Chương 622 Nam Cung gia là tốt nhất.
Tiêu Trần dẫn Cố Linh Dao đến trước truyền tống trận. Khi thấy Tiêu Trần đi tới, các đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông phụ trách bảo vệ truyền tống trận nhanh chóng bước lên cung kính hành lễ.
“Tham kiến sư huynh.”
Những đệ tử này không biết tên của Tiêu Trần, nhưng hắn mặc chiếc Thiên Phong trường bào này đã cho thấy Tiêu Trần là đệ tử thân truyền. Họ không hề nghi ngờ có người mạo nhận thân phận đệ tử thân truyền, bởi vì đây là tử tội.
Hắn ta cung kính cúi đầu trước Tiêu Trần, thấy thế, Tiêu Trần khẽ mỉm cười:
“Chúng ta muốn đi Thành Nam Cảnh, làm phiền rồi.”
“Sư huynh khách khí rồi. Xin sư huynh chờ một lát, ta sẽ mở tống truyền trận.” Nghe vậy, một tên đệ tử cung kính đáp.
Ngay sau đó đã mở tống truyền trận đi Thành Nam Cảnh cho Tiêu Trần. Với một cột sáng phóng lên cao, Tiêu Trần và Cố Linh Dao cũng biến mất bên trong tống truyền trận.
Tuy nhiên, trong nháy mắt đó, Tiêu Trần và Cố Linh Dao từ Thành Thiên Phong Phủ đã đến bên trong Thành Nam Cảnh.
Bước ra khỏi tống truyền trận, đã có các đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông đang đợi ở đây, thái độ cũng hết sức cung kính. Họ đích thân đưa hai người Tiêu Trần lên xe ngựa và hướng về phủ thành chủ của Thành Nam Cảnh.
Thành Nam Cảnh là thành trì trực thuộc quyền quản lý của Thiên Phong Thánh tông, đương nhiên phủ thành chủ là người của Thiên Phong Thánh Tông. Đồng thời, người quản lý Thành Nam Cảnh cũng là đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông.
Trong Thiên Phong Thánh Tông, mỗi năm các đệ tử bình thường sẽ luân chuyển đến các nơi khác nhau để trấn thủ. Thường là mấy thành trì thuộc Thiên Phong Thánh Tông.
Là thành trì quan trọng nhất của phủ Thiên Phong ở phía Nam, thật sự Thành Nam Cảnh rất phồn hoa. Có điều so với Thành Thiên Phong Phủ kia vẫn kém hơn một ít.
Cho dù là mức độ phồn hoa hay mức độ lớn nhỏ đến cỡ nào cũng không bằng Thiên Phong Thánh Tông.
Đi thẳng một mạch tới Thành chủ phủ của Thành Nam Cảnh, Tiêu Trần gặp được thành chủ, đồng thời ông ta cũng là một trưởng lão của Thiên Phong Thánh Tông. Hàng năm vị trưởng lão này đều trấn thủ Thành Nam Cảnh, có tu vi bán thánh.
Trong đại sảnh của phủ Thành chủ, Tiêu Trần và Cố Linh Dao hành lễ với Thành chủ:
“Đệ tử Tiêu Trần bái kiến Nam Cung trưởng lão.”
Vị trưởng lão này khoảng độ tuổi trung niên, trông rất tao nhã, tên là Nam Cung Dật. Nhìn thấy Tiêu Trần và Cố Linh Dao hành lễ, Nam Cung Dật đích thân đỡ họ dậy rồi tươi cười nói:
“Tiêu Trần hiền chất quá khách khí rồi. Lão phu cũng đã nghe qua chuyện của ngươi. Giỏi lắm, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên. Có ngươi, thập đại đệ tử thân truyền của Thánh Tông ta cũng chỉnh tề rồi.”
Thái độ hòa nhã đối với Tiêu Trần như vậy cũng là điều bình thường. Dù sao thì Nam Cung Dật là trưởng lão của Thánh Tông nhưng ông ta chỉ là một ngoại phóng trưởng lão, đối với đệ tử thân truyền cũng kiêng kị vài phần. Thậm chí bàn tới mức độ xem trọng của Thánh Tông thì có lẽ Tiêu Trần đã vượt qua Nam Cung Dật.
Vì vậy, khi một trưởng lão ngoại phóng đối mặt với đệ tử thân truyền, ông ta luôn đối đãi bình đẳng chứ không hề lên mặt.
Ông ta đích thân chào hỏi hai người Tiêu Trần và mời họ ngồi vào chỗ, sau đó gọi người bưng trà lên. Sau một vài câu nói khách khí, Tiêu Trần đi thẳng vào chủ đề. Hắn hỏi Nam Cung Dật.
“Đệ tử xin hỏi Nam Cung trưởng lão, lần này người bị bang Thanh Mã bắt đi là ai vậy?”
Tiêu Trần thực sự đã biết nhưng vẫn cố ý hỏi câu hỏi này, bởi vì trong bản ghi chép của nhiệm vụ, thân phận của Nam Cung Yến đã được giải thích rất chi tiết. Nàng thực sự là người của Nam Cung gia tộc, nhưng lại là con gái của Nam Cung Phi Hồng- đại ca của Nam Cung Dật, gia chủ hiện nay của Nam Cung gia.
Còn Nam Cung gia là một trong hai gia tộc đứng đầu ở phủ Thiên Phong nên địa vị của Nam Cung Yến rất cao. Đương nhiên nếu không phải như vậy, Hạc Phong cũng không ép Tiêu Trần đến chấp hành nhiệm vụ.
Ngẫm lại, nếu không phải Nam Cung Yến bị bắt cóc, vậy thì chỉ cần tùy tiện phái một vài đệ tử nòng cốt hoặc trực tiếp phái một Thánh Tông chấp sự là chuyện này sẽ được giải quyết. Nhưng Hạc Phong lại cố tình phái Tiêu Trần đi, nói trắng ra là đã phát một tín hiệu cho gia tộc Nam Cung. Đó chính là Thánh Tông rất coi trọng chuyện của Nam Cung Yến nên không ngần ngại phái một đệ tử thân truyền đích thân hoàn thành nhiệm vụ này.
Nên biết rằng thân phận của đệ tử thân truyền hơn hẳn so với Thánh Tông chấp sự. Hơn nữa ở một số phương diện, ngay cả trưởng lão của Thánh Tông cũng không bằng đệ tử thân truyền.
Rõ ràng, cho dù là Nam Cung gia hay Nam Cung Dật đều rất hài lòng đối với tín hiệu do Thánh Tông phát ra. Một đệ tử thân truyền đích thân đến, đã đủ để chứng minh sự coi trọng của Thánh Tông.
Trước câu hỏi của Tiêu Trần, Nam Cung Dật gật đầu trả lời:
“Yến Nhi quả thật là người của Nam Cung gia, cũng là chất nữ của lão phu. Lần này bị bang Thanh Mã cướp đi, nói thật, đã khiến cho đại ca ta đau lòng đến tan nát ruột gan. Có điều bang Thanh Mã này rất xảo quyệt và đã ẩn náu tại khu vực tiếp giáp giữa phủ Thiên Phong và phủ Thiên Nhạc. Một khi có gió thổi cỏ lay, bang Thanh Mã này lập tức chạy vào trong phủ Thiên Nhạc. Đối với chuyện này, Nam Cung gia của chúng ta cũng khá đau đầu.”
Nam Cung gia là đệ nhất đại tộc của phủ Thiên Phong, trong tộc có cường giả bán thánh. Đương nhiên không chỉ nghĩ như vậy, dựa vào mặt thực lực, Nam Cung gia hoàn toàn dễ dàng đè bẹp bang Thanh Mã. Nhưng sự việc nan giải ở chỗ bang Thanh Mã không hề tiếp xúc trực tiếp với Nam Cung gia và Thiên Phong Thánh Tông.
Hơn nữa, kể từ khi Nam Cung Yến và hơn mười đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông bị cướp đi, đã bảy ngày trôi qua nhưng bang Thanh Mã không hề đưa ra một yêu cầu nào. Nếu không có yêu cầu thì đương nhiên Nam Cung gia không thể thực hiện bước tiếp theo được.
Bắt người đi nhưng lại không không đưa ra bất cứ yêu cầu nào, quả thực rất lạ. Đồng thời, Phong Nhạc Sơn Mạch nơi bang Thanh Mã ẩn náu quanh năm chính là ranh giới giữa phủ Thiên Phong và phủ Thiên Nhạc.
Là ranh giới giữa hai phủ, nơi đây đã hình thành một vùng đất ngoài vòng pháp luật. Phủ Thiên Phong và phủ Thiên Nhạc quản lý nơi này không mạnh tay. Hơn nữa, võ giả ở cả hai phủ đã đồng thời tồn tại ở đây. Theo thời gian, gần như nơi này đã trở thành một thủ phủ tội ác của ngư long hỗn tạp.
Thực ra, Tiêu Trần đã hiểu gần rõ về tình hình của nhiệm vụ này. Sở dĩ hắn đến Thành Nam Cảnh gặp mặt Nam Cung Dật là hy vọng sẽ nhận được sự giúp đỡ từ Nam Cung gia.
Dù sao thì Nam Cung gia cũng là đệ nhất đại tộc ở phía Nam, luận thực lực cũng không thua kém Thiết Kiếm Môn của Tam đại tông môn. Hơn nữa Nam Cung gia đã hoạt động ở phía nam của phủ Thiên Phong nhiều năm như vậy, đương nhiên mạng lưới thông tin tình báo do họ xây dựng cực kỳ to lớn. Muốn nhanh chóng tìm được tung tích của bang Thanh Mã, chỉ dựa vào Tiêu Trần và Cố Linh Dao quả thực rất khó khăn. Cho nên mượn mạng lưới tình báo của Nam Cung gia là tốt nhất.
Dường như đã đoán ra được suy nghĩ của Tiêu Trần, Nam Cung Dật đã mở miệng trước khi Tiêu Trần kịp thốt ra lời.
“Hai, nói ra thật là hổ thẹn...” Quả thật Tiêu Trần muốn mượn mạng lưới tình báo của Nam Cung gia, nhưng Nam Cung gia cũng có nỗi khổ khó nói. Ông ta thở dài, sau đó không hề che giấu mà đã nói hết tình hình thực tế cho Tiêu Trần nghe.