Bắc Minh gia tộc của Phủ Thiên Nhạc là gia tộc lớn nhất Phủ Thiên Nhạc vùng phía Tây, thực lực tương đương với Nam Cung gia tộc.
Không ngờ lại có thể gặp phải người của Bắc Minh ở nơi này, nét mặt của ba người Nam Cung gia tộc thoáng cái biến hóa đặc sắc vô cùng. Đồng thời trong lòng ba người cũng âm thầm xấu hổ. Lúc trước bọn họ còn nói Tiêu Trần nhát gan, xem ra căn bản không phải như vậy.
"Chẳng lẽ Tiêu Trần công tử cũng đã nhận ra gì từ trước đó sao?" Một cường giả Nam Cung gia tộc nhỏ giọng nói.
"Có lẽ vậy, chúng ta quá coi thường Tiêu Trần công tử."
"Tạm thời đừng nói những chuyện này, quan trọng là bây giờ nên làm thế nào. Người của Bắc Minh gia tộc ở đây, chuyện này không dễ làm."
Bọn họ vốn cho rằng có thể nhẹ nhàng diệt sạch Bang Thanh Mã nhưng sự xuất hiện của gia tộc Bắc Minh hoàn toàn quấy rầy kế hoạch.
Sau thời gian yên lặng ngắn ngủi, người cầm đầu bên phía Nam Cung gia tộc lạnh giọng nói:
"Có phải chuyện tiểu thư bị bắt cóc cũng liên quan đến Bắc Minh gia tộc các ngươi không?"
Người của Bắc Minh gia tộc xuất hiện ở đây cho nên bên phía gia tộc Nam Cung suy đoán như vậy cũng là bình thường. Hơn nữa, lúc trước Nam Cung gia tộc vốn cảm thấy kỳ quái, Bang Thanh Mã chẳng qua là một bang phái bé nhỏ không đáng để vào mắt, rốt cuộc bọn họ lấy đâu lá gan dám cướp Đại tiểu thư của Nam Cung gia tộc đi chứ? Giờ xem ra mọi chuyện đã rõ, sau lưng Bang Thanh Mã có Bắc Minh gia tộc, cũng vì có Bắc Minh gia tộc duy trì nên Bang Thanh Mã mới dám ra tay với Nam Cung Yến.
Đối mặt với cường giả Nam Cung gia tộc chất vấn, cường giả dẫn đầu gia tộc Bắc Minh mỉm cười nói:
"Ai biết được."
"Hừ, nếu đã vậy thì chớ trách Nam Cung gia tộc chúng ta. Hôm nay ba người các ngươi đều phải lưu lại." Bắc Minh gia tộc không thừa nhận cũng không phủ nhận, ba người Nam Cung gia tộc lửa giận bừng bừng, lập tức muốn ra tay.
Tuy người của Bắc Minh gia tộc xuất hiện ở nơi này khiến người ta không lường trước được, nhưng dù nói thế nào thì hôm nay bọn họ cũng phải cứu được Nam Cung Yến ra.
Ba đại năng Đạo Hoàng Cảnh Nam Cung gia tộc dẫn đầu ra tay, ba người Bắc Minh gia tộc thấy vậy cũng không giật mình, trực tiếp đón đánh.
Sáu đại năng Đạo Hoàng Cảnh bộc phát đại chiến kinh thiên trên bầu trời. Đám người Bang Thanh Mã do Triệu Cường cầm đầu đương nhiên không có tư cách tham dự cuộc chiến cấp bậc này, thậm chí còn chẳng đến gần nổi một chút.
Đám người Triệu Cường lùi lại phía xa, kinh hãi quan chiến.
Ngay khi các cường giả Nam Cung gia tộc và Bắc Minh gia tộc bùng nổ đại chiến, người trong sơn cốc đều bị ba cường giả Nam Cung gia tộc hấp dẫn ra ngoài nên phòng thủ bên trong lúc này thật vô cùng lơi lỏng.
Tiêu Trần và Cố Linh Dao cẩn thận đi tới, gặp phải người của Bang Thanh Mã trông coi cũng dễ dàng giải quyết.
Bằng thực lực của hai người thì giải quyết vài tên lâu la Bang Thanh Mã chẳng khác nào bóp chết con kiến.
Một lần nữa lặng yên không tiếng động giải quyết một người, Tiêu Trần quay đầu nhìn ra ngoài cửa sơn cốc, nơi đó không ngừng truyền đến từng luồng sóng công kích do sáu người chiến đấu lan ra.
Tiêu Trần lạnh mặt, nhẹ giọng thì thầm:
"Đã bắt đầu đấu võ sao? Xem ra chúng ta phải nhanh lên."
Chiến đấu của hai phương cường giả nhà Nam Cung và nhà Bắc Minh đã bùng nổ, Tiêu Trần cũng cần tăng nhanh tốc độ, cần cứu được đoàn người Nam Cung Yến trước khi chiến đấu kết thúc. Bằng không chờ chiến đấu kết thúc còn muốn cứu người ra dưới mí mắt ba cường giả Đạo Hoàng Cảnh Bắc Minh gia tộc là không có khả năng.
Cơ hội chỉ có một lần, Tiêu Trần và Cố Linh Dao đều vô thức tăng tốc độ.
Hai người giết thẳng một đường vào trong sơn cốc, khi hai người Tiêu Trần vào đến chỗ sâu nhất trong sơn cốc, vừa liếc mắt liền thấy hai bên vách đá bị nhân công tạc mở hơn mười sơn động nhỏ.
Số hang động này hẳn là kiệt tác của Bang Thanh Mã, mục đích là để lâm
thời ở lại. Tiêu Trần nghĩ mấy người Nam Cung Yến chắc bị giam giữ ở một trong số các hang động này.
"Một, hai, ba... Tiêu Trần vừa quan sát địa hình vừa âm thầm đếm số người Bang Thanh Mã canh giữ xung quanh.
Tổng cộng có hai mươi người, hơn nữa hai mươi người này đứng rất phân tán. Nói cách khác, một khi ra tay sẽ bị phát hiện.
Muốn lén lút giải quyết xong từng người trong số hai mươi người này là không thực hiện được. Vậy cũng chỉ có thể mạnh mẽ xử lý toàn bộ trước khi bọn họ kịp phát tín hiệu cảnh báo. Sau đó dùng tốc độ nhanh nhất cứu đám người Nam Cung Yến ra.
Tiêu Trần ghi khắc vị trí của hai mươi người này thật sâu trong đầu, chỉ có thể dùng sức mạnh áp chế. Hắn quay sang nhỏ giọng nói với Cố Linh Dao: "Linh Dao, trong vòng ba tức nàng có thể giải quyết nhiều nhất bao nhiêu người?"
Nghe Tiêu Trần hỏi mình có thể giải quyết bao nhiêu người, Cố Linh Dao lập tức biết tính toán của hắn, nàng ta khẽ cau mày, sau đó nghiêm túc nói. "Khoảng tám người."
Phải xử lý bọn họ trước khi bọn họ phản ứng lại, Cố Linh Dao cũng không dám mạnh miệng. Tiêu Trần nghe vậy thì phân công nhanh chóng:
"Được, bảy người bên trái giao cho nàng. Nhớ kỹ, trong vòng ba tức phải giải quyết xong bọn họ. Mười ba người còn lại giao cho ta."
Nghe Tiêu Trần phân công, Cố Linh Dao gật đầu đồng ý.
Tiêu Trần hít sâu một hơi, sau đó khế quát lên:
"Ra tay!"
Theo tiếng quát của Tiêu Trần, hai người nhanh chóng hóa thành hai ánh chớp xẹt qua, còn chưa chờ mấy người canh giữ của Bang Thanh Mã phản ứng lại đã bị hai bóng người kia tàn sát.
Tiêu Trần vừa lắc mình đã đến trước mặt người cách mình gần nhất, một quyền dứt khoát đập tới, chỉ vang lên một tiếng 'phịch' trầm nặng đầu của đối phương đã bị Tiêu Trần đánh vỡ tung. Hắn cũng không dừng lại chút nào, ngón tay liên tục bắn ra, từng đạo kiếm quang ánh vàng hiện lên, thi triển liên tục Thuần Quân Kiếm Chỉ.
Tốc độ kiếm quang màu vàng rất nhanh, mà trong lúc thi triển Thuần Quân Kiếm Chỉ, cơ thể Tiêu Trần không chút ngừng lại mà bay vút về phía người tiếp theo.
Tốc độ phải nhanh, lúc này thời gian chính là mạng sống, tuyệt đối không thể để đám người canh giữ nơi này phát ra cảnh báo, băng không sẽ khiến đám người Triệu Cường ngoài sơn cốc phát hiện, đến lúc ấy thì phiền to.
Loáng cái, không tới ba tức Tiêu Trần đã giải quyết xong mười ba người mình phụ trách, quay đầu vừa lúc thấy Cố Linh Dao cũng giải quyết xong người cuối cùng.
Hai mươi kẻ canh giữ không một tránh thoát, cũng không đánh động đám người Triệu Cường bên ngoài. Hai người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó cùng nhau tìm kiếm nơi đám người Nam Cung Yến bị giam cầm.
Tổng cộng có mười hang động nhỏ, Tiêu Trần và Cố Linh Dao phân công tìm từng hang một, cuối cùng, Tiêu Trần vừa bước vào cửa một hang động thì một luồng ánh sáng vàng phóng tận lên trời cao.
"Đáng chết, có người xông vào sơn cốc. Triệu Cường, ngươi còn thất thần cái gì? Mau dẫn người quay lại, nhất định phải bảo vệ đám người Nam Cung Yến."