Trong lúc hai người đang nói chuyện thì đã đến ngoài Vong Ưu lâu, không hổ là Phong Nguyệt Chi Địa của phủ Thiên Phong lớn nhất phía nam, Vong Ưu lâu của Thành Nam Cảnh. Mới chỉ đứng ở cổng nhưng người ta đã có thể cảm nhận được sự hấp dẫn của cái động tiêu tiền này.
Một cái cửa viện đơn giản nhưng hai bên lại được trang trí lồng đèn đỏ tinh xảo. Đồng thời từng sợi màu hồng phấn ánh lên dịu nhẹ tản ra liên tục từ trong lồng đèn, khiến cho cửa viện nổi bật lên sự mập mờ.
Tại lối vào, người nào người nấy đều có thân phận không tầm thường, không ngừng bước vào trong viện. Cùng lúc đó, dường như có thể nhìn thấy vài thị nữ ăn mặc hở hang đi tới đi lui trong viện. Còn có thể loáng thoáng nghe được tiếng mưa xuân, giống như treo xà quấn trụ vang bên tai người ta bồi hồi xao xuyến.
Chỉ mới đứng ở cửa mà hơi thở mê hoặc của Vong Ưu lâu này đã đủ để cho nam nhân cầm lòng không được, thật đúng là danh bất hư truyền, Vong Ưu lâu, Vong Ưu lâu, đúng thật là nơi có thể làm cho người ta quên đi ưu sầu.
Đối mặt với cảnh tượng trước mắt cùng với mùi hương mờ ám quanh quẩn trong không khí, Cố Linh Dao không kìm được mà có hơi đỏ mặt. Phát hiện Cổ Linh Dao có thay đổi, Tiêu Trần mở miệng hỏi.
"Sao thế? Không có vấn đề gì chứ?"
Tiểu nha đầu da mặt mỏng, Tiêu Trần biết chuyện này, nếu không thì trước đây cũng sẽ không tránh mình lâu như vậy. Tuy bấy giờ nói là nữ giả nam trang nhưng phải đối mặt với bầu không khí này của Vong Ưu lâu, Cố Linh Dao vẫn khó tránh khỏi cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Đối với sự quan tâm của Tiêu Trần, Cố Linh Dao cắn chặt răng, trong lòng không ngừng nói với mình phải bình tĩnh. Nàng lập tức hít sâu một hơi, lắc đầu nói.
"Không sao, Tiêu Trần ca ca, chúng ta đi thôi."
Lúc đầu Cổ Linh Dao không phải đi cùng Tiêu Trần, dù sao cái Phong Nguyệt Chi Địa này đúng là không hợp với một tiểu nha đầu như nàng, nhưng hết lần này tới lần khác nàng cứ khăng khăng muốn đến.
Đương nhiên, Tiêu Trần không biết sở dĩ Cố Linh Dao nhất định phải đi theo Tiêu Trần, là bởi vì sợ Tiêu Trần không chịu được sự mê hoặc của Vong Ưu lâu này. Vì vậy,
Cố Linh Dao muốn theo dõi sát sao Tiêu Trần, không cho hắn một cơ hội nhỏ nhoi, càng không cho mấy con mèo ăn vụng trong Vong Ưu lâu này cơ hội.
Nếu để cho Tiêu Trần biết Cố Linh Dao khăng khăng muốn tới, thật ra là để theo dõi mình thì sợ rằng Tiêu Trần sẽ ngã ngửa mất. Lần này nha đầu cũng quá coi thường định lực của ca ca.
Không nói đến Tần Thủy Nhu và Bách Hoa Tiên Tử, chỉ với dung mạo của Cố Linh Dao, mấy cô nương dong chi tục phấn này đã hoàn toàn không thể sánh được. Nữ nhân bên cạnh Tiêu Trần đều có phong thái khuynh quốc khuynh thành, về sức chống cự đối với nữ nhân, Tiêu Trần tự nhận là chắc chắn cao hơn rất nhiều so với người đàn ông khác. Cái này cũng là đạo lý gần son thì đỏ gần mực thì đen, bên cạnh đều có mỹ nhân đón chào, tầm mắt đương nhiên cũng cao hơn rồi.
Đương nhiên, nói như vậy cũng không phải là có ý cô nương Vong Ưu lâu không xinh đẹp mà ngược lại, nữ tử trong Vong Ưu lâu này, dù chỉ là một thị nữ thì dáng dấp cũng vô cùng xinh đẹp. Nhưng cái này cũng phải xem là so với ai, đặt trong đám đông, những cô gái ở Vong Ưu lâu này đúng thật là mỹ nữ vạn người chưa chắc có được một.
Nhưng so sánh với Cố Linh Dao, vậy thì lại thua chị kém em. Nếu nói các nàng là vạn người chưa chắc có được một, vậy Cố Linh Dao chính là trăm vạn, không, ngàn vạn người chưa chắc có được một.
Theo sát sau lưng Tiêu Trần, dọc đường đi vào tiểu viện Vong Ưu lâu, thiết kế của viện này rất đặc sắc. Tiền viện không lớn, thậm chí có thể nói là rất nhỏ, nhưng tiền viện lại có năm đường có thể thông đến hậu viện.
Nói cách khác, Vong Ưu lâu này có tổng cộng năm hậu viện, mà năm cái hậu viện này mới thật sự là nơi tìm vui mua vui, hồ nước hòn non bộ, từng tòa đình treo lụa mỏng, từng căn phòng có hai bóng người, đây mới là nơi vui vẻ chân chính của Vong Ưu lâu.
Đi lên, thấy bộ dáng tuấn tú của Tiêu Trần và Cố Linh Dao, sắc mặt cô thị nữ này đỏ lên, mở miệng nói với bộ dạng cô gái ngượng ngùng nhà bên.
"Hai vị công tử đã có vị tiểu thư nào cùng nhau thân mật hay chưa?"
Dưới tình huống bình thường, người đến Vong Ưu lâu này đương nhiên đều có cô nương mình vừa ý. Nhưng đây là lần đầu tiên Tiêu Trần đến đây, đương nhiên chưa thể có được, nhìn cô thị nữ vẻ mặt ngượng ngùng này, Tiêu Trần khẽ mỉm cười nói.
"Ha ha, hai người chúng ta không phải người Thành Nam Cảnh, vừa mới đến đây, cũng không quen biết vị tiểu thư nào. Đang định phiền người, nhưng những cô dong chi tục phấn kia hai huynh đệ ta nhìn không vừa, muốn cực phẩm, biết chưa?"
Nói rồi Tiêu Trần lấy ra mười viên linh thạch trung phẩm từ trong nạp giới, tùy ý khen thưởng cho thị nữ này.
Thấy Tiêu Trần vừa ra tay đã là mười viên linh thạch trung phẩm, lúc này cô thị nữ mừng rỡ, thái độ cũng nhiệt tình hơn rất nhiều, thậm chí cơ thể lại càng như có như không dựa vào người Tiêu Trần.
Cố Linh Dao đứng bên cạnh, trơ mắt nhìn thị nữ này thừa cơ tiếp cận Tiêu Trần không ngừng. Thậm chí còn hai lần như vậy, ngực thị nữ này đã cọ hết lên canh tay Tiêu Trần.
Tiếng nghiến răng kèn kẹt vang lên, ánh mắt nhìn về phía thị nữ này đã hiện lên một luồng sát khí nồng nặc. Nếu không phải vì kiêng kị đến nhiệm vụ của Tiêu Trần thì không còn nghi ngờ gì nữa, lúc này chỉ sợ là Cổ Linh Dao đã muốn tấn đến giết người.
Cũng phát hiện ra Cố Linh Dao bên cạnh đang cố nén lò lửa trong lòng, lúc này Tiêu Trần cũng là vô cùng bất đắc dĩ, đây con mẹ nó được gọi là chuyện gì? Dẫn theo vị hôn thê của mình đến dạo lầu xanh? Chỉ sợ Tiêu Trần ta đúng là người đầu tiên từ trước đến nay.
Vô cùng phiền muộn nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, gặp dịp thì chơi thôi. Muốn thành công tiếp xúc đến nhân vật quan trọng trên cao của Vong Ưu lâu, vậy dĩ nhiên không thể để lộ bất cứ sơ hở nào, ít nhất trước lúc này là không được.
Cho nên, Tiêu Trần cũng không lo được Cố Linh Dao bên cạnh, bản lĩnh đối với móng vuốt của ả thị nữ này, bây giờ lại chọc nàng hờn dỗi một trận, mà Tiêu Trần lại làm bộ cười vang nói.
"Ha ha, tiểu thư thật đúng là cực kỳ mê người, hay là đêm nay ngươi đi theo ta?"
Tiêu Trần vừa dứt lời, ánh mắt ả thị nữ này đã lóe lên sự vui mừng, nhưng lại nhanh chóng lắc đầu từ chối nói: "Công tử nói đùa, nô tỳ chẳng qua là một thị nữ, dựa theo quy tắc là không thể tiếp khách. Vẫn nên để nô tỳ giới thiệu tiểu thư khác cho công tử đi."
"Ha ha, vậy đúng là đáng tiếc, đêm nay ta còn muốn để nàng có thể chắc chắn cùng ta âu yếm nữa mà"
Vừa trêu đùa ả thị nữ này, ba người Tiêu Trần vừa đi đến một hậu viện trong đó.
Đưa Tiêu Trần đến một tòa đình nghỉ mát của hậu viện bên này trước. Bởi vì bốn phía đình nghỉ mát đều cẩn thận treo khăn lụa màu đỏ tươi, cho nên Tiêu Trần cũng chỉ thoáng nhìn thấy lúc này trong đình có một người đang ngồi.
"Công tử, Liên Y tiểu thư chính là đầu bảng ở nơi này của chúng tôi.... . ." Thị nữ nhỏ giọng nói với Tiêu Trần.
Hơn nữa, cũng chính vì câu nói này mà Cổ Linh Dao bên cạnh cũng hoàn toàn bùng nổ, lặng lẽ đưa tay sang bên hông Tiêu Trần, hai đầu ngón tay véo lấy hông mềm, lúc này Tiêu Trần chợt uốn người, hít vào một luồng khí lạnh.