Hai bên vốn đang ở thế giương cung bạt kiếm lần lược đi vào Thánh Lăng. Sau đó bọn họ nhanh chóng yên tĩnh lại. Không ai trong bọn họ biết đây lại là cửa vào của toà lăng tẩm Thánh giả.
Sau khi đi qua hắc môn, đám người Tiêu Trần tựa như xuyên qua một không gian khác. Trước mắt đột nhiên tối sầm lại một mảng, khi tầm nhìn của mọi người khôi phục lại bình thường thì tất cả đã đi vào Thánh Lăng.
Phía xa là một ngọn núi lửa màu đen to lớn, ở trên đỉnh núi thỉnh thoảng sẽ có nham thạch nóng chảy phun ra. Đất đai gần như quanh năm bị dung nham nóng chảy thiêu đốt, đã khô héo nứt toát ra. Bầu trời trên cao kia cũng là một màu xám xịt, cho dù có một ít cây cối nhưng cũng chỉ còn lại thân cây, còn lại đều đã chết khô.
Không nghĩ tới bên trong Thánh Lăng lại là khung cảnh như vậy, nhưng mà bây giờ Tiêu Trần không có tâm trạng đi quan tâm những chuyện này. Bởi vì đám người Từ Thiên Trạch đã đứng trước mặt đoàn người Tiêu Trần.
Rất rõ ràng là Từ Thiên Trạch cố ý ở đây để chờ Tiêu Trần đến. Lúc bên ngoài Thánh Lăng Từ Thiên Trạch không tiện ra tay, nhưng bây giờ đã khác, tất cả mọi người đều đã đi vào Thánh Lăng. Hơn nữa cửa vào cũng đã đóng lại, cho dù là đánh như thế nào đi nữa thì cũng không có ai phát hiện được.
Trong mắt của Từ Thiên Trạch hiện lên sát ý nồng đậm, hắn ta nở một nụ cười lạnh nhìn về phía Tiêu Trần, nói.
"Tiêu sư đệ, ta đã nói trong Thánh Lăng nguy hiểm rình rập rồi, nhưng mà xem ra ngươi chẳng nghe lời nhắc nhở của ta."
Từ trong lời nói của Từ Thiên Trạch tỏa ra sát ý và sự uy hiếp mãnh liệt. Nhưng mà Tiêu Trần lại không để ý mà mỉm cười nói: "Tục ngữ nói người chết vì tiền chim chết vì ăn, cho dù có uy hiếp thì ta cũng sẽ không từ bỏ cơ hội trời cho ngay trước mắt này đâu.
"Ha, sợ là tiểu sư đệ đây sẽ không có cơ hội đó đâu. Nơi này sẽ trở thành mồ chôn của các ngươi." Từ Thiên Trạch không che dấu ý định của mình nữa mà trực tiếp mở miệng nói.
Từ Thiên Trạch đã nhắm vào phương Thánh Lăng này từ lâu. Cho dù là ai cũng không thể cướp được, cho nên khi đám người Tiêu Trần xuất hiện, ngay khi bọn hắn bước chân vào Thánh Lăng này thì Từ Thiên Trạch đã quyết định giết hết không tha.
Hơn nữa sự tồn tại của phương Thánh Lăng là một nơi không có ai biết đến. Nếu như giết đám người Tiêu Trần và Nam Cung Yến ở đây đến lúc đó cho dù Nam Cung gia và Thiên Phong Thánh Tông có điều tra thì cũng tra không được. Từ Thiên Trạch chỉ
cần diệt trừ hết đám dư nghiệt của bang Thanh Mã thì sẽ không có ai làm chứng được, cho nên hắn cũng không có bất cứ lo lắng nào.
Tiêu Trần sớm đoán được Từ Thiên Trạch đã có sát ý. Cho hên hắn cũng không có chút kinh hoảng nào. Ngay lúc này những người phía sau từ từ rút vũ khí của mình ra, chỉ cần một chút động tĩnh cũng có thể xảy ra một trận đại chiến.
Không khí bắt đầu càng thêm vội vàng, một khắc trôi qua, thuận theo tiếng Từ Thiên Trạch quát khẽ, tất cả mọi người của Thiên Nhạc Thánh Tông trực tiếp ra tay.
Trước tình huống này đương nhiên đám người Nam Cung Yến và Cố Linh Dao sẽ không đứng yên chịu chết. Ngay sau đó Nam Cung Yến và Cố Linh Dao cùng đối phó với hai đệ hạch tâm của Thiên Nhạc Thánh Tông, hiện trường giao chiến vô cùng hỗn loan.
Có thể dễ dàng thấy được Từ Thiên Trạch là muốn giết chết đám người Tiêu Trần ở đây. Nhìn chiến cuộc bạo phát giữa mọi người, trên người Từ Thiên Trạch cũng bắt đầu tỏa ra một cỗ khí tức khủng bố.
Sát ý trong mắt không ngừng tụ lại, khí tức trên thân cũng không ngừng tăng lên, trong miệng còn phát ra âm thanh lạnh lùng. "Chỉ dựa vào tên đồ đệ hạch tâm là người mà cũng đòi cản trở kế hoạch của ta? Hôm nay chính là ngày chết của các ngươi!"
Từ Thiên Trạch đương nhiên biết Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền của Thiên Phong Thánh Tông, trong đó không hề có Tiêu Trần. Cho nên đương nhiên Từ Thiên Trạch cho rằng Tiêu Trần cũng chính là đệ tử hạch tâm của Thiên Phong Thánh Tông.
Nhưng mà rõ ràng là Từ Thiên Trạch chưa nghe tin tức Hà Sơ Tuần kia đã bị Tiêu Trần giết chết. Đồng thời Tiêu Trần cũng đã trở thành đệ tử thân truyền thứ mười của Thiên Phong Thánh Tông.
Vừa nói xong cũng không đợi Tiêu Trần trả lời, hoặc là Từ Thiên Trạch căn bản không cho Tiêu Trần bất kỳ cơ hội mở miệng nào, trực tiếp đánh ra một chưởng, một chưởng này không hề nương tay chút nào. Bàn tay khổng lồ do linh lực hình thành phóng thẳng lên trời sau đó giáng xuống nhắm thẳng đến chỗ của Tiêu Trần.
"Đồ kiến hội, đi chết đi cho ta, Trấn Diệt Chưởng."
Từ Thiên Trạch vừa lên đã thi triển Địa Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ, hơn nữa đã đạt tới ngưỡng Hóa Cảnh. Một chưởng này lớn đến mức che khuất cả bầu trời, tựa như muốn trực tiếp nghiền nát Tiêu Trần thành từng mảnh nhỏ.
Đối diện Trấn Diệt Chưởng của Từ Thiên Trạch này mà nói thì cho dù có là Đại đồ đệ hạch tâm cũng không thể nào ngăn cản được. Cho nên có thể nói Từ Thiên Trạch rất tự tin một đòn này của hắn ta nhất định sẽ trực tiếp giết chết Tiêu Trần ngay tại chỗ. Chỉ có điều là đối diện với một đòn tấn công mạnh mẽ này của Từ Thiên Trạch,
sắc mặt của Tiêu Trần không thay đổi một chút nào. Tiêu Trần trực tiếp đối đầu với đòn tấn công này, nhanh chóng thi triển Thái A kiếm Chỉ.
Mắt thấy Tiêu Trần vậy mà lựa chọn đối đầu trực diện với Trấn Diệt Chưởng của mình, Từ Thiên Trạch hừ lạnh một tiếng: "Hừ, tự tìm cái chết."
Tất nhiên là Từ Thiên Trạch không tin là Tiêu Trần có thể đỡ được một đòn Trấn Diệt Chưởng này của hắn ta. Không phải là đệ tử thân truyền, Tiêu Trần ngay cả tư cách để đánh một trận với hắn ta cũng không có.
Thuận theo âm thanh của Từ Thiên Trạch rơi xuống, đòn tấn công của hai người mạnh mẽ va chạm với nhau. Lần đầu tiên giao đấu chính diện, mặc dù Tiêu Trần nói rất có tự tin với bản thân mình, nhưng dưới đáy lòng hắn cũng không thể không thừa nhận thực lực của Từ Thiên Trạch thật sự rất mạnh. Ít nhất bây giờ hắn không phải là đối thủ của hắn ta.
Là đệ tử thân truyền thứ bảy của Thiên Nhạc Thánh Tông, thực lực của Từ Thiên Trạch rõ ràng là vừa có danh vừa có thực. Cho nên với thực lực hiện giờ của Tiêu Trần, muốn đánh thắng được Từ Thiên Trạch, dường như là không thể nào. Nhưng mà nếu như dựa vào Bách Luyện Chiến Thể, hắn liều mạnh mà đánh thì vẫn có thể được.
Khi đối đầu trực diện với đòn tấn công của đối phương, Tiêu Trần rất nhanh rơi vào thế hạ phong. Nhưng mà sau khi thi triển liên tiếp hai lần Thái A Kiếm Chỉ, cuối cùng Tiêu Trần cũng đã ngăn được đòn Trấn Diệt Chưởng của Từ Thiên Trạch.
Bàn tay linh lực khổng lồ trực tiếp bị Tiêu Trần đánh tan. Thấy thế trong mắt Từ Thiên Trạch không nhịn được hiện lên một tia kinh hãi.
Chuyện này không thể nào! Làm sao Tiêu Trần có thể ngăn được đòn công kích của hắn ta. Ánh mắt của hắn ta có chút nghi hoặc lại âm trầm nhìn về phía Tiêu Trần. Đối diện với ánh nhìn của Từ Thiên Trạch, Tiêu Trần nở một nụ cười nhàn nhạt nói.
“Thật là ngại quá, thật ra ta cũng là đệ tử thân truyền.
Trong lòng Từ Thiên Trạch đang khiếp sợ điều gì, đương nhiên Tiêu Trần biết, từ khi bắt đầu đến giờ tên nhãi này chỉ coi bản thân là con kiến hôi. Nhưng mà bây giờ sau khi nghe câu nói này của Tiêu Trần, Từ Thiên Trạch lại càng không thể tin được. Bởi vì Tiêu Trần vậy mà có thể ngăn được Trấn Diệt Chưởng của hắn ta. Cho dù rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn có thể thành công ngăn lại được, cái này cơ bản mà nói không phải thứ mà đồ đệ hạch tâm của Thiên Phong Thánh Tông có thể làm được.
Ánh mắt của Từ Thiên Trạch lạnh lẽo nhìn về phía Tiêu Trần, sau đó nhàn nhạt nói: "Trong Thập Đại Đồ Đệ Thân Truyền của Thiên Phong Thánh Tông hẳn là không có ngươi.”
Là đối thủ cạnh tranh với nhau, đương nhiên Từ Thiên Trạch phải biết không ít về
Chuyện cho tới bây giờ đương nhiên Tiêu Trần không cần giấu diếm thân phận của mình nữa. Nghe vậy trong mắt Từ Thiên Trạch một tia dị sắc.