Việc Tiêu Trần thăng cấp lên đệ tử thân truyền thứ mười thực sự đã gây ra một loạt phản ứng dây chuyền, tất nhiên rõ ràng nhất là Thiên Tề Tông Nhất Hệ và Thiên Kiếm Môn Nhất Hệ.
Có thể nói, vốn dĩ Thiên Kiếm Môn Nhất Hệ đang áp chế Thiên Tề Tông Nhất Hệ rất vững chắc, lúc này đã hoàn toàn bị đánh cho tối tăm mặt mũi. Bọn họ không ngờ chỉ trong nháy mắt, Hà Sơ Tuần đã bị Tiêu Trần một cước đá khỏi thần đàn, rơi vào kết cục chết không lối thoát.
Công khai giết thập đại đệ tử thân truyền, Tiêu Trần không những không bị trừng phạt mà thậm chí còn như cá vượt Long môn. Kết quả như vậy khiến cho các đệ tử của Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ khó có thể chấp nhận được.
Tình thế hoàn toàn đảo ngược, lần này đến lượt các đệ tử của Thiết Kiếm Môn Nhất Hệ trở thành một con chuột băng qua đường. Đương nhiên Tiêu Trần không biết chuyện đó, lúc này Tiêu Trần vẫn một mạch từ Chấp Pháp Đường đi tới. Vừa đi đến nơi ở của Cố Linh Dao đã thấy tiểu nha đầu đang háo hức ngóng chờ mình ở cổng sân.
Nhìn thấy Tiêu Trần, Cố Linh Dao lao vào ôm chặt lấy Tiêu Trần. Thấy thế, Tiêu Trần cười nói:
“Sao vậy? Ta đã trở thành đệ tử thân truyền rồi, sao nàng còn khóc thế? Có người bắt nạt nàng phải không? Nói ta nghe, ta sẽ thay nàng xử lý hắn.”
Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Cố Linh Dao, Tiêu Trần cố ý nói đùa. Nhưng ngay khi vừa dứt lời, một tiếng cười lạnh lùng vang lên:
“Nếu ta nói là ta thì sao? Có phải Tiêu Trần sư huynh cũng sẽ đến xử lý ta sao?”
Nghe thấy những lời này, Tiêu Trần đã nhìn thấy Vương Phương đang khoanh tay trước ngực với nụ cười tươi trên môi. Thấy thế, Tiêu Trần khẽ mỉm cười.
“Ha ha, ta làm sao dám. Vương Phương sư muội có người hậu thuẫn, ta cũng không phải đối thủ của Vương Tông sư huynh.”
Biết rằng Vương Phương đang nói đùa, đồng thời Vương Phương cũng giúp đỡ bản thân rất nhiều nên Tiêu Trần không hề tức giận. Hắn nắm tay Cố Linh Dao dẫn vào tiểu viện. Bây giờ mọi chuyện đã trôi qua, Tiêu Trần không những không sao mà còn trong họa có phúc. Có thể nói đó một kết quả cực kỳ đáng vui mừng.
Những lo lắng trong lòng đã tan biến, Cố Linh Dao nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc. Nàng cứ quấn lấy Tiêu Trần bảo hắn mặc Thiên Phong trường bào cho mình xem.
Thiên Phong trường bào vừa là biểu tượng của thân phận, vừa là biểu tượng của đệ tử thân truyền. Tiêu Trần không chịu nổi sự nhõng nhẽo cứng đầu của tiểu nha đầu, lấy trường bào từ trong giới ra rồi mặc vào.
Chiếc trường bào có một màu trắng tinh khiết, to rộng kéo dài đến mắt cá chân. Nhìn Tiêu Trần mặc Thiên Phong trường bào, trong mắt Cố Linh Dao đầy những ngôi sao nhỏ. Nàng tươi cười nói:
“Thật là đẹp quá.”
“Được rồi, được rồi. Không phải chỉ là một chiếc Thiên Phong trường bào thôi sao? Ca ca ta cũng có, sao không thấy tiểu nha đầu ngươi ngó ngàng gì tới vậy.”
Nhìn thấy dáng vẻ của Cố Linh Dao, Vương Phương tức giận nói.
“Đương nhiên không giống nhau rồi. Tiêu Trần mặc Thiên Phong trường bào đẹp hơn các đệ tử thân truyền khác.”
Khi nghe những lời của Vương Phương, ngay lập tức Cố Linh Dao phản bác lại.
Thật ra lời nói của tiểu nha đầu cũng không khoa trương, chiếc Thiên Phong trường bào này vốn là một loại cực phẩm thiên binh phòng ngự, Tiêu Trần mặc lên người thực sự đã nâng cao khí chất của mình.
Vừa dứt lời, Cố Linh Dao quay lại nhìn Tiêu Trần nói với vẻ mặt kiêu ngạo:
“Sau này không cho phép chàng cởi Thiên Phong trường bào, phải mặc nó trên người.”
“Tại sao vậy?”
Tiêu Trần nghe vậy thì bất đắc dĩ hỏi.
“Bởi vì trông rất đẹp, Tiêu Trần ca ca mặc chiếc Thiên Phong trường bào này quả thực là hoàn mỹ.”
Cố Linh Dao cười nói.
Thực sự không chỉ Cố Linh Dao thích Tiêu Trần mặc chiếc Thiên Phong trường bào mà Vương Phương cũng lặng lẽ liếc nhìn Tiêu Trần, sau đó bĩu môi khẽ nói:
“Tên này mặc Thiên Phong trường bào vào quả thật là đẹp hơn so với ca ca ta.”
Vừa nói, trên mặt Vương Phương vừa ửng hồng, cũng không biết Vương Phương đang nghĩ gì.
Trước yêu cầu mạnh mẽ của Cố Linh Dao, cuối cùng Tiêu Trần cũng gật đầu đồng ý.
Vốn dĩ mặc Thiên Phong trường bào vào cũng chẳng có gì, hơn nữa Thiên Phong trường bào này mặc vào vô cùng thoải mái như không có trọng lượng. Đồng thời lại vừa có thể đóng vai trò phòng ngự, rất tốt, quả nhiên là bảo bối.
Khi màn đêm buông xuống Tiêu Trần ở lại chỗ của Cố Linh Dao, ăn mừng với hai nàng. Về phần buổi tối, đương nhiên là khoảng thời gian xuân phong hoan lạc với Cố Linh Dao.
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Trần thức dậy. Hắn mỉm cười với Cố Linh Dao đang ngủ say như một chú mèo con rồi dậy rửa mặt.
Hắn cũng không quên nhiệm vụ mà Hạc Phong đã giao cho. Tiêu Trần đến ngồi trên chiếc ghế đá trong sân, lấy viên đá ký ức ra, linh lực của hắn xuyên vào trong đó. Đột nhiên, một thông tin được truyền vào trong đầu Tiêu Trần thông qua linh lực đó.
Như thể nó đã khắc sâu trong tâm trí hắn, không cần nhìn cũng biết Tiêu Trần đã hiểu yêu cầu của nhiệm vụ này.
Viên đá ký ức rất tiện lợi, nhưng sau khi thông tin bị Tiêu Trần rút ra thì viên đá ký ức này cũng vô dụng và biến thành một viên đá bình thường.
Tiêu Trần tiện tay vứt đi, nhắm mắt và hồi tưởng lại thông tin của nhiệm vụ này trong đầu.
Đánh giá từ phần giới thiệu của nhiệm vụ, lần này là một nhiệm vụ ứng cứu và cấp độ được định vị là một nhiệm vụ Địa cấp.
Tổng cộng nhiệm vụ của Thiên Phong Thánh Tông được chia thành ba cấp bậc là Thiên Địa Nhân. Cao nhất là Thiên cấp, thấp nhất là Nhân cấp, còn Địa cấp là vị trí ở giữa.
Theo như lời giới thiệu nhiệm vụ, ở phía nam của phủ Thiên Phong có một nhóm đạo tặc ẩn nấp trong núi sâu tên là bang Thanh Mã. Nhóm đạo tặc này cực kỳ xảo quyệt, về cơ bản chúng hoạt động ở trong thâm sơn cùng cốc. Thủ đoạn của chúng là vào nhà cướp của, đồng thời thực hiện một số việc như bắt cóc tống tiền.
Lần này, vốn dĩ hơn chục đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông nhận một nhiệm vụ bảo vệ, nhưng họ đã bị bang Thanh Mã chặn lại khi chúng đang tàn sát phần phía nam của phủ Thiên Phong.
Chúng không chỉ cướp đi bảo vật và một thành viên cực kỳ quan trọng của gia tộc của phủ Thiên Phong mà thậm chí còn giam giữ hơn cả chục đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông.
Hiện tại không biết những người này còn sống hay đã chết, nhưng rõ ràng hành động của bang Thanh Mã đã chọc giận Thiên Phong Thánh Tông. Vì vậy, trên nhiệm vụ viết rõ lần này không chỉ cứu hơn mười đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông và vị thành viên dòng chính của đại gia tộc trong phủ Thiên Phong ra mà còn phải tiêu diệt bang Thanh Mã.
Nếu chúng không chấp nhận đầu hàng thì phải nhổ cỏ tận gốc. Sau đó, phải nghĩ cách cứu viện mục tiêu bất kể sống chết. Cho dù họ đã chết thì cũng phải tìm được thi thể.
Phần giới thiệu nhiệm vụ chỉ nói đến một khu vực chung chung. Dựa vào những manh mối đã biết, có thể suy ra rằng hang ổ của bang Thanh Mã ở trong khu vực này nhưng không thể xác định được vị trí cụ thể. Vì vậy, Tiêu Trần vẫn cần phải tìm được hang ổ của bang Thanh Mã. Có như vậy mới có thể triển khai bước tiếp theo.