Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Nối gót theo sau ả thị nữ cả người lạnh lẽo này, hai người Tiêu Trần và Cố Linh Dao đi thẳng qua hậu viện. Tiến vào từ một cửa viện vô cùng bí ẩn, đi tới một tòa tiểu viện, chỗ sâu nhất của Vong Ưu lâu. Nhắc tới người xây dựng nên Vong Ưu lâu cũng thật sáng tạo, tiền viện, trung viện, vậy mà còn có cả một cái hậu viện bí ẩn như này. Năm trong số tòa lâu đó, viện chính phụ trách để tiếp đãi khách quý, còn hậu viện thì yên tĩnh vô cùng, thậm chí còn có một chút quỷ dị nữa. Không có một chút ánh đèn nào, một mảnh tối đen như mực. Cố Linh Dao theo sát phía sau Tiêu Trần, nhẹ nhàng kéo góc áo của hắn, truyền âm qua suy nghĩ, nói: “Tiêu Trần ca ca, nơi này kỳ quái quá.” “Đúng là có hơi kỳ quái thật, nhưng như vậy cũng đúng, nơi bí ẩn như vậy, chắc chắn là nơi ở của Cao Tầng tại Vong Ưu lâu.” Nghe thấy lời này của Cố Linh Dao, Tiêu Trần yên lặng đáp lại. Đã sớm nhìn ra ả thị nữ phía trước này tuyệt đối không phải kẻ tầm thường, thậm chí trong lúc lơ đãng còn tản ra sát ý nhẹ, khiến cho Tiêu Trần cũng vì vậy mà sợ hãi. Một người như vậy mà lại là thị nữ, nếu như vậy chủ nhân của nàng ta sẽ là ai đây? Tất nhiên không thể là kẻ tầm thường được rồi. Lúc đầu tới đây chỉ muốn gặp mặt phía trên của Vong Ưu lâu, bây giờ như chó ngáp phải ruồi. Vì vậy, tính tình Tiêu Trần cũng khá nhẫn nại, một đường đi theo ả thị nữ này tới bên ngoài tiểu lâu ba tầng kia. “Công tử, mời, phu nhân đã chờ ngài ở bên trong.” Dùng tay làm dấu mời cho Tiêu Trần, ả thị nữ hiển nhiên không có ý vào chung với bọn họ. Khẽ gật đầu với ả thị nữ, sau đó Tiêu Trần mang theo Cổ Linh Dao đi vào trong tiểu lâu. Ánh đèn có hơi lờ mờ, nhưng vẫn có thể liếc mắt thấy rõ khung cảnh xung quanh, đưa mắt quanh một vòng, tầng một cũng không có người. Không do dự, hai người Tiêu Trần trực tiếp đi lên lầu hai, vẫn không có ai, cuối cùng trên bậc thang đầu của tầng ba. Tiêu Trần nhẹ nhàng gõ vang cửa phòng, sau khi nghe được tiếng đáp lại ở trong phòng vọng ra, lúc này Tiêu Trần mới đẩy cửa tiến vào. Trên đường đi đến tầng ba chỉ có duy nhất một gian phòng này, vừa mới tiến vào, đập vào mắt Tiêu Trần là một người phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt đang dựa vào bệ cửa sổ, quay lưng về phía mình. Không trông thấy khuôn mặt của người này, nhưng Tiêu Trần vẫn cảm nhận được người này quen thuộc vô cùng. Nhưng ngay sau đó, cùng với cái xoay người lại của người phụ nữ xinh đẹp này, mới đầu Tiêu Trần hơi sững sờ, nhưng lập tức hơi lộ ra sự kích động hỏi: “Phong chủ Tô Trinh?” Lời nói mang theo ý nghi ngờ, nghe thấy vậy, trên mặt người phụ nữ xinh đẹp khế nở một nụ cười nhàn nhạt nói: “Tiêu Trần.” Không hề nghi ngờ, lời này của người phụ nữ xinh đẹp đã xác nhận thân phận của nàng ta. Không sai, trước kia, nàng ta là một trong Cửu phong Cửu Tiêu Cung của Thiên Thần đại lục, phong chủ của Thánh Nữ phong. Lúc đầu ở Cửu Tiêu Cung, Tiêu Trần cũng tiếp xúc với nàng ta không ít, có thể nói ngoại trừ Thiên Kiếm Phong, thì Tô Trinh chính là phong chủ mà hắn quen thuộc nhất. Không ngờ lại có thể gặp được Tô Trinh ở chỗ này, Tiêu Trần có hơi vui mừng, hai người nhìn nhau một hồi, rồi Tô Trinh nhanh chóng mời hai người Tiêu Trần ngồi xuống. Lúc này, Cổ Linh Dao mới nở nụ cười mà hỏi: “Tiêu Trần ca ca, người này là...?” Đương nhiên là Cố Linh Dao không biết Tô Trinh, nghe vậy, Tiêu Trần cũng không có ý giấu diếm, dù sao chuyện của mình Cố Linh Dao đều đã biết rồi. Nói đơn giản về thân phận của Tô Trinh cho Cố Linh Dao nghe. Sau khi biết được Tiêu Trần và Tô Trịnh đều đến cùng một nơi, Cố Linh Dao cũng từ từ buông cảnh giác đối với Tô Trinh. “Tiểu cô nương, không cần đề phòng ta như vậy đâu, Tiêu Trần là bảo bối của Thiên Thần đại lục chúng ta mà, ta không nỡ làm hại hắn đâu.” Tô Trinh cũng nhìn ra được Cố Linh Dao đề phòng mình, vừa cười vừa nói. Nghe thấy lời này của Tô Trinh, Cố Linh Dao hơi kinh ngạc nói: “Ngươi....sao người biết được ta không phải nam?” “Đâu có người đàn ông nào mà dáng vẻ lại thanh tú như này được, mà cử chỉ của ngươi với Tiêu Trần lại thân mật như vậy, hơn nữa Tiêu Trần kể hết chuyện của mình cho ngươi biết, cái này đương nhiên là không khó đoán rồi.” Tô Trinh mỉm cười trả lời. Trước đó, thấy Tiêu Trần nói chuyện liên quan đến Thiên Thần đại lục cho Cố Linh Dao nghe, Tô Trinh còn cảm thấy kỳ lạ, nhưng suy nghĩ lại một chút, Tô Trinh đã hiểu ngay, rất rõ ràng, tiểu nữ tử trước mặt này là người phụ nữ của Tiêu Trần. Vừa dứt lời, Tô Trinh quay đầu, khuôn mặt trêu đùa nhìn Tiêu Trần, cảm giác giống như đang nói, thằng nhóc này được đấy. Lúc này mới đến Thiên Hà đại lục có mấy năm, đã tìm được cho mình một cô gái như hoa như ngọc, nhưng hắn có thể tưởng tượng được phải nói với Bách Hoa tiên tử và Tần Thủy Nhu như thế nào đây? Người của Thiên Thần đại lục ai cũng biết, Tiêu Trần chắc chắn là một người đàn ông may mắn khiến cho bao người ao ước ghen tị, bởi hai người con gái xinh đẹp của Tiêu Trần, đều là mỹ nhân đẹp nhất của Thiên Thần đại lục đấy. Thậm chí sau này, người của Thiên Thần đại lục còn xưng Bách Hoa tiên tử và Tần Thủy Nhu là Thiên Thần song diễm. nào. Một mình có được song diễm, có thể tưởng tượng được Tiêu Trần may mắn thế Đối mặt với ánh mắt trêu giỡn kia của Tô Trinh, Tiêu Trần có hơi ngượng ngùng họ khan một tiếng: “Khụ, cái đó, phong chủ Tô Trinh, chuyện giữa ta và Cổ Linh Dao nói ra dài dòng lắm, hơi khác so với người nghĩ. Biết Tô Trinh đang suy nghĩ gì, Tiêu Trần ngượng ngùng giải thích, nghe vậy, Tô Trinh che miệng cười khẽ, nói: “Ngươi không cần giải thích với ta, ta cũng không phải gì đó của ngươi.” Chốn đất khách gặp được cố tri, chuyện này đúng thật là khiến cho người ta vui mừng, vì vậy, Tiêu Trần cũng không nói ngay chuyện mình cần sự giúp đỡ của Vong Ưu lâu. Dù sao, gặp được Tô Trinh ở đây, gần như chuyện đó cũng không thành vấn đề, Tiêu Trần hoàn toàn tin rằng Tố Trinh nhất định sẽ giúp mình, chút tự tin vẫn phải có. Sai người chuẩn bị thịt rượu, ở chốn này, Cố Linh Dao cũng không cần phải tiếp tục nữ giả nam trang nữa, dứt khoát gỡ mũ trên đầu xuống. Trong thoáng chốc, ba búi tóc đen nhánh thuận thế xõa xuống hai vai của Cố Linh Dao, có thể nói cộng thêm cả khuôn mặt của Cố Linh Dao, đối với khung cảnh này, Tô Trinh vẫn hơi ngẩn cả người. Trong trí nhớ của Tô Trinh, Bách Hoa tiên tử và Tần Thủy Nhu đã là mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp, tất cả mọi người ở Thiên Thần đại lục đều công nhận hai đại mỹ nữ, đây đúng là không có gì phải bàn cãi. Nhưng mà, trước mặt Cố Linh Dao, sau khi tận mắt chứng kiến dáng vẻ nữ nhân của nàng, Tô Trinh phát hiện, nàng ấy không hề kém Bách Hoa tiên tử và Tần Thủy Nhu là bao. Tất nhiên, muốn có dáng vẻ đơn thuần, Cổ Linh Dao vẫn kém hai người kia một chút, nhưng mà, Cố Linh Dao thẳng là thắng ở khí chất hoạt bát trời sinh. Thật đúng là có thể khiến cho người ta tức chết mà, nói đối với cái dạng yêu nghiệt tuyệt thế như Tiêu Trần thì ba người phụ nữ không tính là nhiều, thậm chí cho dù có mười người, hai mươi người đi chăng nữa cũng rất bình thường. Nhưng, dáng vẻ ba người phụ nữ bên cạnh Tiêu Trần không ai là không khuynh quốc khuynh thành, khí chất cũng không giống nhau, cái này thôi cũng đủ để khiến cho người ra hâm mộ không thôi.