Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Tiêu Trần nói những lời này hoàn toàn không có chút uy hiếp nào, tựa như đang nói một chuyện nhỏ nhặt nào đó vậy. Nhưng mà càng như vậy thì lửa giận trong lòng Từ Thiên Trạch lại càng tăng cao. Từ lúc nào mà Từ Thiên Trạch bị một con sâu cái kiến dắt mũi, hắn ta có tự tin có thể đánh bại được Tiêu Trần. Nhưng mà tình huống trước mắt thật sự không thích hợp để tiếp tục dây dưa với hắn. Nếu như tiếp tục có khi sẽ thành rổ tre đựng nước cũng bằng không, lưỡng bại câu thương, thậm chí còn có khả năng sẽ chết trong Thánh Lăng này. Thánh Lăng đầy thần bí và nguy hiểm, đây là điều mà tất cả mọi người đều biết. Cho nên ở trong Thánh Lăng này, ở những tình huống khác người bình thường căn bản sẽ không lựa chọn liều mạng một phen. Bọn họ phải cố gắng giữ cho bản thân ở trạng thái tốt nhất, phòng trường hợp ứng phó với những sự cố xảy ra trong Thánh Lăng. Ngoại trừ là ở thời điểm quan trọng để cuối cùng lấy được truyền thừa và cơ duyên thì bọn họ mới liều chết một phen. Đám người Tiêu Trần và Từ Thiên Trạch cũng giống như vậy, bọn họ dù sao cũng chỉ mới đi vào Thánh Lăng, hơn nữa Thánh Lăng lại đột nhiên xuất hiện sự cố, cái này hiển nhiên là không thích hợp để tiếp tục giao đấu. Nhưng mà cứ như vậy thả cho Tiêu Trần đi, Từ Thiên Trạch thật sự không cam tâm. Trong lòng hắn ta có thể nói là vô cùng rối rắm. Tiêu Trần nở một nụ cười yếu ớt nhìn về phía Từ Thiên Trạch mà nói: "Từ sư huynh hãy nhanh chóng quyết định đi, huynh nhìn dung nham đó sắp tràn qua bên này rồi. Nếu như vẫn tiếp tục do dự không quyết định mà nói, vậy thì hôm nay ta và Từ sư huynh chỉ còn cách cùng nhau đồng quy vu tận ở đây. Mạng của ta cũng không tính là gì cả, nhưng Từ sư huynh đây lại là thiên tài mạnh nhất của Thiên Phong Thánh Tông. Nếu như huynh chết với ta ở chỗ này, thì đúng thật là có chút... Tiêu Trần không nói tiếp nhưng ý tứ của hắn đã rất rõ ràng. Tình huống bây giờ của bọn họ đã bày ra trước mắt, Từ Thiên Trạch cũng chỉ có hai sự lựa chọn. Một là tiếp tục chiến đấu, sau đó cả hai sẽ trực tiếp chết ở đây. Hai là để cơ duyên trong Thánh Lăng xuất hiện, hai bên dựa vào bản lĩnh mà cướp đoạt. Sau khi nghe Tiêu Trần nói xong Từ Thiên Trạch im lặng không trả lời, nhưng mà lại tức giận mắng người trong lòng. "Đồ sâu bọ chết tiệt! Được, hay lắm, bây giờ ta tha cho ngươi một mạng. Dù sao ở trong Thánh Lăng này cũng còn rất nhiều cơ hội, nếu như muốn tranh đoạt cơ duyên với ta, ngươi còn lâu mới có tư cách. Trong lòng tức giận mắng chửi một trận, nhưng cuối cùng lý trí đã chiến thắng cảm xúc. Vừa nghĩ như vậy Từ Thiên Trạch chủ động nhanh chóng lui về sau một chút, sau đó lập tức quát: "Tất cả dừng tay, nhanh chóng tránh khỏi dung nham đang đến.” Từ Thiên Trạch vừa dứt lời, tất cả mọi đều hiểu hắn ta không muốn tiếp tục giao chiến nửa. Sau khi cân nhắc kỹ càng, hắn ta cuối cùng cũng quyết định không liều mạng với Tiêu Trần. Sau khi Từ Thiên Trạch nói xong, những người của Thiên Nhạc Thánh Tông cũng nhanh chóng thoát khỏi chiến cuộc. Sau đó lập tức di chuyển tránh né những dòng dung nham đang không ngừng chảy về phía bọn họ. Cùng lúc đó đám người Nam Cung Yến và Cố Linh Dao cũng nhanh chóng đến bên cạnh Tiêu Trần. Hai bên đã không tiếp tục giao đấu, đứng một bên nhìn chằm chằm vào đối phương, nhưng cuối cùng vẫn không có ra tay. Dung nham nóng chảy ở phía dưới cuồn cuộn mà tới, rất nhanh đã dâng trào đến mọi ngóc ngách trong Thánh Lăng. Mà những nơi mà bọn họ đặt chân tới, mặt dù không có dung nham chảy đến nhưng loại nhiệt độ kinh khủng kia vẫn khiến cho mọi người không thể không vận dụng linh lực trong cơ thể để ngăn cản lại. "Cũng may dung nham phun trào ở nơi này không phải là do lửa từ Địa Mạch Chi Hỏa tạo thành, nếu không chúng ta đã xong đời rồi." So với những người khác thì Tiêu Trần rõ ràng là có cái nhìn sâu sắc và hiểu biết hơn về bên trong Thánh Lăng. Lúc trước Tiêu Trần may mắn đi qua Địa Mạch Chi Hỏa mà Thiên Phong Thánh Tông tu luyện. Lúc đó vẫn phải là dựa vào Thiên Viêm Thánh Hỏa phù do Hạc Phong ban cho mới có thể ngăn cản được lửa trong Địa Mạch Chi Hỏa thiêu đốt. May mắn là dung nham này không phải là phải Địa Mạch Chi Hỏa, nếu không thì cho dù mọi người cho có né được nham thạch nhưng không có cách nào ngăn được sức nóng khủng khiếp của Địa Mạch Chi Hỏa. Bọn họ vừa ngăn cản nhiệt độ khủng khiếp của dung nham không ngừng bốc lên, vừa phải đề phòng đối phương ra tay công kích. Hai bên không ngừng cảnh giác với đối phương, ánh mắt của Từ Thiên Trạch vẫn nhìn chằm chằm về phía Tiêu Trần. Đối với chuyện này Tiêu Trần cũng không hề tỏ ra yếu kém, hắn cười khẽ nhìn lại Từ Thiên Trạch, hai người bốn mắt nhìn nhau. "Tiêu Trần, đừng vui mừng quá sớm, Từ Thiên Trạch ta có rất nhiều cơ hội giết chết ngươi ở trong Thánh Lăng này. Lúc đang đấu mắt với Tiêu Trần, Từ Thiên Trạch hung tợn nghĩ. Cứ như vậy bên đối đầu với nhau ở một chỗ gần một canh giờ, lúc này thứ nhiệt độ khủng bố xung quanh này mới bắt đầu giảm đi. Bằng mắt thường cũng có thể thấy dung nham chậm rãi nguội đi, nhưng mà trên mặt đất vốn đã một màu đen kịt, tựa như bị phủ thêm một tầng bùn đất thối rữa, nhìn qua càng đen ngòm khiến cho người ta có một loại cảm giác ghê tởm. Nhiệt độ bốn phía nhanh chóng khôi phục lại bình thường, nhưng mà không để tất cả mọi người kịp thở phào một hơi thì một cỗ áp lực cực lớn từ trên trời giáng xuống. Dưới sự áp lực to lớn này mọi người căn bản không cách nào để sử dụng phi hành, nháy mắt bị một lực mạnh mẽ khéo ngã xuống đất. "Cấm Không phù trận..." Lúc cảm giác được cỗ áp lực này, Tiêu Trần và Từ Thiên Trạch gần như là mở miệng nói cùng một lúc. Áp lực này khẳng định là do Cấm Không phù trận tạo ra, nói đến thì loại Cấm Không phù trận này chính là đã đạt tới đẳng cấp của phù trận Thánh Cấp. Mặc dù không có lực công kích, nhưng chỉ ở trong phạm vi của phù trận, võ giả sẽ bị cấm chế không thể phi hành. Bởi vì áp lực khủng bố kia của Thánh giả, căn bản là không có cách nào để phản kháng. Thật không ngờ trong Thánh Lăng này lại còn bố trí một Cấm Không phù trận, hơn nữa nhìn uy lực này, chỉ sợ phạm vi của Cấm Không phù trận là cả Thánh Lăng. Tất cả mọi người không có một chút năng lực chống cự lại nó, lần lượt rơi từ trên không trung xuống. Dung nham bên dưới bây giờ đã nguội đi rồi. Tiêu Trần từ dưới đất đứng dậy, vẻ mặt trầm tư nói: "Bố trí Cấm Không phù trận như vậy, đây là ý nói nếu như chúng ta muốn có được cơ duyên trong Thánh Lăng thì phải dựa vào đôi chân mà tới được ngọn núi lửa ở trung tâm kia." Ánh mắt của Tiêu Trần nhìn về phía ngọn núi lửa cuối cùng của Thánh Lăng, thật ra ngay từ đầu hắn cũng đã đoán được, truyền thừa và cơ duyên ở trong phương Thánh Lăng này hẳn là đang ở trong núi lửa kia. Bây giờ xem ra hắn đoán không sai mà. Vốn dĩ nếu như không có Cấm Không phù trận thì đoàn người sẽ không tốn bao nhiêu thời gian để đến được ngọn núi lửa màu đen kia. Nhưng mà bây giờ thì không thể được. Có Cấm Không phù trận ở đây thì mọi người không thể sử dụng được năng lực phi hành, cái này cũng có nghĩa là phải tự chạy bộ mà tới. Như vậy thì sẽ tốn nhiều thời gian hơn không biết bao nhiêu lần đây. Hơn nữa Tiêu Trần khẳng định trên đường đến ngọn lửa đó chắc chắn còn có thử thách đang đợi bọn họ. Trong lòng Tiêu Trần âm thầm suy nghĩ, Từ Thiên Trạch bên kia tất nhiên cũng nghĩ tới những cái này. Hắn ta quay sang dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Tiêu Trần, hừ lạnh một tiếng mà nói. Trong mắt Từ Thiên Trạch nếu như Tiêu Trần không đến ngọn núi lửa màu đen kia, vậy thì cơ duyên và truyền thừa trong Thánh Lăng này tự nhiên sẽ thuộc về một mình Từ Thiên Trạch hắn ta. Nếu như Tiêu Trần thật sự đến đó rồi, thì cho dù Từ Thiên Trạch có phải trả cái giá đại giới hắn ta cũng phải giết được Tiêu Trần. Cuối cùng thì cơ duyên và truyền thừa vẫn chỉ thuộc về Từ Thiên Trạch hắn ta mà thôi.