Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Lý Cẩu Đản của giờ khắc này và Lý Cẩu Đản của trước đó tựa như hai người khác nhau, hắn ta không còn dáng vẻ ngây ngô đần độn, sự kiên nghị trong giọng nói càng làm cho Tiêu Trần sững sờ. Vì không muốn phụ thân phải khó xử, cho nên từ xưa đến nay, Lý Cẩu Đản sẽ không vì chuyện của mình mà đi tìm phụ thân. Hắn ta tình nguyện bị đánh, tình nguyện bị sỉ nhục, cũng sẽ không đặt phụ thân của mình vào tình huống nguy hiểm, đây chính là suy nghĩ thật lòng của Lý Cẩu Đản. Một người như vậy mà ngươi lại nói hắn ta ngốc sao? Giờ khắc này, dường như Tiêu Trần lại hiểu thêm một điều về Lý Cẩu Đản, đó chính là nhìn qua thì tên mập này rất ngu ngốc, nhưng có lẽ cũng không ngu ngốc như những gì hắn ta biểu hiện ra bên ngoài. Hắn ta cũng có sự kiên trì của mình, hắn ta cũng vì người quan trọng của mình mà yên lặng chịu đựng. Đừng nghĩ những lời này của Lý Cẩu Đản chỉ là lời nói khoa trương, thậm chí có thể vỗ ngực mà nói chắc chắn rằng, nếu như Lý Cẩu Đản thật sự cứ cách vài ngày lại đi tìm Lý Phương vì chuyện của mình và Lý Phương cũng cứ liên tiếp ra mặt vì Lý Cẩu Đản, thì không bao lâu nữa, ngày tàn của Lý Phương cũng sẽ đến. Cho đến tận bây giờ, những tên có ý đồ xấu trong Phong Nhạc Sơn Mạch cũng không đặt phép tắc gì vào trong lòng. Muốn trở thành thủ lĩnh của nơi này thì chỉ cần có thực lực, người có thực lực mạnh mẽ thì đương nhiên là có thể trở thành thủ lĩnh. Thế nhưng, vẫn không hề có quy củ trói buộc, vậy nên người phía dưới phạm thượng trở thành việc bình thường. Nếu như Lý Phương bởi vì chuyện của Lý Cẩu Đản mà kiến nhiều người phẫn nộ, thì kết cục đã có thể tưởng tượng được. Hơn nữa, đừng quên là Bát Phương trại còn có hai tên phó trại chủ, bọn họ sẽ không muốn hại chết Lý Phương rồi ngồi vào vị trí của ông ta sao? Vậy nên mới nói, đừng nhìn Lý Phương là trại chủ của Bát Phương trại, nhưng thật ra ông ta cũng như đang đi trên lớp băng mỏng. Phía dưới ông ta chính là một đám ác ma giết người không nhả xương, chỉ cần không cẩn thận thì sẽ có thể bị cắn lại, đến lúc đó kết cục không cần phải nói nữa, chính là ông ta và Lý Cẩu Đản đều phải chết không có chỗ chôn. Có thể nói Lý Cẩu Đản đã nhìn hết mọi chuyện vô cùng thấu đáo, cho nên hắn ta vẫn luôn lựa chọn cách ngấm ngầm chịu đựng. Không còn cách nào, ngoại trừ chịu đựng thì hắn ta phải làm thế nào chứ? Tiêu Trần không khỏi xem trọng Lý Cẩu Đản hơn, sau đó, hắn lại hỏi thăm tại sao cha con Lý Cẩu Đản lại có thể đi vào Phong Nhạc Sơn Mạch này. Đối diện với câu hỏi của Tiêu Trần, tên Lý Cẩu Đản này cũng không giấu diếm gì, kể đúng sự thật. Lúc Lý Cẩu Đản vừa mới ra đời, gia đình của hắn ta vẫn đang sinh sống ở phủ Thiên Nhạc, hơn nữa cuộc sống cũng không tệ, phủ thành chủ giao cho Lý Phương chức thống lĩnh. Thế nhưng tiệc vui lại chóng tàn, bởi vì trong một lần vô tình, công tử của phủ thành chủ để ý đến mẫu thân của Lý Cẩu Đản, dùng thủ đoạn bẩn thỉu cưỡng đoạt mẫu thân của hắn ta. Sau đó, mẫu thân của Lý Cẩu Đản bởi vì xấu hổ, càng không còn mặt mũi để nhìn Lý Phương nên mới tự vận. Khi biết được chuyện này, đương nhiên là ruột gan của Lý Phương như đứt từng đoạn, ông ta không nói nhiều lời đã phẫn nộ chém chết tên công tử kia. Thế là kể từ đó, Lý Phương trở thành người phạm phải sai lầm lớn và bị truy nã. Không còn cách nào khác, bọn họ trốn đông trốn tây ở phủ Thiên Nhạc mấy năm, sau vô số lần trải qua việc trốn chạy sinh tử, Lý Phương đành phải dẫn theo Lý Cẩu Đản đến Phong Nhạc Sơn Mạch, thế là đã ở hơn mấy chục năm. Trong lòng của Lý Cẩu Đản hiểu rõ, nếu như không phải vì có hắn ta thì phụ thân cũng sẽ không trốn, càng sẽ không sống tạm bợ như thế này. Chính vì có hắn ta, Lý Phương mới giống như một con chó dữ, trăm phương ngàn kế tìm cách mưu sinh, mà những chuyện đó không phải làm vì bản thân ông ta, mà là vì Lý Cẩu Đản. Làm phụ thân, suy nghĩ của Lý Phương rất đơn giản, đó chính là muốn Lý Cẩu Đản sống sót. Nghe Lý Cẩu Đản kể lại chuyện nhà của hắn ta, Tiêu Trần khẽ thở dài một hơi, trong lòng hắn cũng âm thầm đưa ra một quyết định. Sau khi mọi việc kết thúc, hắn sẽ dẫn hai cha con bọn họ về Thiên Phong Thánh Tông, với thân phận của Tiêu Trần thì việc này không có gì là khó. Hơn nữa, Lý Phương còn là một Đạo Hoàng Cảnh đại năng. Để ông ta trở thành một chấp sự không có quyền ở Thiên Phong Thánh Tông là vô cùng đơn giản. Về phần Lý Cẩu Đản, nếu hắn ta muốn trở thành đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông thì có lẽ là hơi khó, thế nhưng Thiên Tề Tông thì không sao cả. Thậm chí ngay cả Lý Phương cũng có thể đến Thiên Tề Tông làm một trưởng lão, so với Thiên Phong Thánh Tông thì tốt hơn rất nhiều. Trong lòng âm thầm ra quyết định là vậy, nhưng Tiêu Trần cũng chưa hề nói ra. Vừa đi vừa nói chuyện cả một đoạn đường, cuối cùng thì ba người cũng đến được Bát Phương trại. Từ xa nhìn lại, Bát Phương trại này được dựng nên từ trong khe của một ngọn núi, bốn phía được dùng đá tùy tiện đắp lên tạo thành những bức tường thành thấp thấp, hơn nữa còn có cửa thành không lớn cho lắm đang được mở to ra. Nhìn xuyên qua cổng thành có thể thấy được tình hình bên trong Bát Phương trại, mặt đất đầy bùn, cũng không lát đá, từng ngôi nhà gỗ giản dị không có chút quy tắc nào mà rải rác phía bên trong trại. "Tiêu Trần đại ca, chúng ta đi thôi." Trên con đường tới đây, Lý Cẩu Đản cũng đã hiểu được Tiêu Trần. Nghe hắn ta nói vậy, Tiêu Trần khẽ gật đầu, ba người nhanh chóng bước vào Bát Phương trại. Trên đường đi vào, Bát Phương trại này khiến Tiêu Trần nghĩ đến vài chữ, đó là bẩn, loạn, tệ. Bẩn để nói về vệ sinh, có thể thấy được vật dơ bẩn ở khắp mọi nơi trong trại, hơn nữa còn có từng đợt mùi hôi thối lan tỏa theo làn gió từ vũng bùn hỗn tạp ven đường. Quả thật là giống như ổ chuột, hơn nữa, không chỉ có vệ sinh là cực kỳ kém, Tiêu Trần chỉ vừa mới đi qua được một con đường mà hắn đã nhìn thấy được không dưới mười vụ đánh nhau. Cũng không phải là đánh biết điểm dừng, mà chính là trận chiến sinh tử thật sự, một lời không hợp đã cầm đao ra chém nhau. Hơn nữa, không chỉ có đánh nhau ở khắp nơi mà thi thể nhìn ở đâu cũng thấy. Đi trên đường chưa được mười mét thì đã thấy một cỗ thi thể nằm ngổn ngang lộn xộn trên mặt đất, cũng không ai quan tâm, không ai thu dọn, cứ để mặc cho nằm đấy, mặc kệ hư thối, cứ thể mà hòa cũng một thể với vũng bùn. Cố Linh Dao có vẻ không thích ứng được với hoàn cảnh của Bát Phương trại, nàng ta đi sát theo Tiêu Trần. Còn Tiêu Trần thì vẫn giữ im lặng, nhẹ nhàng nhéo nhéo bàn tay nhỏ nhắn của nàng ta, ra hiệu cho nàng ta không cần khẩn trương thái quá. Trên đường đi, người đứng hai bên đường cũng rối rít dùng vẻ mặt không thiện cảm mà đánh giá hai người Tiêu Trần, ánh mắt giống như đang nhìn con mồi. Không cần nghi ngờ chút nào, nếu như không có Lý Cẩu Đản bên cạnh thì e rằng đám người này đã vây quanh hai người Tiêu Trần từ sớm. Trong Phong Nhạc Sơn Mạch, gương mặt mới chính là những con cừu non. Đối với cái nhìn chăm chú của những người này, Tiêu Trần cũng không để ý mà âm thầm quan sát tu vi của bọn họ, trên cơ bản còn không vượt qua Chứng Đạo cảnh, không được xem là cường giả. Trên mặt đất đã không còn có những cỗ thi thể thấy ở khắp nơi, trong không khí cũng không còn mùi hôi thối khiến cho người ta cảm thấy khó chịu, thậm chí, con đường còn được lát đá đơn giản. So với khu vực bên ngoài, thì nơi này có thể được xưng là thiên đường.