Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Vừa thấy Tiêu Trần, Nam Cung Dật đã vội vã mở miệng hỏi, mặc dù ông ta cố hết sức khiến biểu hiện của bản thân nhìn bình tĩnh nhưng lại không thể che giấu được sự thấp thỏm trong lòng. Biết Nam Cung Dật lo lắng, muốn biết câu trả lời từ Vong Ưu Lâu, Tiêu Trần khế mỉm cười, chắp tay nói: “Nam Cung trưởng lão, đệ tử may mắn không làm nhục mệnh” Nghe được câu trả lời, Nam Cung Dật lúc này mới cất tiếng cười lớn, sau đó tự tay đỡ Tiêu Trần đứng dậy, mừng rỡ nói: “Tiêu Trần hiền chất, xem ra lần này cứu được Yến Nhi hoàn toàn dựa vào người rồi, nhất định Nam Cung gia sẽ cố hết sức phối hợp, cần lão phu làm gì hoặc chỗ nào cần Nam Cung gia giúp đỡ, hiền chất cứ nói đừng ngại, sau chuyện này chắc chắn Nam Cung gia sẽ đáp tạ hậu hĩnh.” Giọng điệu của ông ta vô cùng chân thành, đồng thời lời này cũng đã bày tỏ thái độ của Nam Cung gia, chỉ cần Tiêu Trần có thể cứu được Nam Cung Yến, sau này Nam Cung gia sẽ đứng về phía hắn. Đừng thấy hiện tại Tiêu Trần là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông thì có thể không để bất kì người nào vào mắt, phải biết nơi nào có người sống thì luôn sẽ xảy ra tranh chấp, ở trong Thiên Phong Thánh Tông cũng thế, đặc biệt là giữa các đệ tử thân truyền Sau lưng mỗi Thập đại đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông đều có một ít thế lực ủng hộ, giống như Diệp Đảng, sau lưng hắn ta chính là Thiết Kiếm Môn đứng mũi chịu sào, trừ bên này ra vẫn còn một ít thế lực khác. Sau khi Tiêu Trần trở thành đệ tử thân truyền thứ mười, thế lực đăng sau đáng nhắc đến nhất chính là Thiên Tề Tông, chẳng qua Thiên Tề Tông vẫn có một ít chênh lệch với Thiết Kiếm Môn, nếu có thể lấy được sự ủng hộ của Nam Cung gia, tình hình sẽ trở nên khác biệt, hơn nữa có quan hệ tốt với Nam Cung gia không chỉ có nghĩa có thêm một chỗ dựa tốt mà đồng thời cũng sẽ không thiếu tài nguyên tu luyện. Ai lại ngại chuyện có quá nhiều tài nguyên tu luyện chứ? Cho nên, việc tạo quan hệ tốt với Nam Cung gia đối với Tiêu Trần chỉ trăm lợi không hại. Ba người ngồi xuống sảnh chính, sau đó Tiêu Trần nói kế hoạch của mình cho Nam Cung Dật nghe. Biết được Tiêu Trần và Cố Linh Dao phải đi Phong Nhạc Sơn Mạch ngay lập tức, vừa phân tích tình huống ở Phong Nhạc Sơn Mạch đồng thời chờ cơ hội hành động, Nam Cung Dật không hề ngăn cản. Ông ta cũng biết để hai người Tiêu Trần ở lại thành Nam Cảnh không phải là một biện pháp tốt, dù sao có những lúc cơ hội chỉ thoáng qua trong tầm tay, hai người Tiêu Trần đi Phong Nhạc Sơn Mạch cũng tốt, có tình huống gì cũng có thể phản ứng kịp trong thời gian nhanh nhất, ngược lại nếu cứ chờ mãi ở thành Nam Cảnh, Tiêu Trần rất khó tìm được cách đối phó tạm thời dựa trên tình huống thực tế. Nam Cung Dật gật đầu, đồng ý với ý tưởng của Tiêu Trần, chẳng qua ông lại lên tiếng: “Như vậy để lão phu phái người Nam Cung gia đi Phong Nhạc Sơn Mạch cùng hiền chất. đâu: Nghe thấy Nam Cung Dật định sai người Nam Cung gia đi theo mình, Tiêu Trần lắc “Nam Cung trưởng lão, hiện tại người của Nam Cung gia không tiện xuất hiện ở Phong Nhạc Sơn Mạch.” Hắn từ chối ý tốt của Nam Cung Dật, dù sao bây giờ bang Thanh Mã đề phòng Nam Cung gia ở khắp nơi, một khi người Nam Cung gia tiến vào Phong Nhạc Sơn Mạch có thể sẽ rút dây động rừng. Hơn nữa Tiêu Trần không tính sẽ bại lộ thân phận nhanh như vậy, không có người Nam Cung gia đi cùng, hắn hoàn toàn có thể bí mật lẻn vào Phong Nhạc Sơn Mạch mà không thu hút sự chú ý của ai. Thấy Tiêu Trần từ chối, Nam Cung Dật suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Lão phu biết lo lắng trong lòng hiền chất, chẳng qua nếu không có ai đi theo, ta sợ hiền chất không thể ứng phó được. Phong Nhạc Sơn Mạch là nơi nằm ngoài vòng pháp luật, có thể nói nơi này cực kỳ hỗn loạn, đừng xem nó là sơn mạch, bên trong có gần một trăm thành trại. Không sai, chính là thành trại, những thành trại này tuy kích thước không lớn, thậm chỉ có mấy cái chỉ bằng một thôn xóm, nhưng người ở trong đó, mười người thì hết chín người có tội ác tày trời. Chính bởi vì có ác nhân tụ tập ở Phong Nhạc Sơn Mạch, biến nơi này thành rồng rắn lẫn lộn nên Nam Cung Dật mới lo lắng cho sự an toàn của Tiêu Trần, dù sao bên trong Phong Nhạc Sơn Mạch, giết người cơ bản không cần lý do, ta thấy ngươi khó chịu nên liền muốn giết, một lý do đơn giản như vậy đã đủ rồi. Hơn nữa bên trong Phong Nhạc Sơn Mạch, không phải chỉ cần cẩn thận những tên ác nhân này mà còn có yêu thú. Phong Nhạc Sơn Mạch vắt ngang qua phủ Thiên Phong và phủ Thiên Nhạc, tất nhiên bên trong có yêu thú tồn tại, chẳng qua yêu thú mạnh nhất ở đây chỉ có Thú Hoàng Cảnh nên quyền thống trị Phong Nhạc Sơn Mạch vẫn nằm trên tay con người. Nhưng thỉnh thoảng yêu thú vẫn sẽ tấn công con người chứ đừng nói đến có một số khu vực là địa bàn của yêu thú. Con người cùng yêu thú, hai bên dung hợp tạo nên một Phong Nhạc Sơn Mạch đầy hỗn loạn. Cho nên, nếu không cử người đi theo Tiêu Trần, Nam Cung Dật vẫn có chút lo lắng cho an toàn của hắn, dù sao ở địa phương đó cũng không thiếu cường giả. Không dám chắc chắn có cường giả Bán Thánh nhưng Đạo Hoàng Cảnh đại năng vẫn tồn tại. Đối với chuyện Nam Cung Dật lo lắng cho an toàn của mình, Tiêu Trần cười nói: “Nam Cung trưởng lão không cần quá lo lắng, thật ra đệ tử cũng không dễ chết như vậy đâu, chẳng qua Nam Cung trưởng lão có thể phái một ít cường giả Nam Cung gia âm thầm tiến vào Phong Nhạc Sơn Mạch, đến lúc đó chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau, chỉ có điều nhất định phải chú ý không được bại lộ thân phận của Nam Cung gia, trưởng lão cần để những người này tiến vào Phong Nhạc Sơn Mạch thần không biết quỷ không hay.” Tiêu Trần không dám xem thường vùng đất hỗn loạn nổi tiếng năm giữa phủ Thiên Phong và phủ Thiên Nhạc này, Nam Cung gia phái cường giả đi theo cũng tốt nhưng không thể bại lộ thân phận. Vừa nghe xong, Nam Cung Dật tự tin, cười nói: “Yên tâm, chuyện này đơn giản thôi, mấy thủ đoạn của Nam Cung gia muốn lén lút đưa người vào Phong Nhạc Sơn Mạch không phải chuyện khó khăn gì.” “Được, như vậy thì quá tốt, chẳng qua Nam Cung trưởng lão cũng phải chú ý, không thể phái quá nhiều người đi theo, nhiều nhất không thể vượt quá mười người, tất nhiên tốt nhất là phải những người khôn khéo có thể làm việc, đồng thời thực lực phải mạnh mẽ, như vậy là đủ rồi” Nghe ông ta nói xong, Tiêu Trần gật đầu, cuối cùng nhắc nhở một câu. Người Nam Cung gia phái đi nhiều nhất không thể quá mười, nếu không chẳng những không có lợi, thậm chí có thể gây ra chuyện xấu, nghe vậy Nam Cung Dật cũng gật đầu đồng ý. Thật ra cho dù Tiêu Trần không nói, Nam Cung Dật cũng biết cho nên từ lúc mới Dù sao người mạnh nhất bên trong Phong Nhạc Sơn Mạch chỉ có tu vị Đạo Hoàng Cảnh đại năng, mặc dù cũng có lúc xuất hiện Bán Thánh, nhưng mà một khi đã đến cảnh giới này rồi thì ai sẽ cam tâm tình nguyện ở lại địa phương như Phong Nhạc Sơn Mạch trong thời gian dài chứ, cho nên phải theo ba vị Đạo Hoàng Cảnh đại năng là đủ rồi.