Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Nam Cung Yến không muốn rời khỏi Phong Nhạc Sơn Mạch, dĩ nhiên là bởi vì muốn đi tới Thánh Lăng, dù sao đây cũng là một cơ duyên lớn, nếu như cứ từ bỏ như thế, cho dù là ai chắc chắn cũng sẽ không cam lòng. Chỉ có điều kể từ khi Nam Cung Yến bị bắt cho đến hiện tại đã qua gần nửa tháng, như vậy ngọc bội để mở Thánh Lăng đã thu thập đủ, chẳng lẽ Từ Thiên Trạch không mở Thánh Lăng sao? Đối mặt với sự nghi ngờ và dò hỏi của Tiêu Trần, Nam Cung Yến không chút do dự trả lời: “Không thể nào, hiện tại Từ Thiên Trạch không thể mở được Thánh Lăng.” “Tại sao?” Câu trả lời của Nam Cung Yến có mười phần chắc chắn, nghe vậy Tiêu Trần mở miệng hỏi. “Bởi vì.... Bởi vì dựa vào thông tin của ngọc bội, muốn mở được Thánh Lăng, không chỉ cần thu thập hai miếng ngọc bội mà còn nhất định phải tại đêm trăng rằm mới được, nửa tháng qua không có trăng tròn, trước đó ta đã điều tra đêm trăng rằm gần nhất là hai ngày sau, cho nên hiện tại Từ Thiên Trạch không thể nào mở được Thánh Lăng” Đều đem hết sự việc nói cho mọi người, như vậy Nam Cung Yến hiển nhiên không cần phải giấu diếm, nghe lời này Tiêu Trần khẽ gật đầu, nếu thật là như vậy Từ Thiên Trạch kia thật sự là không có cách nào mở được Thánh Lăng ra, nói cách khác trước mắt đám người Tiêu Trần còn cơ hội để chạy tới Thánh Lăng, tranh truyền thừa Thánh Lăng cùng với Từ Thiên Trạch kia một chút. Trước cơ duyên trời cho gần ngay trước mắt, mọi người ở đây đều lộ ra vẻ kích động, nhưng không ai nói gì, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Tiêu Trần, chờ đợi quyết định của Tiêu Trần. Phát giác được ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Trần trầm mặc chốc lát, sau đó khẽ mỉm cười nói: “Đã như vậy, vậy thì chúng ta liền đi xem một chút, nếu miếng thịt này đã bày ra trước mắt, không đi ăn được một miếng ta nghĩ các ngươi sẽ không cam lòng. Đã có thể xác định được Thánh Lăng vẫn chưa bị mở ra, vậy tất nhiên sẽ phải đi tranh một chuyến, nghe lời này của Tiêu Trần mọi người lập tức vui mừng đều lộ ra nụ cười. Đã quyết định đi tới Thánh Lăng kia xem một chút, sau đó Tiêu Trần dò hỏi một chút sự việc liên quan tới Thánh Lăng. Dựa theo lời Nam Cung Yến nói, lối vào Thánh Lăng nằm ở phía Bắc của Phong Nhạc Sơn Mạch, cách vị trí của mọi người hiện tại nói xa cũng không xa nói gần cũng không gần, khoảng một ngày là có thể tới nơi. Chỉ có điều, lối vào Thánh Lăng kia chỉ đêm trăng rằm mới có thể xuất hiện, cho nên cũng chỉ có đêm trăng rằm mới có thể mở ra. Biết được vị trí cụ thể Thánh Lăng, Tiêu Trần lại hỏi: “Vậy ngươi có biết vị Thánh giả nào đã để lại Thánh Lăng không?” Mỗi vị Thánh giả đều được lịch sử Thiên Hà lục địa ghi lại tuyệt đối, không thể nào là hạng người vô danh cho nên Tiêu Trần mới hỏi Nam Cung Yến, chủ nhân của Thánh Lăng này là ai. Chỉ có điều đối mặt với câu hỏi của Tiêu Trần, lần này Nam Cung Yến lại lắc đầu, biểu thị mình cũng không biết, bởi vì nội dung trên ngọc bội hoàn toàn không có đề cập gì liên quan tới thân phận của chủ nhân Thánh Lăng này. Không biết chủ nhân của Thánh Lăng này là ai, hơn nữa Nam Cung Yến cũng điều tra một số sách cổ, đều không có ghi chép qua sự tồn tại của Thánh Lăng bên trong Phong Nhạc Sơn Mạch, cho nên cũng không tra được chút dấu vết để lại nào. “Không biết ai để lại sao?" Cố Linh Dao ở đối diện đáp, Tiêu Trần nhẹ giọng thì thào nói, sau đó cũng không nói gì thêm, mang theo đám người tiến về phía Thánh Lăng. Lần này mọi người không tiếp tục nhanh chóng lên đường, dù sao thời gian rất dư dả, hơn nữa gấp rút lên đường khiến mọi người tiêu hao rất lớn. Để ứng phó với Thánh Lăng, Tiêu Trần hy vọng tất cả mọi người có thể có trạng thái tốt, như thế mới có thể đối mặt với những mối đe dọa có thể tồn tại trong Thánh Lăng. Có thể nói đây là lần đầu tiên Tiêu Trần đối mặt với Thánh Lăng, trước đó ở Thiên Thần lục địa và Thiên Tề Tông, mặc dù Tiêu Trần đã gặp tàn hồn của Tiêu Thánh và Thư Phong, nhưng trong này cũng không phải là lăng tẩm của hai người đó. Cho nên dọc theo con đường này, Tiêu Trần cũng dò hỏi Nam Cung Yến rất nhiều chuyện liên quan tới Thánh Lăng. Hiển nhiên Nam Cung Yến Đối hiểu về Thánh Lăng nhiều hơn Tiêu Trần, theo nàng nói mỗi một phương Thánh Lăng cũng là một không gian riêng biệt. Dù sao đạt được cảnh giới Thánh giả này, bước đầu đã nắm giữ được không gian chi lực, lợi dụng sức mạnh pháp tắc có thể tạo dựng ra một không gian riêng. Cho nên dưới tình huống bình thường, khi Thánh giả lâm vào cảnh cực hạn, đều sẽ dùng sức lực cả đời tạo dựng ra một thế giới nhỏ làm nơi yên nghỉ của mình sau khi chết. Đồng thời, bên trong vùng thế giới nhỏ bé này rất nhiều Thánh giả cũng sẽ để lại các thử thách và cơ duyên cùng với truyền thừa của mình, để cho người đến sau đoạt được, dù sao cũng không ai muốn năng lực của mình cứ thế biến mất. Thông qua thử thách liền có thể đạt được cơ duyên và truyền thừa mà khi Thánh giả khi còn sống để lại. Nói tóm lại, Thánh Lăng chủ yếu vẫn dựa vào tính cách của Thánh giả này, có Thánh giả tính cách ôn hòa cho nên lăng tẩm để lại đó trên cơ bản sẽ không có gì nguy hiểm, cũng chỉ có một chút thử thách, nhưng nếu gặp phải lăng tẩm mà Thánh giả để lại là loại người tàn bạo hay cổ quái một chút, vậy thì sẽ rất khó nói, có thể là khó khăn trùng điệp cũng có thể chủ tâm giết người. Cho nên, đối với đám người sẽ đi tới Thánh Lăng kia, Nam Cung Yến cũng không dám khẳng định nó là như thế nào, dù sao nàng cũng không biết chủ nhân của Thánh Lăng này là ai, không thể nào biết được tính cách của vị Thánh giả này. Từ cách bố trí Thánh Lăng cũng có thể thấy được tính cách của Thánh giả khi còn sống, Tiêu Trần cũng không phủ nhận điểm này, như vậy cũng hoàn toàn chính xác. Trên đường vừa đi vừa nghỉ, sau một ngày đám người Tiêu Trần cuối cùng dưới sự chỉ huy của Nam Cung Yến đến một nơi cách không xa Thánh Lăng. Không thể tùy tiện đến gần Thánh Lăng, Tiêu Trần để đám người tìm nơi ẩn nấp để dừng lại nghỉ ngơi. Hiện tại hai miếng ngọc bội đều nằm trong tay Từ Thiên Trạch, cho nên lúc này nhất định không thể để cho Từ Thiên Trạch phát hiện dấu vết của nhóm người mình, dù sao để mở được Thánh Lăng còn cần dựa vào Từ Thiên Trạch mới được. Vì cho đến lúc đó, lối vào Thánh Lăng đã mở ra, coi như Từ Thiên Trạch phát hiện ra đám người, hắn cũng không có cách nào ngăn cản, hơn nữa Tiêu Trần cũng tin chắc chỉ cần Từ Thiên Trạch không phải đồ ngốc, sau khi cổng Thánh Lăng mở ra, xem như là trơ mắt nhìn đám người tiến vào Thánh Lăng, hắn cũng sẽ không ngăn cản, dù cho muốn tranh cũng chỉ có thể tranh ở bên trong Thánh Lăng, không thể nào nổ ra đại chiến ở bên ngoài.