Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Dự Cảnh phù trận là một loại phù trận đơn giản, không có chút lực công kích chỉ có tác dụng đưa người ta đến ngục cảnh mà thôi. Một khi có người tiến vào phạm vi bên trong phù trận, nó sẽ tự động kích hoạt trận, lập tức phát ra những tia sáng chói loá để cảnh báo có người tới xâm nhập. Không nghĩ tới lối vào của sơn động lại có một Dự Cảnh phù trận, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ cười khổ nói: "Thật đúng là chủ quan rồi, haizz, nếu có Lam Tà Ngạo ở đây chắc chắn sẽ không mắc phải sai lầm nhỏ bé như vậy." Trong lúc vô tình làm khởi động Dự Cảnh phù trận, Tiêu Trần cũng vô cùng bất đắc dĩ, đồng thời cũng nghĩ đến Thiên Lôi Kiêu Vương Lam Tà Ngạo, là một trong những Kiêu Vương của Thiên Thần lục địa, một người duy nhất am hiểu phong ấn bùa chú và tạo hình bùa chú, lúc này nếu có Lam Tà Ngạo đi theo thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện, với tài năng của Lam Tà Ngạo, muốn nhìn thấu, phá giải của một Dự Cảnh phù trận đối với hắn là một chuyện vô cùng đơn giản. Trong lòng phiền muộn, nhưng hiện tại không phải lúc để than vãn chuyện này, sau khi Dự Cảnh phù trận phóng lên trời, Triệu Cường đem theo một đoàn người chạy tới sơn cốc. Cùng lúc đó, bên ngoài sơn động đang đánh nhau chưa dừng lại, ba người Bắc Minh gia lạnh giọng mắng về phía ba người Nam Cung gia: "Hừ, Nam Cung gia các người cho rằng như vậy có thể đi cứu Nam Cung Yến sao, các ngươi quá coi thường bọn ta rồi." Đương nhiên cho rằng tất cả việc này là do Nam Cung gia làm ra, hiển nhiên ba tên Đạo Hoàng Cảnh đại năng đã thành công thu hút được sự chú ý, sau đó bí mật phải người lẻn vào sơn cốc, phi đến cứu đám người Nam Cung Yến. Nghe ba tên Bắc Minh gia đang quát mắng thì ba người Nam Cung gia đã kịp thời phản ứng, rõ ràng Tiêu Trần nhân cơ hội đã lẻn vào sơn cốc cứu người. Ý thức được điều này, ba tên Đạo Hoàng Cảnh đại năng của Nam Cung gia không khỏi xấu hổ, nhưng rất nhanh ba người đã đoán được, hiện tại Tiêu Trần rất cần bọn hắn kéo dài thời gian ngăn cản người của Bắc Minh gia, như vậy Tiêu Trần mới có thể nghĩ cách cứu được người thành công. Nghĩ tới đây, trong mắt ba người Nam Cung gia đều hiện lên một sự kiên nghị, dù thế nào cũng phải ngăn chặn ba tên Bắc Minh gia này. Lập tức chiêu công kích trên tay ba người Nam Cung gia càng ngày càng ác liệt, gắt gao ngăn cản ba người Bắc Minh gia, đối với chuyện này trong lòng ba người Bắc Minh gia càng thêm tức giận, nhưng lại không có biện pháp nào, chỉ có thể dựa vào đám người Triệu Cường mau chóng tới, hy vọng đám người Triệu Cường có thể giữ được đám người Nam Cung Yến. Đạo Hoàng Cảnh đại năng của hai bên cũng đã không còn sức để quan tâm tới chuyện khác, lúc này có thể cứu thể cứu người thành công hay không chỉ có thể xem Tiêu Trần bọn họ. Không hề để ý tới Dự Cảnh phù trận, Tiêu Trần mang theo Cổ Linh Dao nhanh chóng chạy tới bên trong sơn động, nếu như nơi này đã có Dự Cảnh phù trận thì chắc chắn tám chín phần đây là nơi giam giữ đám người Nam Cung Yến. Quả nhiên một đường đi sâu vào trong sơn động, cuối cùng cũng thấy một nhà giam đang mở chỉ vỏn vẹn hai mươi mét vuông. Trong phòng giam có một cột đá phân chia phòng thành hai buồng giam, một phòng giam một người thiếu nữ khí phái, một bên khác thì đang giam mười hai tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông. Thấy Tiêu Trần và Cố Linh Dao tới đây, mười hai tên đệ tử vui vẻ, rối rít mở miệng kêu lên: "Tiêu Trần sư huynh." Hơn mười người này đều là đệ tử bình thường của Thiên Phong Thánh Tông, đối với nhân vật đang làm mưa làm gió như Tiêu Trần, bọn họ đương nhiên biết tới. Đối diện với vui mừng của mọi người, Tiêu Trần không nói hai lời, trực tiếp đánh một quyền đem cái buồng giam nổ nát, rồi lập tức nhanh chóng giải cấm chế trên người họ. Sau khi cứu hết đệ tử Thiên Phong Thánh Tông ra, Tiêu Trần đi tới cái lồng giam còn lại hỏi: "Ngươi là Nam Cung Yến?" "Không sai." Nghe câu hỏi của Tiêu Trần, Nam Cung Yến gật đầu đáp lại. Lập tức, Tiêu Trần lại dùng một quyền phá mở buồng giam, tự tay giải trừ cấm chế trên người Nam Cung Yến. Đã cứu ra thành công tất cả mọi người, lúc này, đệ tử Thiên Phong Thánh Tông nói qua thân phận của Tiêu Trần cho Nam Cung Yến biết. "Nam Cung tiểu thư, đây là Tiêu Trần sư huynh, đại đệ tử hạch tâm của Thiên Phong Thánh Tông bọn ta Mười hai tên đệ tử này đương nhiên không biết Tiêu Trần đã không còn là đại đệ tử hạch tâm nữa rồi, mà hiện giờ là đệ tử thân truyền thứ mười. Lúc trước Tiêu Trần lên chức đệ tử thân truyền thì bọn hắn không có trong tông môn nên không biết. Thấy mọi người không biết chuyện mình đã lên chức đệ tử thân truyền, đối với chuyện này Tiêu Trần cũng không muốn nhiều lời, bây giờ không phải thời gian buông lỏng, Dự Cảnh phù trận đã khởi động, người của bang Thanh Mã khẳng định đang đem người trên đường tới đây. Chuyện đến nước này muốn thần không biết quỷ không hay mà chuồn đi là chuyện không thể nào. Nhìn trên mặt một vài đệ tử lộ ra vẻ đã sống sót qua tai nạn, Tiêu Trần bình tĩnh nói: "Bây giờ chưa phải lúc để vui mừng, cửa động có Dự Cảnh phù trận, giờ đã bị phát hiện tin rằng người của bang Thanh Mã rất nhanh sẽ tới đây." "A... Vậy phải làm sao bây giờ?" Nghe vậy, đám đệ tử Thiên Phong Thánh Tông vội vàng nhìn về phía Tiêu Trần, lúc này Tiêu Trần chính là hy vọng của bọn họ. Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Trần thản nhiên nói: "Không thể xử lý được, chỉ có thể xông ra thôi" Chuyện tới bây giờ chỉ còn cách cưỡng ép đột phá vòng vây, nhưng đối với chuyện này, Nam Cung Yến một bên nhất thời do dự nói: "Chỉ sợ là không được, trong Sơn cốc còn có người của Bắc Minh gia, bọn họ đều là tu vi Đạo Hoàng Cảnh, lấy thực lực của chúng ta xông ra e là không được” Không nghĩ tới Nam Cung Yến còn biết người của Bắc Minh gia đang ở đây, Tiêu Trần đối với chuyện này khẽ mỉm cười nói: "Nam Cung tiểu thư, nếu như ngươi nói tới ba người Đạo Hoàng Cảnh đại năng kia thì không cần lo lắng, hiện tại ba người bọn họ bị cường giả nhà Tiêu Cung gia ngươi khống chế rồi, chỉ cần chúng ta từ bang Thanh Mã thoát ra thì có thể thoát thân." Nghe nói cường giả Nam Cung gia đang khống chế người của Bắc Minh gia, trong mắt Nam Cung Yến lập tức hiện lên một tia sáng, tin tưởng liền tăng thêm vài phần. "Như vậy thì có cơ hội rồi." Trong lòng liền vui vẻ, Nam Cung Yến vừa cười vừa nói. Đã không còn ường giả Bắc Minh gia, chỉ cần đối phó với bang Thanh Mã vậy mọi người đều đủ lực để chiến đấu. Dưới sự dẫn dắt của Tiêu Trần, một đoàn người bước ra từ trong sơn động, không hề ngoài ý muốn, ở bên ngoài sơn động, Triệu Cường đã dẫn người của bang Thanh Mã tới nơi. Hơn trăm tên bang Thanh Mã chạy tới, xung quanh chở nên chật như nêm, nhìn đám người Tiêu Trần bước ra từ cửa sơn động, Triệu Cường cười lớn nói. "Ha ha, Nam Cung tiểu thư ngươi đây là muốn trốn ra ngoài? Thời gian còn chưa tới, chỉ sợ vẫn phải ủy khuất ngươi rồi, muốn ngươi phải ở đây mấy ngày nữa. "Hừ." Nghe lời này của Triệu Cường nói, Nam Cung Yến hừ lạnh một tiếng, hai tay vo thành nắm đấm, trong mắt phảng phất bốc lên lửa giận. Nhìn bộ dạng của Nam Cung Yến, Tiêu Trần càng khẳng định suy đoán của mình. Sở dĩ Nam Cung Yến bị bắt cóc, chắc chắn là do người kia của Thiên Nhạc Thánh Tông sắp xếp, hơn nữa xem tình hình trước mắt bọn họ bắt cóc Nam Cung Yến có lẽ là muốn kéo dài thời gian. Ý nghĩa trong lòng chợt nảy lên, việc này càng lúc càng thú vị, nhưng bây giờ không phải thời điểm để nói điều này, Tiêu Trần ép sự hiếu kỳ của mình xuống, ánh mắt của Tiêu Trần rơi trên người Triệu Cường, chỉ cần đánh bại hắn mọi người mới có thể tìm thấy đường sống.