Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Thời gian đến đêm trăng rằm theo lời của Nam Cung Yến còn chưa đến một ngày, dựa theo sắp xếp của Tiêu Trần, đám người không hề khinh suất hành động mà yên tĩnh chờ đợi tại chỗ, chờ đến khi Từ Thiên Trạch mở ra lăng tẩm của Thánh giả. Vừa điều tức, vừa chờ đợi Thánh Lăng được mở ra, chẳng có việc gì để làm nên Nam Cung Yến chủ động tới gần Tiêu Trần và Cố Linh Dao, trước tiên là nhìn Cố Linh Dao một chút, thực ra Nam Cung Yến đã sớm biết Cố Linh Dao là nữ giả nam. Ở chỗ nào lại có nam nhân dáng dấp thanh tú như vậy chứ, hơn nữa, trực giác của nữ nhân thường là rất chuẩn, vào lần đầu tiên nhìn thấy Cố Linh Dao, trực giác của Nam Cung Yến đã nói cho nàng biết Cố Linh Dao là một nữ nhi. Khẽ mỉm cười với Cố Linh Dao, Nam Cung Yến lập tức nhìn về phía Tiêu Trần hỏi: “Ngươi chắc chắn chúng ta cứ chờ đợi thế này mà đến lúc đó nhất định có thể vào Thánh Lăng à?" nói. “Chắc chắn.” Nghe thấy vậy, Tiêu Trần chậm rãi mở mắt ra, khẽ mỉm cười “Tại sao chứ?” Nam Cung Yến hỏi. “Rất đơn giản thôi, bây giờ Từ Thiên Trạch vẫn còn chưa biết ngươi đã thoát hiểm thành công, vậy nên hắn cũng sẽ không đề phòng gì với ngươi, nếu đã như thế, hắn tất nhiên sẽ dựa theo kế hoạch đã định là mở ra lăng tẩm của Thánh giả vào đêm trăng rằm, bởi vì Từ Thiên Trạch biết rằng thời gian bang Thanh Mã giữ được ngươi không thể nào quá dài, vì vậy nên lần này Từ Thiên Trạch nhất định muốn mở được Thánh Lăng, nếu không đợi ngươi thoát ra rồi, ai có thể chắc chắn rằng ngươi sẽ không vì xả giận mà lan truyền việc lăng tẩm của Thánh giả ra ngoài chứ, đến lúc đó nếu Từ Thiên Trạch còn không lấy được cơ duyên và truyền thừa bên trong lăng tẩm của Thánh giả thì hắn chẳng phải sẽ gặp phiền phức lớn sao. Tiêu Trần đáp lời, nghe xong những lời này, Nam Cung Yến cũng gật gật đầu tán thành, tuy nhiên rất nhanh lại hỏi: “Cứ coi như những gì ngươi nói đều đúng cả, Từ Thiên Trạch cũng sẽ dựa theo kế hoạch mà mở ra Thánh Lăng, nhưng làm sao ngươi có thể chắc chắn được đến lúc đó hắn sẽ không lựa chọn liều mạng với chúng ta chứ?” “Chuyện này càng đơn giản hơn, nếu như hắn liều mạng với chúng ta ở bên ngoài Thánh Lăng, khi chiến đấu lỡ thu hút những người khác tới thì làm sao? Đây chẳng phải là vô duyên vô cơ tăng thêm người cạnh tranh sao, hơn nữa, nếu liều mạng bên ngoài Thánh Linh nhỡ xảy ra chuyện gì bất trắc làm cửa vào đóng lại thì sao? Từ Thiên Trạch không dám lấy Thánh Lăng ra để cược đâu, vì vậy nên hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta đi vào Thánh Lăng, cho dù có điên tiết thế nào thì cũng chỉ có thể giải quyết ở trong Thánh Lăng mà thôi. Tiêu Trần nói. Tất cả mọi thứ đều đã được Tiêu Trần tính toán hết rồi, tán gẫu với Tiêu Trần một lúc, trong lúc bất giác sắc trời cũng đã dần dần tối đi, màn đêm buông xuống, vầng trăng tròn treo cao nơi chân trời. Nhìn thấy vầng trăng tròn trên bầu trời, Tiêu Trần đứng dậy, sau khi vỗ vỗ phải đi bụi bặm trên quần áo thì quay đầu cười nói với đám người: “Đi thôi, bắt đầu hành động, vẫn như cũ nhớ chú ý ẩn mình, trước khi cửa vào Thánh Lăng hoàn toàn mở ra thì không được để lộ sự có mặt của chúng ta. Nghe thấy lời này của Tiêu Trần, hai mươi đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông cùng với hai người Cố Linh Dao và Nam Cung Yến đều dồn dập đứng dậy, sau đó dưới sự dẫn dắt của Tiêu Trần, một đoàn người cẩn thận từng li từng tí đi về phía lối vào của Thánh Lăng. Vì không thể để Từ Thiên Trạch phát hiện ra nên tốc độ đoàn người của Tiêu Trần cũng không nhanh, ròng rã hơn nửa canh giờ đoàn người mới đi tới cửa vào của Thánh Lăng. Giấu mình ở trong bụi cỏ, Tiêu Trần nhìn về cửa vào Thánh Lăng theo như lời của Nam Cung Yến, lúc này nhìn cửa vào của Thánh Lăng cũng không nhận ra có chỗ gì đặc biệt, tuy nhiên ở xung quanh cửa vào, Tiêu Trần lại nhìn thấy hơn mười thanh niên đang yên tĩnh đứng. Trên người những người này là loại quần áo rất phổ thông, tuy nhiên Tiêu Trần lại có thể chắc chắn rằng bọn họ đều là đệ tử của Thiên Nhạc Thánh Tông, đồng thời, ở giữa đám người này có một thanh niên tuấn tú đang đứng ngạo nghễ, nhìn thấy người này, Nam Cung Yến nhỏ giọng nói với Tiêu Trần: “Hằn chính là Từ Thiên Trạch.” Người thanh niên tuấn tú này chính là Từ Thiên Trạch, nghe thấy lời này của Nam Cung Yến, Tiêu Trần cũng hứng thú đánh giá Từ Thiên Trạch. Lúc trước Nam Cung Yến cũng đã giới thiệu qua Từ Thiên Trạch với Tiêu Trần, người này dù bây giờ chỉ là đệ tử thân truyền thứ bảy của Thiên Nhạc Thánh Tông, thế nhưng lại được ca ngợi là thiên tài mạnh nhất từ trước tới nay của Thiên Nhạc Thánh Tông. Có được thanh danh tốt đẹp như vậy, đương nhiên đây cũng chẳng phải là tự nhiên mà có, lúc trước Nam Cung Yến cũng đã âm thầm điều tra quá khứ của Từ Thiên Trạch, đối với quá khứ của hắn Nam Cung Yến cũng không thể không bội phục. Từ Thiên Trạch, năm nay cũng chỉ mới hai mươi bảy tuổi, bằng tuổi với Tiêu Trần, đồng thời chỉ gia nhập Thiên Nhạc Thánh Tông trong thời gian hai năm ngắn ngủi mà Từ Thiên Trạch đã trở thành đệ tử thân truyền thứ bảy của Thiên Nhạc Thánh Tông. Có thể nói bắt đầu từ khi Từ Thiên Trạch còn nhỏ trở đi cuộc đời chính là một đường đi lên thẳng tắp, đàn áp từng người từng người cùng thế hệ xuống, cho dù sau này gia nhập Thiên Nhạc Thánh Tông, đối mặt với vô số thiên tài đệ tử của thánh tông, Từ Thiên Trạch cũng giống như một ngôi sao mới lấp lánh, nhanh chóng tách ra để lộ ánh hào quang của mình. Ở Thiên Nhạc Thánh Tông không chỉ có một vị trưởng lão từng đánh giá Từ Thiên Trạch như thế này. “Kẻ này nếu như không chết, sau này có khả năng sẽ trở thành Thánh tử.” Có thể trở thành Thánh tử, đánh giá như thế đã là rất cao rồi, thậm chí còn có người dự đoán rằng không tới ba năm, Từ Thiên Trạch nhất định có thể tiến vào danh sách ba đệ tử thân truyền của Thiên Nhạc Thánh Tông. Đây cũng là hàng ngàn sủng ái tập trung vào một người, đồng thời ánh hào quang của hắn càng che lấp vô số đệ tử của Thiên Nhạc Thánh Tông, kể cả những người cùng là đệ tử thân truyền khác thì ở trước mặt Từ Thiên Trạch cũng sẽ ảm đạm, phai mờ đi rất nhiều. Cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của người được ca ngợi là thiên tài mạnh nhất từ trước tới nay của Thiên Nhạc Thánh Tông, đánh giá Từ Thiên Trạch trong âm thầm. Đối mặt với hắn, Tiêu Trần bình tĩnh xem xét, người này quả thực không đơn giản, hắn khiến cho người ta cảm thấy có khí chất cường thế vô cùng, hơn nữa đôi mắt kia của hắn sáng ngời có thần, tóc đen như mực bay múa theo gió, nếu như chỉ nhìn từ vẻ bề ngoài bên, tên Từ Thiên Trạch này quả thực có thể xem như là tuấn tú, lịch sự. Đương nhiên, thứ Tiêu Trần càng để ý hơn chính là tu vi của hắn, hắn bằng tuổi với mình, nhưng lúc này Từ Thiên Trạch đã có tu vi Chứng Đạo Cảnh tiểu thành, tu vi bậc này quả thực hiếm có, hơn nữa Tiêu Trần có thể chắc chắn rằng tu vi toàn thân của Từ Thiên Trạch trăm phần trăm là do bản thân hắn từng bước từng bước tu luyện mà ra chứ không hề nhờ vào sức mạnh của đan dược, vậy nên căn cơ của hắn cực kì vững chắc. Đối mặt với bất kì đệ tử thân truyền nào của thánh tông, ngươi cũng không cần phải nghi ngờ tu vi của bọn họ có phải đã được phóng đại lên hay không, bởi vì bất kỳ vị đệ tử thân truyền nào cũng sẽ không đi làm loại chuyện ngu xuẩn này. Vì cảnh giới của tu vi có thể nhanh chóng đột phá mà đi tổn thương căn cơ võ đạo của mình, loại chuyện ngu xuẩn thế này các đệ tử thân truyền không thể nào lại làm được. Thậm chí nếu như muốn đột phá, đệ tử thân truyền cũng sẽ không ngừng áp chế, nhiều lần ép lại cho tới tận thời điểm chân chính đạt tới cực hạn mới lựa chọn đột phá. m thầm tự đánh giá Từ Thiên Trạch, sau khi kiên nhẫn chờ đợi gần một canh giờ, Từ Thiên Trạch cách đó không xa ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn phía chân trời, sau đó nói với một người bên cạnh: “Có thể bắt đầu được rồi.” Dứt lời, Từ Thiên Trạch từ trong nạp giới lấy ra hai miếng ngọc bội cổ, nhìn thấy hai miếng ngọc bội này, trong mắt Nam Cung Yến lóe lên ánh nhìn nóng như lửa, nói. Nghe thấy lời của Nam Cung Yến, Tiêu Trần nhỏ giọng nói, ra hiệu nàng không được gấp gáp, vịt được nấu chín thì không thể bay được.