Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Khu vực bên ngoài của Bát Phương trại và vùng đất trung tâm chính là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, Lý Cẩu Đản cũng kiên nhẫn giải thích với Tiêu Trần chuyện này. Cả Phong Nhạc Sơn Mạch có tổng cộng ba mươi hai tòa thành trại, quy tắc của những tòa đều giống nhau, những người thực lực yếu ớt và không liên quan thì chỉ có thể ở khu vực bên ngoài. Dựa theo lời mà Lý Cẩu Đản nói chính là, bọn người đó còn không bằng chó. Còn về phần vùng đất trung tâm, đó là chỗ ở của những người nắm giữ thành trại và những người óc tu vi cao cường, đương nhiên là hoàn cảnh và điều kiện không thể đánh đồng với khu vực bên ngoài. Bát Phương trại có tổng cộng gần một vạn người, nhưng khu vực bên ngoài đã có hơn tám ngàn người, vùng đất trung tâm thì chỉ có hơn một ngàn người. Hơn nữa, diện tích của vùng đất trung tâm còn lớn hơn so với khu vực bên ngoài. Có nghĩa là, ít người có thể sống ở nơi rộng rãi, còn đám người thu cuộc kia chỉ có thể sống ở khu vực nhỏ bé bên ngoài như con rùa rụt cổ, vì vậy nên đã tạo ra tình hình như thế này. Ở trong mắt của những người sống ở vùng đất trung tâm này, thì nhưng tên sống ở khu vực bên ngoài kia quả thật là không bằng một con chó, cho nên bọn họ chỉ xứng đáng sống ở nơi ô uế dơ bẩn kia thôi. Con người luôn luôn muốn phân chia sự khác biệt, các này đã giống như là thiên tính, ở bất kỳ nơi đâu, chỉ cần có người thì sẽ có chuyện đó, chỉ có điều là bên trong Phong Nhạc Sơn Mạch thì chuyện phân chia cấp bậc này càng bạo lực hơn mà thôi. Tiêu Trần cũng không suy nghĩ quá nhiều về chuyện này, những kẻ kia đáng thương? Có lẽ là có, thế nhưng hắn thì có thể làm gì chứ? Tiêu Trần cũng không phải là thánh nhân. Bọn họ đi đến nơi ở của Lý Cẩu Đản, thế nhưng vừa mới băng qua một con đường, thì từ phía đối diện có hai tên thanh niên trạc tuổi Lý Cẩu Đản đi đến. Nhìn thấy Lý Cẩu Đản, trên khuôn mặt của hai người đó đều hiện ra một nụ cười lạnh, nhanh chân lại gần tiếp đón. Bọn hắn đi đến trước mặt Lý Cẩu Đản, ở trên cao nhìn xuống nói: "Cẩu Đản, đưa cho bọn ta một chút linh thạch, gần đây bọn ta không có tiền. Vừa đến đã đòi linh thạch, không che giấu một chút nào. Nghe thấy vậy, khuôn mặt của Lý Cẩu Đản hiện lên vẻ do dự, linh thạch này là thứ quan trọng nhất của Phong Nhạc Sơn Mạch. Thấy Lý Cẩu Đản do dự, một người khác lạnh giọng quát: "Lý Cẩu Đản, ngươi muốn chết rồi sao? Hai người bọn ta chỉ là muốn mượn người một ít linh thạch để tiêu, ngươi có ý gì vậy chứ, lấy ra nhanh lên, nếu không thì đừng trách sao bọn ta lại không khách khí. Nhìn thấy dáng vẻ của tên đó, hiển nhiên đã không phải là lần đầu tiên bóc lột Lý Cẩu Đản, Tiêu Trần vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt đứng bên cạnh, lúc này mới bước đến bên cạnh Lý Cẩu Đản, hỏi: "Cẩu ca, hai người này là ai vậy?" Ở trước mặt người ngoài, Tiêu Trần chính là hộ vệ của Lý Cẩu Đản, cho nên đương nhiên phải gọi hắn ta là Cẩu ca. Nghe thấy Tiêu Trần nói như vậy, lại thấy Tiêu Trần còn rất nể mặt hắn ta, Lý Cẩu Đản cũng không ngu đến mức hết thuốc chữa, hắn ta nhanh chóng nhớ lại lời căn dặn trên đường đi của Tiêu Trần, cho nên giả vờ nói: "Hừ, hai người này, một người tên là Ngô Giang, người còn lại tên là Ngô Hải, là người của Bát Phương bang chúng ta." Nghe thấy Lý Cẩu Đản đáp vậy, Tiêu Trần cũng không nói gì. Thế nhưng tên Ngô Hải kia đã mở miệng trước, nắm chặt cổ áo của Lý Cẩu Đản, còn lạnh giọng quát: "Lý Cẩu Đản, ngươi đúng là to gan, sao hả, đi ra ngoài một chuyến đã dẫn thêm hai con chó về? Gương mặt mới này là mới vào Phong Nhạc Sơn Mạch sao? Đúng lúc lắm, gần đây hai người huynh đệ bọn ta có hơi kẹt, ba người các ngươi lấy hết linh thạch của mình ra, dám cất giấu khối nào thì huynh đệ bọn ta sẽ đánh gãy chân chó của các ngươi." Dứt lời, Ngô Hải còn dùng ánh mắt lạnh lùng mà liếc nhìn Tiêu Trần. Đoán được Tiêu Trần và Cố Linh Dao là người mới đến, dù sao thì trước đó cũng chưa từng gặp mặt, hơn nữa thì dáng vẻ của hai người bọn họ, hẳn là bị Lý Cẩu Đản thu phục. Ngô Hải cười lạnh, cũng không biết Lý Cẩu Đản làm sao để lừa được hai tên ngớ ngẩn này đi theo hắn ta, quả thật là muốn chết. Nghe thấy Ngô Hải nói như vậy, trong mắt của Lý Cẩu Đản hiện lên vẻ kinh hoàng, thế nhưng Tiêu Trần lại thản nhiên nói: "Ta khuyên ngươi, tốt nhất là ngươi nên lấy tay ra, đừng làm bẩn quần áo của Cầu ca của chúng ta, bằng không giết ngươi cũng không đủ bồi thường." "Ha ha, tên này bị điên rồi sao? Lý Cẩu Đản, xem hai tên tùy tùng này của ngươi đi, giống ngươi quá, đầu óc đều có vấn đề như nhau." Nghe thấy Tiêu Trần nói vậy, Ngô Giang đứng bên cười vang mà nói. Lý Cẩu Đản có khả năng nào hai huynh đệ Ngô Hải Ngô Giang đều biết rõ, cho nên bọn hắn mới không coi Tiêu Trần ra gì, nghĩ lại, nếu là người có bản lĩnh thì sẽ không nhìn trúng người như Lý Cẩu Đản đâu. Cho nên bọn hắn không để Tiêu Trần vào mắt. Thế nhưng chỉ một giây sau, hai huynh đệ Ngô Hải Ngô Giang nhanh chóng hối hận, bởi vì Tiêu Trần ra tay. Tiêu Trần không nói hai lời đã đánh về phía Ngô Hải, thấy thế, Ngô Giang lạnh giọng quát: "Tiểu tử, ngươi muốn chết sao?" Dứt lời, ba người nhào vào đánh nhau, đương nhiên cuộc chiến thế này không thể tính là quá dữ dội, bởi vì nó hoàn toàn nghiêng về một người. Tu vi của hai huynh đệ Ngô Hải Ngô Giang đều là Chứng Đạo Cảnh tiểu viên mãn, nói về cảnh giới tu vi thì cao hơn Tiêu Trần. Nhưng mà, ở trước mặt đệ tử thân truyền của Thánh Tông Tiêu Trần này, cảnh giới tu vi còn có ích gì chứ? Trừ phi là cảnh giới cao hơn Tiêu Trần một hai bậc, có thể dựa vào ưu thế của cảnh giới để hoàn toàn áp chế Tiêu Trần. Trừ cái đó ra thì chênh lệch hai, ba tiểu cảnh giới thì hoàn toàn không có chút tác dụng nào. Đương nhiên, còn có một khả năng nữa, đó chính là hai huynh đệ Ngô Hải Ngô Giang cũng đã đạt đến cấp độ đệ tử thân truyền của Thánh Tông như Tiêu Trần, như thế thì có thể cùng cấp đánh nhau với Tiêu Trần. Tiếc là hai huynh đệ bọn họ không phải như vậy. Chẳng qua cũng chỉ là võ giả bình thường, năng lực chiến đấu cũng không có gì đặc biệt, cho nên kết quả đương nhiên là không cần nói nhiều. Chỉ vừa qua mấy chục giây thì hai người bọn hắn đã bị Tiêu Trần đánh cho không ngóc đầu dậy nổi. Có Bách Luyện Chiến Thể, sức lực của Tiêu Trần mạnh hơn những người khác, về mặt sức mạnh thì những tên võ giả kia đều không phải là đối thủ của Tiêu Trần. Nằm trên mặt đất, ngay cả muốn rên cũng không có sức, Tiêu Trần ở trên cao nhìn xuống hai người, lúc này hắn mới thản nhiên nói: "Dập đầu nhận sai với Cẩu ca, giao ra hai trăm linh thạch trung phẩm, thì chuyện này coi như đã xong, nếu không chỉ sợ huynh đệ hai ngươi sẽ không thấy được mặt trời ngày mai đâu." Dứt lời, trong mắt Tiêu Trần lóe lên sát ý nhàn nhạt, thấy thế, huynh đệ hai người đâu còn dám do dự, bọn hắn nhanh chóng đứng dậy, lăn lộn đến trước mặt Lý Cẩu Đản, mỗi người ôm một chân của Lý Cẩu Đản, nước mắt nước mũi chảy tứ tung, nói: "Cẩu ca, Cẩu ca, bọn ta sai rồi, bọn ta thật sự sai rồi, ngươi tha thứ cho bọn ta nha Cẩu ca." huynh đệ bọn hắn là kỳ quái. Người giống như bọn hắn, vốn dĩ là sợ mạnh hiếp yếu, gặp người yếu hơn mình thì bọn hắn như Thiên Vương lão tử, chỉ khi nào gặp người mạnh hơn, bọn hắn mới dè đặt như vậy.