Sau khi biết về thông tin của nhiệm vụ này, ngay khi Tiêu Trần đang nhắm mắt suy tư thì không biết Cố Linh Dao đã tỉnh dậy từ lúc nào. Nàng duyên dáng đứng trước mặt Tiêu Trần và nói với vẻ mặt tươi cười:
“Tiêu Trần ca ca, chàng đang nghĩ gì vậy?”
Kể từ khi mối quan hệ với Tiêu Trần thực sự được xác định, Cố Linh Dao đã trở lại với dáng vẻ tinh quái trước đây. Khi nàng gọi Tiêu Trần, luôn thích thêm hai chữ ca ca vào cuối.
Đôi mắt cười híp lại như vầng trăng lưỡi liềm trông rất đáng yêu. Nhìn thấy Cố Linh Dao, Tiêu Trần cũng khẽ mỉm cười, kéo tiểu nha đầu vào lòng.
Ôm nhau ngồi trên ghế đá trong sân, Tiêu Trần cười nói: “Còn không phải nhiệm vụ mà Đại trưởng lão giao cho ta sao.”
Hôm qua, hắn đã nói với Cố Linh Dao về nhiệm vụ mà Đại trưởng lão đã giao cho mình. Sau khi nghe xong, Cố Linh Dao cười nói:
“Ta cũng muốn đi cùng.”
Sau khi biết Tiêu Trần phải ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, Cố Linh Dao nhất quyết muốn đi cùng. Tiêu Trần cũng không cự tuyệt, dù sao thực lực của tiểu nha đầu cũng không tệ, có thể tự bảo vệ bản thân được. Sau khi nhìn qua phần giới thiệu nhiệm vụ này, Tiêu Trần cũng biết được rằng người mạnh nhất trong bang Thanh Mã chỉ là Chứng Đạo Cảnh Đại Viên Mãn, không phải là chuyện lớn.
Hắn mỉm cười gật đầu. Thấy Tiêu Trần đồng ý, Cố Linh Dao lập tức vui sướng nhảy lên.
Hắn cũng không có ý định trì hoãn, hơn nữa Hạc Phong nói rằng nên hoàn thành nhiệm vụ này càng sớm càng tốt. Cho nên sau khi thân mật một trận với Cố Linh Dao thì hắn chuẩn bị xuất phát.
Tuy nhiên, trước khi đi, Tiêu Trần vẫn quay lại chỗ ở của mình.
Bởi vì đã thăng cấp lên đệ tử thân truyền thứ mười nên đương nhiên nơi ở của Tiêu Trần cũng được chuyển từ chỗ của đệ tử nòng cốt thứ nhất sang khu vực đệ tử thân truyền thứ mười.
Tiêu Trần từ chối những thị nữ được Thánh Tông phân phối mà chọn bốn người thị nữ đã đảm nhiệm việc hầu hạ mình trước đó và đưa họ đến khu vực đệ tử thân truyền. Sau khi tiếp nhận nơi ở trước kia của Hà Sơ Tuần, Tiêu Trần giao việc cho bốn thị nữ xử lý rồi dẫn theo Cố Linh Dao rời khỏi Thiên Phong Thánh Tông.
Đương nhiên bốn thị nữ rất cảm kích trước hành động của Tiêu Trần. Phải biết rằng thị nữ của đệ tử thân truyền là ngàn chọn vạn tuyển, không chỉ có dung mạo mà ngay cả tư chất thiên phú cũng có yêu cầu rất khắt khe.
Nhưng Tiêu Trần vẫn cự tuyệt mà chọn bọn họ, có thể nói, lúc này bốn thị nữ như cá chép vượt Long môn cùng với Tiêu Trần. Dù sao luận về địa vị thì thị nữ của đệ tử thân truyền cũng giống như là đệ tử của Thánh tông. Hơn nữa, bởi vì thân phận đặc biệt, cho dù là đệ tử nòng cốt khi nhìn thấy thị nữ của đệ tử thân truyền cũng không dám bất kính. Dù sao thì các nàng cũng xem như là thân tín bên cạnh đệ tử thân truyền.
Trong lòng rất cảm động, đồng thời, cũng có thể nói tứ nữ đã hoàn toàn giao bản thân cho Tiêu Trần. Sợ rằng kiếp này bọn họ sẽ không bao giờ phản bội Tiêu Trần.
Tiêu Trần cũng không biết được suy nghĩ của tứ nữ, lúc này hắn và Cố Linh Dao đã tới Thành Thiên Phong Phủ thông qua truyền tống trận.
Có lẽ là do đã bị kìm hãm ở Thiên Phong Thánh Tông quá lâu nên khi vừa bước ra, tiểu nha đầu Cố Linh Dao như con chim sổ lồng. Nàng nhảy cẫng lên sung sướng và tò mò tìm hiểu với tất cả mọi thứ.
“Tiêu Trần ca ca, đây là cái gì vậy? Có vẻ rất ngon đấy.”
“Tiêu Trần ca ca, còn chiếc lược gỗ này thì sao?”
Trên đường đi, Cố Linh Dao cứ ngó đông rồi ngó tây, cái này cũng thích, cái kia cũng muốn ăn. Tiêu Trần nhìn thấy chỉ biết lắc đầu nhưng lại rất hạnh phúc.
Tiêu Trần thong thả đi theo sau Cố Linh Dao. Nhìn tiểu nha đầu này đang vui vẻ lựa chọn thứ mình thích, Tiêu Trần cũng nở một nụ cười nhẹ trên khóe miệng, thầm nghĩ:
“Đây có phải là cảm giác được ở bên cạnh người mình yêu không? Nếu Tần Thủy Nhu và Bách Hoa Tiên Tử cũng ở đây thì thật hoàn mỹ.”
Trong lòng không khỏi nghĩ đến Tần Thủy Nhu và Bách Hoa Tiên Tử, không biết hai người hiện tại đang ở nơi nào, sống ra sao. Hắn vẫn chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm, nhưng cho tới nay vẫn không có tung tích.
Hai người cứ thong thả đi, nhưng dọc đường, có thể nói Tiêu Trần đã thu hút sự chú ý của mọi người. Không phải vì điều gì khác mà bởi vì Thiên Phong trường bào mà Tiêu Trần đang mặc trên người.
“Đệ tử thân truyền của Thánh tông. Trời ơi, ta thực sự đã nhìn thấy đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông.”
“Thật đẹp trai quá, đây là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông sao? Nếu có thể cùng hắn nói chuyện thì thật tuyệt.”
“A, hắn nhìn ta. Hắn nhìn ta...”
Những người xung quanh không khỏi dán mắt vào Tiêu Trần, đặc biệt là mấy vị tiểu thư thế gia vọng tộc đều nhìn Tiêu Trần bằng vẻ mặt ngây dại. Có đôi khi Tiêu Trần vô tình liếc qua, quả thực có thể khiến cho những vị tiểu thư thế gia vọng tộc này vui vẻ mãi không thôi.
Cảm nhận được ánh mắt của những vị tiểu thư này đang nhìn Tiêu Trần, Cố Linh Dao không quan tâm đến việc đi dạo nữa. Nàng bĩu môi, đi đến bên cạnh Tiêu Trần với vẻ mặt ghen tuông. Nàng không hề khách khí nắm lấy cánh tay của Tiêu Trần như thể tuyên bố chủ quyền, nói với mọi người rằng Tiêu Trần là của chính mình.
Suýt chút nữa hắn đã bị tiểu nha đầu Cố Linh Dao kéo đi, thấy nha đầu bĩu môi tỏ vẻ khó chịu, Tiêu Trần cười nói:
“Sao vậy, nha đầu ghen à?”
“Ai ghen chứ? Hứ, ta mới không thèm ghen đó.” Nghe xong lời của Tiêu Trần, Cố Linh Dao cứng đầu hất cằm lên và nói với vẻ bất mãn.
Hoàn toàn thích thú với dáng vẻ của Cố Linh Dao, hắn nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của nàng. Tiêu Trần cười nói:
“Hay là ta cởi Thiên Phong trường bào ra nhé.”
“Không được.”
Sau khi nghe thấy điều này, Cố Linh Dao từ chối không chút do dự.
“Tại sao?”
“Không tại sao cả, dù sao thì cũng không được. Chàng đã hứa với ta, không được nuốt lời.”
Đương nhiên mặc Thiên Phong trường bào, đi đến đâu cũng là tiêu điểm. Nhưng Cố Linh Dao lại không cho Tiêu Trần cởi nó. Nàng thích nhìn dáng vẻ của Tiêu Trần khi mặc Thiên Phong trường bào. Hơn nữa, Cố Linh Dao nhìn thấy mấy vị tiểu thư kia nhìn Tiêu Trần với vẻ mặt ngây dại thì vừa khiến nàng ghen tuông nhưng cũng có một thoáng vui mừng và tự hào.
Ai nói rằng chỉ có nam nhân mới mong muốn nữ nhân của mình là người khuynh quốc khuynh thành chứ. Nữ nhân cũng muốn nam nhân của mình là một anh hùng được nhiều người quan tâm.
Trong mắt những vị đại tiểu thư đó mang theo sự ghen tị và oán hận. Cố Linh Dao nghĩ cảm giác kéo cánh tay của Tiêu Trần thật là tốt.
Nàng sống chết cũng không đồng ý để Tiêu Trần cởi Thiên Phong trường bào ra, Tiêu Trần chỉ có thể bất lực gật đầu đồng ý.
“Đi thôi, đã chậm trễ rồi đấy. Nhiệm vụ này phải nhanh chóng hoàn thành, nếu không có thể Đại trưởng lão sẽ tức giận mà nuốt chửng ta mất.” Tiêu Trần nở nụ cười rồi vỗ vỗ sau gáy của Cố Linh Dao. Hắn đã đi dạo với tiểu nha đầu này ở Thành Thiên Phong Phủ hơn một giờ, đã đến lúc tiến về phía Nam rồi.