Chương 619 Tiêu Trần đã thoát khỏi nguy hiểm.
Sau khi Hạc Phong trao lệnh bài thân phận của đệ tử thân truyền và Thiên Phong trường bào cho Tiêu Trần thì lúc này mới xua tay nói.
“Đi đi. Chuyện ngươi được thăng chức lên đệ tử thân truyền sẽ nhanh chóng được thông báo rộng rãi trong toàn bộ Tông môn. Nhưng nhớ kỹ, ngươi phải đảm bảo hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ta giao cho ngươi, nếu không ta sẽ có chuyện tốt cho ngươi xem. Mau chóng sắp xếp lên đường càng sớm càng tốt.”
Nghe Hạc Phong nói, Tiêu Trần cúi đầu thi lễ:
“Vậy đệ tử xin cáo từ.”
Bình yên vô sự từ trong Chấp Pháp Đường đi ra. Sau khi Tiêu Trần rời đi, Hạc Phong nôn nóng nhìn Nghiêm Hình:
“Nghiêm lão đầu, mau mau mau. Đi uống rượu đi. Cái lão già chết tiệt này, ta thiên tân vạn khổ mới có được hai vò rượu Hỏa Vân. Ngươi đừng giấu làm của riêng chứ.”
Thấy ông ta nóng lòng muốn uống rượu, Nghiêm Hình vẫn nghiêm mặt nói: “Nói trước nha, chỉ có thể uống nhiều nhất là một vò thôi. Còn vò kia là của ta.”
“Được, được, được. Chỉ uống một vò, chỉ uống một vò là được rồi.” Nói xong, Hạc Phong kéo Nghiêm Hình rời khỏi Chấp Pháp Đường. Cũng không biết hai lão già đi uống rượu ở đâu.
Sự việc đã được giải quyết dễ dàng như vậy. Nhưng trên đường trở về, Tiêu Trần chợt nhận ra có lẽ từ đầu đến cuối Thiên Phong Thánh nhân đều để ý đến chuyện này nên Hạc Phong mới đến kịp thời như vậy.
Nói cách khác, ngay từ đầu, việc hắn tự tay giết chết Hà Sơ Tuần đã không sao cả. Bởi vì điều này đã được Thiên Phong Thánh nhân ngầm đồng ý.
Ý thức được điều này, Tiêu Trần cười tự giễu: “Xem ra là lo lắng vô căn cứ rồi, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của Thiên Phong Thánh nhân.”
Ngay từ đầu đã không cần lo lắng bất cứ điều gì, ngay khi Tiêu Trần đang suy nghĩ như vậy thì một tiếng chuông đột nhiên vang lên từ trên đỉnh núi Thiên Phong Thánh Sơn.
Tiếng chuông vang khắp mọi ngóc ngách của Thiên Phong Thánh Sơn. Khi nghe tiếng chuông này, các đệ tử và chấp sự của Thánh Tông đều nhìn về phía đỉnh núi.
Những đệ tử lâu năm đều biết rằng tiếng chuông này vang lên có nghĩa là đã có một chuyện lớn xảy ra trong Thanh Tông. Đó có thể là điều tốt hoặc điều xấu.
Tiếng chuông từ từ vang lên trên đỉnh núi Thiên Phong Thánh Sơn, nửa ngày sau mới từ từ tan biến. Cùng lúc đó trên đỉnh núi Thiên Phong Thánh Sơn có một quầng sáng màu vàng xuất hiện. Phía trên quầng sáng tản ra một ánh kim quang mờ nhạt.
Quầng sáng màu vàng như nối liền từ trên đỉnh núi xuống tận chân trời. Từ từ chậm rãi, một dòng chữ ngắn gọn hiện ra trên quầng sáng kia.
“Từ hôm nay, đệ tử nòng cốt thứ nhất Tiêu Trần thăng cấp lên đệ tử thân truyền thứ mười.”
Một câu rất đơn giản, nhưng tất cả đệ tử của Thánh Tông đều bị chấn động.
Có người đã được thăng cấp lên làm đệ tử thân truyền, ánh mắt mọi người ngưỡng mộ nhìn lên quầng sáng của đỉnh núi.
Cùng lúc đó, tại nơi ở của Cố Linh Dao.
Cố Linh Dao vẫn đang nhốt mình trong phòng đột nhiên nghe thấy tiếng Vương Phương từ bên ngoài truyền đến.
“Linh Dao, Linh Dao. Mau đến xem, mau đến xem đi.”
Giọng của Vương Phương vô cùng phấn khích, không hề giả tạo. Nghe vậy, Cố Linh Dao nghi ngờ mở cửa phòng. Nàng chưa kịp nói thì Vương Phương đã kéo nàng xuống sân rồi chỉ thẳng lên đỉnh núi.
“Linh Dao, mau nhìn đi.”
Nhìn theo hướng ngón tay của Vương Phương, ngay lập tức, Cố Linh Dao ngạc nhiên lấy tay che cái miệng nhỏ nhắn lại. Nàng không tin, không thể tin được. Không phải Tiêu Trần đã bị đưa đi Chấp Pháp Đường rồi sao? Sao hắn lại đột nhiên trở thành đệ tử thân truyền chứ? Hơn nữa, hắn còn là đệ tử thân truyền thứ mười. Chẳng lẽ Tiêu Trần đã thay thế chỗ của Hà Sơ Tuần rồi sao?
Không thể tin được quầng sáng treo ở phía chân trời, Cố Linh Dao sững sờ nhìn Vương Phương ở bên cạnh rồi chậm rãi nói:
“Tiêu Trần đã được thăng cấp lên đệ tử thân truyền thứ mười. Nói như vậy, chẳng phải hiện tại Tiêu Trần không sao rồi à? Thử nghĩ mà xem, nếu Chấp Pháp Đường muốn trừng phạt Tiêu Trần thì sao lại để chàng trở thành đệ tử thân truyền thứ mười chứ?”
Mặc dù không biết tại sao lại như vậy nhưng Vương Phương đã nhanh chóng đoán rằng Tiêu Trần chắc sẽ không sao. Cố Linh Dao cũng vui mừng khôn xiết, mắt nàng đỏ hoe và bật khóc vì sung sướng.
Mừng cho Tiêu Trần, không chỉ vì Tiêu Trần đã được thăng cấp lên đệ tử thân truyền thứ mười, mà còn vì Tiêu Trần đã thoát khỏi nguy hiểm.
Hai người vô cùng phấn khích. Mặt khác ở khu vực Thập đại đệ tử thân truyền, Du Thành, Liêm Túc, Vương Tông đang là đệ tử thân truyền trong Thánh Tông đều ngẩng đầu nhìn quầng sáng trên đỉnh núi, biểu cảm thay đổi không ngừng. Nhưng có thể thấy trong mắt họ một vẻ kinh ngạc.
“Cái tên này, thế mà lại thay thế vị trí của Hà Sơ Tuần.” Du Thành khẽ nói với chính mình.
“Thay thế Hà Sơ Tuần sao? Vậy cũng tốt. Như vậy thì Thập đại đệ tử thân truyền của chúng ta cũng được coi như danh xứng với thực.” Liêm Túc nói.
“Dường như ta có thể hiểu được ý của Thánh Tôn đại nhân. Haizz, hại ta lao tâm khổ tứ vô ích rồi. Không được, ta phải bắt Tiêu Trần mời khách uống rượu mới được. Nếu không, chẳng phải ta đã bị thiệt rồi sao. Ta đã giúp hắn nhiều lần như vậy, nhất định phải bắt hắn mời khách uống rượu mới được.” Vương Tông cười bỉ ổi nói.
Việc thay thế đệ tử thân truyền khiến Thiên Phong Thánh Tông rung chuyển. Mỗi lần thay đổi đệ tử thân truyền có thể nói là một sự kiện lớn đối với Thiên Phong Thánh Tông.
Dù sao thì Thập đại đệ tử thân truyền không chỉ đại diện cho mười thành viên mạnh nhất của thế hệ trẻ của Thiên Phong Thánh Tông, mà còn là bộ mặt và tương lai của Thiên Phong Thánh Tông.
Ví dụ như việc cạnh tranh với các đại thánh tông xung quanh như Thiên Nhạc Thánh Tông. Thực lực của Thập đại đệ tử thân truyền mạnh hay yếu sẽ đại diện cho thực lực mạnh yếu của Thiên Phong Thánh Tông.
Sau khi trải qua cảm giác kinh ngạc ban đầu, tất cả các đệ tử nhanh chóng nhận ra một vấn đề. Đó là chỉ sợ Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ sẽ gặp phải tai ương.
Tiêu Trần đã thay thế vị trí của Hà Sơ Tuần và trở thành đệ tử thân truyền thứ mười. Như vậy, Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ sẽ mất một đệ tử thân truyền, mà Thiên Tề Tông Nhất Hệ lại có thêm một đệ tử thân truyền.
Tiếp theo, không biết tin tức này từ đâu ra. Có người nói bây giờ Diệp Đằng không có ở Thánh Tông, không có Diệp Đằng tọa trấn thì Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ sẽ dùng cái gì để chống lại sự phản công của Thiên Tề Tông Nhất Hệ đây?
Xét theo cách làm của Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ trong thời gian trước thì Thiên Tề Tông Nhất Hệ sẽ không bỏ qua, nhất định sẽ phát động báo thù một cách điên cuồng.
“Ha ha, người của Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ. Các ngươi hãy rửa sạch mông và đợi đi.” Một đệ tử của Thiên Tề Tông Nhất Hệ đã bắt đầu cười lớn.
Không chỉ vậy, thậm chí còn có những đệ tử của Thiên Tề Tông Nhất Hệ cũng đã bắt đầu ra ngoài tìm kiếm người của Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ.
Không có Hà Sơ Tuần, khí thế của các đệ tử Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ cũng suy giảm rất nhiều, hoàn toàn không phải là đối thủ của Thiên Tề Tông Nhất Hệ. Ngay lúc này, trong khu vực đệ tử bình thường có thể bất chợt thấy một đệ tử Thiên Tề Tông Nhất Hệ chiến đấu với một đệ tử Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ. Đương nhiên lần này đã hoàn toàn bị đảo ngược trở thành đệ tử của Thiên Tề Tông Nhất Hệ đánh đệ tử của Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ một trận tơi bời.