Nhìn thấy nam tử trung niên gật đầu, đôi mắt của Tiêu Trần bừng sáng, nhanh chóng mở miệng:
"Mau nói.
Thật ra thì chuyện này Vong Ưu lâu cũng vừa mới điều tra ra được, phải biết, từ trước đến bây giờ Nam Cung gia cũng không tra ra được dấu vết mà Thanh Mã bang để lại, nhưng Vong Ưu lâu lại có manh mối nhanh đến như vậy. Hệ thống tình báo của Vong Ưu lâu này chỉ sợ là đã mạnh hơn Nam Cung gia rất nhiều.
Các thế lực lớn ở vùng phía nam của phủ Thiên Phong đều hoàn toàn khinh thường Vong Ưu lâu, chỉ cảm thấy Vong Ưu lâu này cùng lắm cũng chỉ là nơi phong trần. Nhưng ai mà ngờ được, trong tay Vong Ưu lâu lại còn có một hệ thống tình báo có năng lực đến như vậy.
Nghe Tiêu Trần thúc dục, nam tử trung niên cũng không hề do dự, trước khi đến đây, Tô Trinh cũng đã thông báo rằng không cần giấu diếm Tiêu Trần bất cứ điều gì, Tiêu Trần hỏi bất cứ điều gì cũng phải trả lời, cho nên nam tử trung niên nói đúng sự thật:
"Hồi bẩm công tử, bọn ta đã thật sự điều tra ra tung tích hiện tại của Thanh Mã bang, cũng đã xác định được bây giờ hơn mười tên đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông kia và Nam Cung Yến tiểu thư không gặp chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng, bọn họ vẫn còn sống, chỉ có điều..."
Không chỉ là tra ra được tung tích hiện tại của Thanh Mã bang, còn xác định được đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông và Nam Cung Yến vẫn an toàn, nghe vậy, trong lòng của Tiêu Trần vô cùng vui mừng. Nhưng thấy lúc nói câu sau, vẻ mặt của nam tử trung niên lại có vẻ khó khăn, Tiêu Trần cũng nhận ra điều gì đó, hắn trầm họng hỏi:
"Chỉ có điều là gì?"
"Chỉ có điều, theo như tình báo thì chuyện này có lẽ là có liên quan đến Thiên Nhạc Thánh Tông. Bọn ta đã bí mật điều tra ra được trước lúc Thanh Mã bang bắt cóc bọn người Nam Cung Yến tiểu thư, Triệu Cường bang chủ của Thanh Mã bang từng bí mật gặp người của Thiên Nhạc Thánh Tông. Mấy ngày sau thì Thanh Mã bang đã ra tay bắt cóc đám người Nam Cung Yến tiểu thư."
Nam tử trung niên trả lời chi tiết câu hỏi của Tiêu Trần.
Nghe thấy vậy, Tiêu Trần rơi vào trầm tư, Thiên Nhạc Thánh Tông, chẳng lẽ nói sở dĩ bắt cóc đoàn người Nam Cung Yến cũng là bởi vì người của Thiên Nhạc Thánh Tông đã bày mưu đặt kế sao? Nếu như sự thật là vậy thì có hơi kỳ quái.
Không ngờ rằng trong chuyện này còn có bóng dáng của Thiên Nhạc Thánh Tông. Nếu như chỉ có một mình Thanh Mã bang thì không có gì đáng sợ, nhưng nếu có liên quan đến Thiên Nhạc Thánh Tông thì có hơi phiền toái. Dù sao thì thực lực của Thiên Nhạc Thánh Tông cũng không hề kém Thiên Phóng Thánh Tông. Hơn nữa, điều quan trọng là, vì sao Thiên Nhạc Thánh Tông lại muốn bắt cóc đoàn người của Nam Cung Yến? Thế nhưng sau khi bắt cóc cũng không đưa ra điều kiện gì, lại không khiến bọn họ thương tổn tính mệnh, chuyện này đúng là khiến cho người ta nghĩ mãi không ra.
Sau khi đoàn người của Nam Cung Yến bị trói đi, đến bây giờ cũng đã gần nửa tháng. Dựa theo tình báo của Vong Ưu lâu thì đến nay, đoàn người của Nam Cung Yến vẫn rất an toàn, như vậy thì có thể nói Thanh Mã bang, hoặc là người đứng sau Thanh Mã bang, thật ra cũng không muốn lấy đi tính mạng của đoàn người Nam Cung Yến.
Chuyện này cũng thật kỳ lạ, không cần tiền bạc cũng không muốn lấy mạng, vì sao lại phải bắt cóc đoàn người Nam Cung Yến?
Trong lòng âm thầm suy nghĩ, nhưng vì cũng không có chút manh mối nào nên sau một lúc lâu, Tiêu Trần cũng không nghĩ được ra khả năng nào quá lớn, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn về phía nam tử trung niên hỏi:
"Có thể tra ra người của Thiên Nhạc Thánh Tông tiếp xúc với Triệu Cường là ai không?"
Trước mắt thì chỉ biết được Triệu Cường có tiếp xúc với người của Thiên Nhạc Thánh Tông, nhưng cụ thể là ai thì cũng không biết. Đối với câu hỏi của Tiêu Trần, nam tử trung niên chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu nói:
"Trong thời gian ngắn chỉ sợ là không tra ra được, trừ phi là có thể bắt sống Triệu Cường, bắt hắn ta thân phận của người đó, nếu không thì không có cách nào cả. Tên Thiên Nhạc Thánh Tông kia rất cẩn thận, cũng không để lại bất cứ manh mối gì."
Ngay cả Vong Ưu lâu cũng không có cách nào để điều tra thân phận của người bên Thiên Nhạc Thánh Tông kia, đối với chuyện này, Tiêu Trần cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
Tiêu Trần mơ hồ cảm thấy chuyện này e rằng không đơn giản như vậy, phía sau lần bắt cóc tưởng chừng đơn giản này, có lẽ còn ẩn giấu một mục đích gì không muốn
để người ta biết.
Thế nhưng bây giờ ngoại trừ Thanh Mã bang thì những chuyện khác cũng không có chút manh mối nào. Trầm ngâm một lúc, sau đó Tiêu Trần đứng dậy thi lễ với nam tử tử trung niên này.
"Đa tạ, phiền ngươi chuyển lời lại cho đường chủ đại nhân của các ngươi, đa tạ Vong Ưu lâu đã ra tay giúp đỡ lần này, sau này nếu cần trợ giúp gì, đường chủ đại nhân có thể tìm đến ta, ta nhất định sẽ không chối từ."
"Tại hạ nhất định sẽ chuyển lời, vậy ta rời đi trước đây."
Nghe Tiêu Trần nói vậy, nam tử trung niên cũng đáp lễ lại rồi nhanh chóng lách người rời đi.
Thân pháp quả thật không tệ, nhìn thấy nam tử trung niên rời đi, lông mày của Tiêu Trần nhíu chặt lại.
Tìm Cổ Linh Dao ngay trong đêm, nói lại cho nàng ta tình báo từ Vong Ưu lâu, nghe nói sau đó còn có bóng dáng của Thiên Nhạc Thánh Tông, Cố Linh Dao và Tiêu Trần cùng chau mày.
Nhưng không có chút manh mối nào, dù là Cố Linh Dao cũng không đoán ra được Thiên Nhạc Thánh Tông đang muốn làm cái gì. Cuối cùng hai người bàn bạc với nhau một hồi, vẫn quyết định trước mắt sẽ bỏ qua mục đích của Thiên Nhạc Thánh Tông, cứu được bọn người Nam Cung Yến mới là quan trọng nhất. Hơn nữa, biết đâu được Nam Cung Yến cũng biết được điều gì đấy.
Có lẽ cứu được Nam Cung Yến sẽ biết được rốt cuộc Thiên Nhạc Thánh Tông có mục đích gì, nhưng mà dù có không biết đi chăng nữa thì nghĩ cách cứu đoàn người Nam Cung Yến vẫn là điều quan trọng nhất của nhiệm vụ lần này. Những vấn đề khác có thể tạm thời gác qua một bên.
Có quyết định rồi, Tiêu Trần và Cố Linh Dao cũng chuẩn bị nhanh chóng khởi hành. Ở Bát Phương trại đã được ba ngày, vốn dĩ còn dự định lợi dụng thân phận của Lý Cẩu Đản mà làm một số chuyện, nhưng mà bây giờ xem ra là không cần thiết nữa, hiệu suất làm việc của Vong Ưu lâu rất cao.
Lợi dụng bóng đêm, Tiêu Trần và Cố Linh Dao rời khỏi Bát Phương trại, thế nhưng trước lúc rời đi, Tiêu Trần cũng để lại cho Lý Cẩu Đản một phong thư, nội dung rất đơn giản:
"Cẩu Đản huynh, Tiêu mỗ còn có việc làm nên phải đi trước, sau này tất nhiên là sẽ có ngày gặp lại, không cần nhớ.
Không kinh động đến Lý Cẩu Đản, đương nhiên, ngày gặp lại sau này mà Tiêu Trần nhắc đến, đó chính là ngày giải quyết xong chuyện của đoàn người Nam Cung Yến, hắn sẽ dẫn cha con Lý Cẩu Đản rời khỏi Phong Nhạc Sơn Mạch.
Trải qua mấy ngày ở chung, Tiêu Trần có thể khẳng định rằng Lý Cẩu Đản không phải là người xấu gì, người như vậy vốn dĩ không thuộc về Phong Nhạc Sơn Mạch. Đã có duyên gặp, mà Tiêu Trần lại có khả năng thì đương nhiên hắn muốn vươn tay ra giúp.
Tiêu Trần không thuộc dạng người trách trời thương dân, cũng chưa từng đem câu tế thế cứu người đặt ở bên miệng.
Sở dĩ hắn giúp Lý Cẩu Đản, đơn giản chỉ vì hai nguyên nhân. Thứ nhất, Lý Cẩu Đản cũng không xấu, ngược lại còn rất ngây thơ, người như vậy Tiêu Trần rất thích. Thứ hai, đó chính là vì duyên phận.
Bên trong Phong Nhạc Sơn Mạch này, hắn có thể gặp được Lý Cẩu Đản thì chính là nhờ duyên phận, đã có duyên, giúp một tay thì có là gì đâu.
Tiêu Trần nói bọn họ sẽ còn gặp lại, Lý Cẩu Đản cũng chọn cách tin tưởng Tiêu Trần. Nếu sẽ còn gặp lại thì đâu cần phải đau buồn như vậy?