Giải quyết hai huynh đệ Ngô Hải dễ như trở bàn tay, nhìn thấy hai huynh đệ vừa khóc vừa cầu xin, Lý Cẩu Đản mạnh mẽ thở hắt ra, vừa đấm vừa đá hai người bọn hắn một trận, sau đó còn lấy của bọn hắn năm trăm linh thạch trung phẩm rồi ba người mới nghênh ngang rời đi.
Sau khi hung hăng dạy dỗ hai huynh đệ Ngô Giang Ngô Hải một trận, có thể nói tâm tình của Lý Cẩu Đản sảng khoái vô cùng, trên đường đi không ngừng cảm tạ Tiêu Trần, thậm chí hắn ta còn lớn tiếng nói hôm nay nhất định sẽ không say không về với Tiêu Trần.
Nhìn thấy sự hưng phấn của Lý Cẩu Đản, Tiêu Trần trái lại là không nói gì, chỉ mỉm cười từ chối cho ý kiến. Tâm tình bây giờ của Lý Cẩu Đản cũng dễ hiểu thôi, một người bị bắt nạt lâu ngày, cuối cùng cũng được mở mày mở mặt một lần, chắc chắn sẽ cảm thấy rất phấn khởi.
Dưới sự dẫn dắt của Lý Cẩu Đản, ba người đã nhanh chóng đến được chỗ ở của hắn ta. Không thể không nói, làm con trai độc nhất của trại chủ Lý Phương, nơi ở của Lý Cẩu Đản quả thật không tệ một chút nào, về điểm này, Lý Cẩu Đản hơn rất nhiều so với những người khác.
Đó là một tòa nhà biệt lập, điều kiện không được xem là tốt, cũng không có gì trang trí, so với bên ngoài thì không tính là gì nhưng ở trong Phong Nhạc Sơn Mạch này, có được một gian nhà như thế này đã là chuyện phi thường rồi.
Nhìn khắp Bát Phương trại, chắc chắn người có thể sở hữu một tiểu viện độc lập thế này không có nhiều,
Đẩy cửa phòng ra, Lý Cẩu Đản nhiệt tình mời Tiêu Trần và Cố Linh Dao vào bên trong. Nhìn bốn phía của căn tiểu viện này một lượt, không lớn, chỉ có vẻn vẹn bốn, năm gian phòng, nhưng cũng đã đủ để cho bọn họ ở.
Chỗ ở của Lý Cẩu Đản cũng không có tỳ nữ, dù sao thì đây cũng là Phong Nhạc Sơn Mạch, không có chỗ để tìm thấy tỳ nữ. Người tới đây đều mang ý đồ hung ác, nếu ngươi hy vọng bọn họ làm tỳ nữ thì đúng là quá hoang đường rồi.
Đầu tiên là dẫn hai người Tiêu Trần vào trong đại sảnh, sau đó Lý Cẩu Đản nhanh chóng tự mình chạy vào phòng bếp, tự thân nấu bữa tối cho ba người bọn họ.
Nhắc tới, Lý Cẩu Đản cũng đã quen sinh hoạt một mình, đối với một chút việc nhà
như xào rau đã là chuyện hạ bút thành văn, cho nên, cũng không quá lâu sau, Lý Cẩu Đản đã bày ra bảy, tám món ăn.
Đều là những món ăn có màu sắc bình thường, món duy nhất đáng khích lệ đó chính là nồi thịt hầm. Thịt này chính là thịt yêu thú, chính Bát Phương bang đã săn giết, nhưng tiếc rằng nó chỉ là con yêu thú cấp thấp.
Ở Phong Nhạc Sơn Mạch, món mà người ta ăn nhiều nhất chính là thịt yêu thú, dù sao thì nơi đây cũng chỉ toàn là núi, yêu thú săn giết con người, con người cũng săn giết yêu thú như vậy.
Đồ nhằm đã chuẩn bị sẵn sàng, sau đó, Lý Cẩu Đản lấy một vò rượu ngon mà mình trân quý rất lâu đến. Nói là rượu ngon, thế nhưng so với bên ngoài thì đây cũng chỉ là loại rượu bình thường nhất.
Tự mình rót cho Tiêu Trần và Cố Linh Dao một chén rượu, sau đó Lý Cẩu Đản mở đầu, nói:
"Tiêu Trần đại ca, hôm nay đa tạ ngươi, chén rượu này, Lý Cẩu Đản ta kính ngươi" Hôm nay Tiêu Trần ra tay vì hắn ta, đối với chuyện này, đương nhiên là Lý Cẩu Đản ghi nhớ trong lòng, tên này chính là người đơn thuần như vậy.
Dứt lời, Lý Cẩu Đản đã uống cạn một hơn, thấy thế, Tiêu Trần cười cười rồi cũng nâng chén uống cạn.
Sau khi uống một chén rượu, ba người cũng bắt đầu ăn uống thỏa thuê, đương nhiên là Tiêu Trần và Lý Cẩu Đản uống rượu nhiều hơn, còn về phần Cổ Linh Dao, mỗi lần nàng ta cũng chỉ nhấp một ngụm nho nhỏ mà thôi.
Vốn dĩ cũng không thích uống rượu, cho nên Cố Linh Dao cũng uống ít.
Bầu không khí có thể nói là rất náo nhiệt, chủ yếu cũng là nhờ công lao của Lý Cẩu Đản, lúc này hắn ta giống như một con vẹt, nói những chuyện tào lao Đông Nam Tây Bắc với Tiêu Trần không ngừng.
Vừa trò chuyện vừa uống rượu, không biết từ bao giờ mà trời cũng đã tối xuống, mà lúc này, hiển nhiên là Lý Cẩu Đản cũng đã ngà ngà say.
Có lẽ là do quá vui vẻ cho nên Lý Cẩu Đản cũng không sử dụng linh lực để luyện hóa khả năng uống rượu của mình, cho nên lúc này sắc mặt của hắn ta cũng đã đỏ bừng, lời nói cũng đã có hơi ngọng nghịu.
Thế nhưng cũng bởi vì khả năng uống rượu của mình, Lý Cẩu Đản cũng đã thổ lộ tiếng lòng trước mặt Tiêu Trần.
Ngồi bên cạnh Tiêu Trần, Lý Cẩu Đản xúc động nói:
"Tiêu Trần đại ca, sảng khoái quá, có thể quen biết ngươi, thật sự là Lý Cẩu Đản ta đã tu luyện phúc khí mấy đời. Hôm nay... hôm nay lúc đại ca đánh hai huynh đệ Ngô Giang Ngô Hải một trận tơi bời, đại ca ngươi biết là ta đang suy nghĩ cái gì không, khi đó ta có cảm giác tảng đá lớn trong lòng của mình cũng có thể buông lỏng rồi, cả người đều trở nên thoải mái hơn."
Lý Cẩu Đản nói không ngừng, đối với chuyện này, Tiêu Trần cũng không còn cách nào khác. Nhìn thấy trời đã không còn sớm, cuối cùng thì Tiêu Trần cũng không còn cách nào khác mà thẳng tay đánh Lý Cẩu Đản ngất xỉu, sau đó khiêng hắn ta rời khỏi đại sảnh.
Tự mình đưa Lý Cẩu Đản về phòng, sau đó Tiêu Trần và Cổ Linh Dao cũng về phòng của mình để nghỉ ngơi.
Ở Phong Nguyệt Sơn Mạch, đương nhiên là Tiêu Trần và Cố Linh Dao không thể ngủ chung một phòng.
Về đến phòng, Tiêu Trần vận chuyển linh lực bên trong cơ thể, trong nháy mắt, cơ thể đã được luyện hóa xong. Tiêu Trần ngồi trên giường, bắt đầu tu luyện.
Một đêm không có gì đặc biệt, ngày hôm sau, Tiêu Trần đã thức dậy từ sáng sớm, ở trong viện tu luyện võ kỹ một lúc như thường ngày.
Trong nháy mắt, bọn họ đã ở lại Bát Phương trại ba ngày, trong ba ngày qua, ba tên Đạo Hoàng Cảnh đại năng mà Nam Cung gia phái tới cũng đã đến. Tiêu Trần cũng đã bí mật gặp bọn họ một lần, để ba người thu xếp ổn thỏa ở vùng lân cận Bát Phương trại, chờ hành động tiếp theo.
Không hề tiết lộ thân phận của ba người Nam Cung gia này, dù sao thì cũng không ai biết được rằng trong Bát Phương trại này có tai mắt của Thanh Mã bang hay không. Ngày tháng lại bình lặng trở lại, mặc dù đang ở Phong Nhạc Sơn Mạch, nhưng sống trong tiểu viện của Lý Cẩu Đản lại khiến Tiêu Trần cảm nhận được sự yên tĩnh khó có được.
Chuyện này cũng là đương nhiên thôi, Tiêu Trần vốn dĩ không đi ra khỏi cửa, mà mấy ngày nay cũng không biết Lý Cẩu Đản đã xảy ra chuyện gì, thế mà hắn ta lại đi theo
Tiêu Trần để tu luyện. Thấy vậy, Tiêu Trần cũng không nói gì thêm, dạy cho Lý Cẩu Đản cũng thứ mình tâm đắc.
Trong chốc lát, ba ngày đã trôi qua, vào ban đêm hôm nay, Tiêu Trần vẫn đang nhắm mắt tu luyện, thế nhưng lúc này, cửa phòng lại bị đẩy ra nhẹ nhàng. Cùng lúc đó, Tiêu Trần đang xếp bằng ở trên giường cũng đột nhiên mở hai mắt ra.
Một nam tử trung niên tướng mạo bình thường đang đứng ở cửa phòng, ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Trần, bốn mắt nhìn nhau, sau đó tên nam tử trung niên này thi lễ trước một cái rồi nói:
"Tham kiến công tử, tại hạ là thành viên của Ám Đường ở Vong Ưu lâu, đặc biệt phụng mệnh đường chủ đến đây."
Nam tử trung niên chủ động nói rõ thân phận của mình, còn nhanh chóng lấy lệnh bài của Tô Trinh từ trong nạp giới của mình ra đưa cho Tiêu Trần, dùng cái này để xác
minh lời nói.
Tô Trinh phái người đến đây, hẳn là vì có tin tức của Thanh Mã bang. Nghe thấy Tiêu Trần nói vậy, nam tử trung niên khẽ gật đầu.