Tô Trinh âm thầm ngạc nhiên với vẻ đẹp của Cố Linh Dao, đồng thời không khỏi khâm phục diễm phúc của Tiêu Trần, tất nhiên Tiêu Trần đoán được nàng ta đang suy nghĩ điều gì, đối với chuyện này, ngoài trừ cười gượng hắn cũng không biết phải làm sao, loại chuyện này càng nói càng đen, tốt nhất vẫn nên im lặng.
Ba người không trêu đùa Tiêu Trần nữa mà tiếp tục vừa ăn vừa nói chuyện.
Đầu tiên Tiêu Trần kể tình huống của Không Trăng Đế Quốc và quận Đan Dương cho Tô Trinh, nàng ta nghe thấy Tiêu Trần ở cùng một chỗ với Phần Thiên Chúa Tể thì hơi sững sờ, nói thầm vận may của Tiêu Trần đúng là không tệ, lại có thể ở cùng một chỗ với Chúa Tể, chẳng qua chuyện này rất tốt, có Phần Thiên Chúa Tể ở đây, ít nhất không cần phải quá lo lắng cho sự an toàn của Tiêu Trần.
Hơn nữa không chỉ như vậy, dựa theo lời nói của Tiêu Trần, lúc này Không Trăng Đế Quốc trang nghiêm đã trở thành hậu phương của võ giả Thiên Thần lục địa, có Sở Vô Minh làm chủ, rõ ràng Không Trăng Đế Quốc không cần lo lắng điều gì nữa.
Con đường tu luyện này đã khiến rất nhiều võ giả Thiên Thần lục địa hài lòng, dù sao tư chất của bọn họ kém hơn Tiêu Trần nhiều, có thể gia nhập Thiên Phong Thánh Tông đã là cực hạn, về phần muốn lên cao hơn nữa có vẻ khá khó khăn.
Đối với những việc Tiêu Trần làm ở Thiên Hà lục địa, sau khi nghe xong, Tô Trinh không ngừng khâm phục, thủ đoạn này của hắn thật sự đã giải quyết được nỗi lo về sau của các võ giả Thiên Thần lục địa.
Những người vô tình tham gia vào cuộc tranh đấu sống chết có thể đi đến Không Trăng Đế Quốc, nghe theo sự sắp xếp của Tiêu Trần, theo cách đó thực lực của bọn họ vẫn tăng lên rất nhiều như cũ.
Tiêu Trần nói xong chuyện của mình, tiếp theo đến lượt Tô Trinh.
So với Tiêu Trần, mấy năm này của Tô Trinh ở Thiên Hà lục địa trải qua những chuyện đơn giản hơn rất nhiều, lúc mới đến Thiên Hà lục địa, nàng ta đã tiến vào Vong Ưu Lâu.
Bắt đầu đi lên từ tầng cuối cùng, chỉ trong vòng mấy năm Tô Trinh đã trở thành Đường chủ Ám Đường của Vong Ưu Lâu, tu vi cũng đột phá từ Đạo Tôn Cảnh lên Đạo Hoàng Cảnh Nhập Môn.
Không nói quá lên, nhưng nếu Tô Trinh vẫn còn ở Thiên Thần lục địa thì nàng ta đã
là một vị Chúa Tể rồi, chẳng qua như đã nói, nếu vẫn còn ở Thiên Thần lục địa, sợ rằng Tô Trinh cũng khó đột phá được Đạo Hoàng Cảnh Nhập Môn, bởi vì hoàn cảnh tu luyện và sự phát triển của võ đạo quá thấp, muốn đột phá Đạo Hoàng Cảnh ở Thiên Thần lục địa rất khó, càng không cần phải nói đến Thánh Cảnh.
Tô Trinh kể lại một lượt trải nghiệm của mình cho Tiêu Trần nghe, sau đó dưới sự hỏi thăm của hắn, nàng ta cũng nói luôn tình hình hiện tại của Vong Ưu Lâu với Tiêu Trần.
Toàn bộ Vong Ưu Lâu chia làm Minh Đường và Ám Đường, nghĩa như tên, Minh Đường phụ trách quản lý tất cả sản nghiệp của Vong Ưu Lâu, thuộc về thế lực bề ngoài, còn Ám Đường thì ẩn núp trong bóng tối, đặc biệt xử lý một số chuyện không được thấy ánh sáng của Vong Ưu Lâu.
Hai đường một tối một sáng hợp lại thành Vong Ưu Lâu, là Đường chủ Ám Đường, Tô Trinh hiểu rất rõ tình huống của Vong Ưu Lâu.
Nghe Tô Trinh giới thiệu, tất nhiên Tô Trần cũng không giấu diếm nàng ta, nói thẳng: “Tô Trinh phong chủ, lần này ta tới là muốn nhờ Vong Ưu Lâu điều tra cứ điểm của bang Thanh Mã.
Hắn theo thói quen vẫn gọi Tô Trinh là Phong chủ. Nghe vậy, Tô Trinh gần như không hề do dự liền đồng ý: “Không thành vấn đề, chuyện này không khó, hơn nữa việc điều tra tình báo trùng hợp cũng là Ám Đường của ta phụ trách.”
Ở Vong Ưu Lâu, Tô Trinh tuyệt đối được xem như một nhân vật quan trọng, ngoại trừ còn một vị đường chủ Minh Đường khác, phía trên Tô Trinh chỉ có một người, đó chính là Lâu chủ Vong Ưu Lâu.
Tô Trinh không nói quá nhiều về Lâu chủ của Vong Ưu Lâu, Tiêu Trần cũng không hỏi, chẳng qua người này là một vị cường giả Bán Thánh.
Tiêu Trần rất nhẹ nhàng đã thuyết phục được Vong Ưu Lâu, hơn nữa nghe giọng của Tô Trinh, dường như nàng ta cơ bản không lo lắng về việc điều tra cứ điểm của bang Thanh Mã.
Trong lòng hắn âm thầm suy nghĩ, có lẽ mình đã xem thường năng lực tình báo của Vong Ưu Lâu rồi, nơi này có thể khiến mạng lưới tình báo của Nam Cung gia không thể điều tra ra được, rõ ràng có thể thấy năng lực nắm giữ tình báo của Vong Ưu Lâu rất kinh khủng.
Sau khi mọi chuyện đã được quyết định, ba người thoải mái ăn uống no say một hồi. Đêm đó, Tiêu Trần và Cố Linh Dao trực tiếp ở lại chỗ ở của Tô Trịnh.
Hắn không lo Tô Trinh sẽ gây bất lợi cho mình nên khá thả lỏng, sau khi sắp xếp xong chỗ ở cho hai người Tiêu Trần, Tô Trinh trở về phòng của mình, cùng lúc đó thị nữ hướng dẫn hai người Tiêu Trần lúc trước được Tô Trinh gọi đến, đang đứng cung kính ở chỗ này.
“Đường chủ.” Thấy Tô Trinh đẩy cửa bước vào, thị nữ kia kính cẩn kêu lên.
Nghe tiếng, Tô Trinh khẽ gật đầu:
“Đi điều tra bang Thanh Mã, ta phải biết điểm dừng chân của bọn họ ở đâu, còn nữa, điều tra luôn những đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông và đám người đại tiểu thư Nam Cung gia có còn sống hay không.
Ngay đêm đó Tô Trinh liền sắp xếp cho người đi điều tra bang Thanh Mã, hơn nữa nàng ta cũng biết Tiêu Trần đi chuyến này là để hoàn thành nhiệm vụ của Thiên Phong Thánh Tông, cho nên còn cố ý dò xét tình huống của đệ tử Thiên Phong Thánh Tông và đám người đại tiểu thư Nam Cung gia.”
Nghe xong, thị nữ kia không nói nhiều, khẽ gật đầu rồi lập tức biến mất.
Một đêm không mộng, ngày hôm sau, sau khi Tiêu Trần và Cố Linh Dao tỉnh lại đã chào tạm biệt Tô Trinh, quay trở về phủ thành chủ thành Nam Cảnh.
Dựa theo lời nói của Tô Trinh, muốn tra rõ cứ điểm của bang Thanh Mã cần tốn một ít thời gian nên trong khoảng thời gian này, nàng ta đề nghị Tiêu Trần lên đường đi Phong Nhạc Sơn Mạch trước, đến khi bên này có tin tức gì thì nàng ta sẽ phải người đi thông báo sau.
Hiện nay đã có thể chắc chắn bang Thanh Mã năm tại Phong Nhạc Sơn Mạch, như vậy Tiêu Trần chạy tới đó trước, thứ nhất có thể làm quen với hoàn cảnh ở nơi đây, thứ hai còn có thể tùy cơ ứng biến, thay đổi kế hoạch hành động dựa trên tình báo.
Nghe xong kế hoạch, tất nhiên Tiêu Trần hoàn toàn đồng ý, thật ra hắn cũng đã nghĩ như vậy, không có tình báo nhưng hắn cũng không thể cứ chờ mãi ở Thành Nam Cảnh.
Tạm biệt Tô Trinh, Tiêu Trần dẫn Cổ Linh Dao trực tiếp trở về phủ thành chủ.
Hôm qua đi không về suốt một đêm, Tiêu Trần vừa mới tiến vào phủ thành chủ, Nam Cung Dật đã sai người qua mời hắn đến sảnh chính.
“Tiêu Trần hiền chất, sao rồi, Vong Ưu Lâu bên kia nói thế nào?”