực quan về yêu cầu của nhiệm vụ cũng như những thông tin về khó khăn và nguy hiểm, vân vân.
Sau khi thu hồi lệnh bài thân phận trước đó của Tiêu Trần, Hạc Phong trao cho Tiêu Trần một lệnh bài thân phận hoàn toàn mới. Đây là lệnh bài thân phận của Thập đại đệ tử thân truyền. Ngoài ra, Hạc Phong còn trao một chiếc Thiên Phong trường bào mới tinh cho Tiêu Trần.