Từ Thiên Trạch đương nhiên là biết Hà Sơ Tuần, mà không chỉ Hà Sơ Tuần, tư liệu về mỗi người trong Thập Đại Đồ Đệ Thân Truyền của Thiên Phong Thánh Tông hắn ta đều đã nắm được một cách rõ ràng. Tất nhiên liên quan đến Thập Đại Đồ Đệ Thân Truyền của Thiên Nhạc Thánh Tông, Thiên Phong Thánh Tông cũng có phần giới thiệu của từng người.
Bây giờ sau khi nghe Tiêu Trần nói hắn gần đây mới đánh bại Hà Sơ Tuần, thăng lên làm một trong Thập Đại Đồ Đệ Thân Truyền của Thiên Phong Thánh Tông. Nhưng mà Từ Thiên Trạch cũng không hoài nghi về tính thực hư của chuyện này, dù sao thực lực của Tiêu Trần cũng bày ra đó, thật sự là có khả năng đánh bại được Hà Sơ Tuần.
Từ Thiên Trạch chỉ kinh ngạc trong nháy mắt, sau đó rất nhanh khôi phục lại như bình thường, nụ cười trên khuôn mặt của hắn ta cũng không thay đổi.
"Xem ra ta thật là đã quá xem thường tiểu sư đệ đây rồi. Nhưng mà như vậy thì đã sao chứ, chẳng lẽ ngươi cho rằng đánh bại được Hà Sơ Tuần rồi thì có thể đánh bại được ta sao?"
Ẩn ý trong lời này của Từ Thiên Trạch rất đơn giản, cho dù Tiêu Trần đánh bại được Hà Sơ Tuần thì làm sao chứ. Thực lực của Từ Thiên Trạch hắn ta đương nhiên lớn hơn tên Hà Sơ Tuần ngu xuẩn kia. Tên đó làm sao mà có thể so sánh được.
Tiêu Trần có thể đánh bại được Hà Sơ Tuần, nhưng mà không có nghĩa là có thể đánh bại Từ Thiên Trạch hắn ta.
Nghe những lời này, Tiêu Trần cũng không phản bác gì. Sau khi giao thủ xong, Tiêu Trần cũng thừa nhận thực lực bây giờ của hắn thật không phải là đối thủ của Từ Thiên Trạch. Nhưng mà mục đích của Tiêu Trần là đánh bại Từ Thiên Trạch ở đây sao? Tất nhiên là không phải.
Chưa bao giờ nghĩ muốn đánh bại Từ Thiên Trạch. Mục đích Tiêu Trần tới đây chỉ có một, đó chính là lấy được một phần chén canh trong Thánh Lăng này, nói cách khác chính là cướp một miếng thịt từ trong miệng hổ của Từ Thiên Trạch.
Cho nên, Tiêu Trần căn bản không cần đánh bại Từ Thiên Trạch, chỉ cần khiến cho Từ Thiên Trạch không muốn giết hắn nữa là được.
Bởi vì không có ý muốn đánh một trận sống chết với Từ Thiên Trạch, cho nên trong lòng của Tiêu Trần vô cùng thoải mái. Để giữ đòn của Từ Thiên Trạch, dây dưa kéo dài với hắn, đối với Tiêu Trần mà nói không chút khó khăn nào.
Đối diện với Tiêu Trần không hề sợ hãi một chút nào, sát ý trong lòng Từ Thiên Trạch càng thêm mãnh liệt. Không nói câu nào dưới chân vừa động một cái đã nhanh chóng tiến về phía Tiêu Trần, trong tay cũng thi triển đòn tấn công.
Đối mặt với đòn công kích của Từ Thiên Trạch, Tiêu Trần cũng không chút do dự mà nương thân lên phía trên, hai người bắt đầu giao đấu với nhau.
Uy lực của đại chiến giữa hai vị đệ tử thân truyền đương nhiên không phải thứ đệ tử bình thường có thể chống đỡ nổi. Cho nên đám người Nam Cung Yến và Cố Linh Dao nhanh chóng lùi lại thật xa, tránh cho bị dư âm chiến cuộc của hai người đánh trúng.
Vừa chiến đấu vừa lùi xa khỏi chiến cuộc, nhưng mà ngay lúc đó sắc mặt của Nam Cung Yến cực kỳ khiếp sợ.
Vừa rồi lúc Tiêu Trần nói chuyện với Từ Thiên Trạch, nàng ta nghe được vô cùng rõ ràng, thật là không ngờ Tiêu Trần vậy mà là đệ tử chân truyền thứ mười của Thiên Phong Thánh Tông.
"Hắn đánh bại Hà Sơ Tuần, trở thành đệ tử thân truyền thứ mười sao?" Ánh mắt của Nam Cung Yến bất giác nhìn về phía Tiêu Trần, trong lòng âm thầm nghĩ.
Thân phận của Tiêu Trần có chút khiến cho Nam Cung Yến giật mình. Phải biết Đại đệ tử hạch tâm và đệ tử chân truyền thứ mười nhìn qua chỉ cách nhau một bước, nhưng trên thực tế khác biệt của cả hai là rất xa.
Nói không khoa trương, đối mặt với đệ tử thân truyền thì cho rằng là phụ thân của nàng ta, chính là gia chủ của Nam Cung gia cũng phải dùng lễ nghĩa để đối đãi. Nhưng nếu đổi lại là đệ tử hạch tâm, với thực lực của Nam Cung gia thì lại tùy tiện hơn rất nhiều.
Trận chiến vẫn tiếp tục, sau khi biết được thân phận thật sự của Tiêu Trần, Từ Thiên Trạch cũng không có chút sơ suất nào, ra tay toàn lực. Hy vọng có thể giết được Tiêu Trần trong thời gian ngắn nhất.
Nhưng mà thật đáng tiếc, dựa vào sự cường hãn của Bách Luyện Chiến Thế, Tiêu Trần cho dù có rơi vào thế hạ phong nhưng cuối cùng cũng không bị đánh bại.
Sau một hồi tấn công, vẻ mặt của Từ Thiên Trạch cũng dần dần trở nên u ám, trong lòng học hắn nghĩ: “Đáng chết, thân thể của tên gia hỏa này sao cường hãn như vậy, hơn nữa...
Sau khi giao đấu được một trăm chiêu liên tiếp, Từ Thiên Trạch đã nhận ra được thân thể của Tiêu Trần rất mạnh mẽ, cái này thật sự có thể so sánh với yêu thú. Đồng thời Từ Thiên Trạch cũng mơ hồ nhận ra được mục đích thật sự của Tiêu Trần.
Từ khi bắt trận chiến đến giờ, Tiêu Trần căn bản không hề có ý định muốn phân cao thấp với hắn ta, chỉ một mực phòng thủ mà thôi, chỉ cần không bị đánh bại là được. Một mực phòng thủ cũng không phản kích, cứ như vậy dựa vào Bách Luyện Chiến Thể, trong thời gian ngắn Từ Thiên Trạch thật đúng là không có cách nào bắt được Tiêu Trần. Hơn nữa nếu như kéo dài trận đấu, Từ Thiên Trạch cũng sẽ mất rất nhiều sức lực.
"Tên này cũng không muốn quyết đấu thắng bại với ta. Chỉ là muốn cùng chia sẻ cơ duyên bên trong Thánh Lăng này với ta, thật là đáng chết...
Trong lòng Từ Thiên Trạch nhanh chóng hiểu rõ, hóa ra là như vậy, ngay lập tức lửa giận trong lòng hắn ta lại tăng cao, tựa như ngọn núi lửa đang phun trào.
Trong mắt Từ Thiên Trạch, Tiêu Trần thì có tư cách gì để phân chia cơ duyên trong Thánh Lăng với hắn ta. Loại con sâu cái kiến này vậy mà dám tranh đoạt miếng mồi trong miệng của hắn ta.
Nghĩ như vậy, thế tấn công trên tay của Từ Thiên Trạch càng thêm hung hãn, mạnh bạo. Đương nhiên cùng lúc đó áp lực của Tiêu Trần cũng cũng càng lúc càng lớn.
Gắng sức chống đỡ, Từ Thiên Trạch người đã chiếm thượng phong đã rơi vào trạng thái gần như phát điên lên. Tựa hồ nếu như không giết được Tiêu Trần thì không thể dập tắt lửa giận trong lòng hắn ta vậy. Chỉ có điều nói là đã áp chế được Tiêu Trần, hơn nữa cũng đã đả thương hắn, nhưng mà cũng chỉ kém một bước đó thôi, cuối cùng Từ Thiên Trạch vẫn không thể đánh cho Tiêu Trần một đòn chí mạng.
Trận chiến càng ngày càng kịch liệt, nhưng vẫn mãi không có chút dấu hiệu kết thúc. Tiêu Trần cũng không sốt ruột vì việc này, nhưng Từ Thiên Trạch lại sắp không xong rồi.
Trận chiến càng kéo dài thì đối với Từ Thiên Trạch mà nói chính là vô cùng bất lợi. Bởi vì điều này có nghĩa là hắn phải ở đây tiếp tục tốn thời gian với Tiêu Trần, hoặc là hắn phải nhượng bộ đem cơ duyên trong Thánh Lăng này chắp tay nhường lại một phần cho Tiêu Trần.
"Cơ duyên của ta ai cũng không thể chấm mút vào được, ai cũng không thể!" Lửa giận trong lòng hắn ta càng ngày càng sâu, làm sao Từ Thiên Trạch có thể cam tâm đem miếng mồi ngon đến miệng rồi, nhường ra một phần cho Tiêu Trần như vậy chứ. Trận chiến tiếp tục, nhưng mà vào lúc này, Thánh Lăng đột nhiên xảy ra một sự cố
lớn.
Núi lửa màu đen ở phía xa kia lúc này bắt đầu phun nham thạch nóng chảy, nham thạch nóng chảy theo đỉnh núi một đường đi xuống. Những nơi nó đi qua mặt đất tựa như như bị nướng chín, từng đợt khói trắng từ từ bốc lên.
Sương khói tràn ngập, nhiệt độ nhanh chóng tăng lên. Hơn nữa nham thạch nóng chảy còn đang không ngừng lan tràn ra bên ngoài Thánh Lăng, tựa như một đàn cá voi chuẩn bị nuốt chửng Thánh Lăng.
Nham thạch nóng chảy không ngừng lan tràn ra khu vực bên ngoài nơi đám người Tiêu Trần đang đứng. Thấy thế thần sắc trong mắt của Từ Thiên Trạch càng thêm âm trầm. Đồng thời lúc này Tiêu Trần cũng mở miệng nói.
"Từ sư huynh, kẻ nào nhìn thấy cũng có phần, cơ duyên của Thánh Lăng vốn là để cho người có duyên. Nếu như ngươi vẫn tiếp tục dây dưa với ta như thế này, vậy thì sợ là hôm nay chúng ta sẽ phải chết ở nơi này."
Tiêu Trần nói như vậy rất không sai, luận về thực lực, hắn thật sự không phải là đối thủ của Từ Thiên Trạch. Nhưng mà hiện tại Thánh Lăng đã xảy ra sự cố này, nếu như Tiêu Trần liều mạng ngăn Từ Thiên Trạch lại, vậy thì không đợi Tiêu Trần ra tay, hai người bọn họ nhất định sẽ bị dung nham nóng chảy nuốt chửng.