Giọng điệu cường giả Nam Cung gia tộc này hơi bất mãn. Rõ ràng ba người bọn họ đều bị hành động của Tiêu Trần dọc đường làm cho tức giận không thôi.
Theo cái nhìn của ba người này, đối phương chẳng qua là Bang Thanh Mã mà thôi, nếu đã biết địa điểm bọn họ lẩn trốn thì trực tiếp giết qua là được rồi. Nhưng Tiêu Trần lại cứ cẩn thận từng tí một, cảm giác như là e ngại Bang Thanh Mã vậy.
Lúc trước thì thôi đi, giờ đã đến lối vào sơn cốc rồi, Tiêu Trần lại vẫn cứ lần lữa không ra tay, còn quan sát xung quanh tỉ mỉ. Oán khí trong lòng ba cường giả Nam Cung không nhịn được bạo phát.
Đối mặt với sự chất vấn của cường giả nhà Nam Cung, Tiêu Trần bình thản nói: "Sư tử bắt thỏ cũng phải dùng toàn lực."
Nghe Tiêu Trần nói xong, ba cường giả Nam Cung đã giận ngút trời rồi nhưng lại không biết nên phản bác thế nào cho phải. Dù sao cách làm và lý do của Tiêu Trần đều không sai.
Bọn họ chỉ cảm thấy Tiêu Trần quá nhát gan, một cái Bang Thanh Mã đã bị dọa ra như vậy rồi. Ánh mắt bọn họ nhìn Tiêu Trần đều vô thức hiện lên vẻ khinh bỉ.
Tiêu Trần mặc kệ ba người này nghĩ cái gì, bọn họ đương nhiên không ý thức được có gì không đúng.
Hắn không để ý đến ba cường giả Nam Cung đứng một bên rầu rĩ không vui, tránh trong bóng tối quan sát hơn nửa canh giờ lại không phát hiện có gì quái lạ. Trừ bỏ cơ quan ngầm kia thì đều bình thường.
Không phát hiện sơ hở, lại kế hoạch cẩn thận lại một lần, Tiêu Trần quyết định để ba cường giả Nam Cung đến đánh trực diện làm nghi binh. Còn hắn và Cố Linh Dao sẽ nhân lúc loạn trà trộn vào trong sơn cốc, tìm cơ hội cứu đoàn người Nam Cung Yến ra ngoài.
Mặc kệ đoàn người Bang Thanh Mã có chuẩn bị gì hoặc chuẩn bị sẵn thứ gì phía sau. Nhưng giờ tên đã lên dây không thể không bắn.
Hắn để ba cường giả Nam Cung đánh trực diện, nếu đám người Bang Thanh Mã thật sự chuẩn bị cái gì thì cũng có thể để ba người này kéo dài thời gian, cho Tiêu Trần cơ hội cứu người.
Mà nếu Bang Thanh Mã không chuẩn bị cái gì, đều do hắn nghĩ nhiều thì càng tốt, trực tiếp tấn công thẳng vào, diệt sạch Bang Thanh Mã.
Có thể nói kế hoạch của Tiêu Trần là lấy ba cường giả Nam Cung ra làm mồi, dù Bang Thanh Mã ứng đối như thế nào thì ba người này chính là đứng mũi chịu sào.
Đừng cảm thấy chiêu này của Tiêu Trần hơi quen thuộc. Không có cách nào, giờ cũng chỉ có thể làm như vậy. Dù sao thực lực của Tiêu Trần và Cố Linh Dao còn không đủ để làm mồi. Chẳng may đoàn người Bang Thanh Mã thật sự có chuẩn bị cái gì thì hắn và Cố Linh Dao chỉ có thể thua tại trận.
Tiêu Trần nói lại kế hoạch hành động cho ba người kia, rất đơn giản, hắn chỉ lệnh cho ba cường giả nhà Nam Cung một câu 'Tấn công trực diện'.
Nghe vậy, ba người không hề từ chối, thậm chí còn hưng phấn lên. Nhưng đồng thời sự khinh thường trong mắt bọn họ càng thêm nồng đậm. Một trong ba người hừ lạnh nói:
"Hừ, Tiêu Trần công tử nên làm vậy từ sớm mới phải. Hai người ở lại đây nghỉ ngơi trước đi, ba người chúng ta chớp mắt là cứu tiểu thư ra tới, diệt sạch Bang Thanh Mã này cho xem.”
Từng câu chữ đều lộ ra sự cuồng ngạo không buồn che giấu. Tiêu Trần cũng không nói thêm gì, hơi lắc đầu, không muốn cãi cọ với bọn họ.
Trong lòng ba người này thì rõ ràng là Tiêu Trần và Cố Linh Dao không dám đánh trực diện một trận với Bang Thanh Mã mà thôi. Vậy nên ba người châm chọc xong cũng không dừng lại, trực tiếp lăng không bay lên, khí tức của đại năng Đạo Hoàng Cảnh bùng nổ.
Bọn họ không che giấu hành tung nữa, mà mấy gã Bang Thanh Mã phụ trách ẩn nấp trông coi lối vào sơn cốc vừa đối mặt ba đại năng Đạo Hoàng Cảnh đột nhiên xuất hiện thì lập tức luống cuồng. Nhưng chỉ nhoáng cái, ba cường giả gia tộc Nam Cung đã ra tay, vừa giơ tay liền lôi toàn bộ mấy người ấn nấp canh giữ ra ngoài.
Thấy đám người ẩn náu bị rửa sạch, Tiêu Trần vẫn đang giấu trong chỗ tối lập tức quát nhẹ với Cố Linh Dao:
"Linh Dao, chúng ta đi."
Tiêu Trần chưa nói kế hoạch hành động của mình và Cố Linh Dao cho ba cường giả Nam Cung. Lúc này, nhân lúc hỗn loạn, hắn và Cố Linh Dao tự nhiên nhẹ nhàng vọt
vào trong sơn cốc.
Biến hóa bất ngờ cũng đánh động khiến Bang Thanh Mã trong sơn cốc. Một gã nam tử trung niên nhanh chóng mang hơn trăm người từ sơn cốc lăng không ra bên ngoài, người này chính là bang chủ Bang Thanh Mã, Triệu Cường.
Triệu Cường vừa nhìn về phía ba đại năng Đạo Hoàng Cảnh nhà Nam Cung thì giật mình, nhưng rất nhanh lại thu hồi vẻ nghi hoặc. Cùng lúc đó, ba cường giả Nam Cung gia tộc cũng thấy được Triệu Cường, một người trong đó cười lạnh:
"Triệu Cường, hôm nay chính là ngày ngươi và Thanh Phong Bang tận diệt."
Ba người này thật sự rất tự tin có thể tiêu diệt Thanh Phong Bang, nhưng bọn họ lại không nhận ra, Triệu Cường chỉ thoáng giật mình khi vừa thấy bọn họ mà hoàn toàn không khiếp sợ, khủng hoảng chút nào.
Theo lý mà nói, Triệu Cường chỉ có tu vi Chứng Đạo Cảnh đại viên mãn đối mặt ba cường giả Đạo Hoàng Cảnh thì không nên bình tĩnh như vậy mới đúng, trừ khi hắn đã sẵn sàng ứng đối.
Quả thế, nghe cường giả Nam Cung gia tộc nói xong, Triệu Cường ung dung, thong thả đáp:
"Xem ra Nam Cung gia tộc các người cũng có thực tài đấy, có thể tìm được tới tận đây. Nhưng vậy thì tính sao? Ngươi cho rằng chỉ dựa vào ba người các ngươi là hôm nay có thể cứu ra mấy người Nam Cung Yến sao?"
Triệu Cường nói bình tĩnh vô cùng, hoàn toàn không kinh hoảng. Mà ông ta vừa nói xong, sâu trong sơn cốc cũng có ba khí tức Đạo Hoàng Cảnh phóng lên cao, ba luồng ánh sáng xẹt qua chắn trước mặt Triệu Cường, ba gã nam tử trung niên tu vi Đạo Hoàng Cảnh xuất hiện giữa không trung.
Bang Thanh Mã ẩn giấu ba đại năng Đạo Hoàng Cảnh à?
Ba người này vừa xuất hiện, Tiêu Trần đang dẫn Cổ Linh Dao không ngừng vào sâu trong sơn cốc cũng dừng bước chân lại, ánh mắt nhìn về phía bầu trời bên ngoài cửa sơn cốc, khẽ lẩm bẩm một câu.
"Quả nhiên...
Bang Thanh Mã đúng là có chuẩn bị, trực giác của Tiêu Trần không sai. Hắn nhìn sáu vị đại năng Đạo Hoàng Cảnh trên không trung, không biết ba người nhà Nam Cung có thể thắng được không. Nhưng may là Tiêu Trần cũng có chuẩn bị, chỉ cần ba người
Nam Cung gia tộc có thể kéo dài thời gian là hắn có thể cứu đám người Nam Cung Yến
ra.
Sau thời gian giật mình ngắn ngủi, Tiêu Trần lại khẽ gọi Cổ Linh Dao:
"Đi thôi, chúng ta không có nhiều thời gian"
Nói xong, Tiêu Trần lại tiếp tục phóng thẳng vào sơn cốc.
Cùng lúc đó, trên bầu trời ngoài sơn cốc, ba người nhà Nam Cung vừa thấy ba cường giả Đạo Hoàng Cảnh thì cũng sửng sốt, nhưng ánh mắt bọn họ lại đồng loạt dừng lại tại... ngực của ba người đối diện.
Trên ngực ba người này có thể thấy rõ ràng một hình xăm thống nhất ghi hai chữ
'Bắc Minh'
Ba đại năng Đạo Hoàng Cảnh của Bắc Minh gia tộc bị nhận ra thân phận cũng không bất ngờ, người dẫn đầu tươi cười nói hết lời.