Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Từ Thiên Trạch muốn ở trong thời khắc sống còn cuối cùng tiếp tục dốc hết toàn lực để giết chết Tiêu Trần, mà hắn cũng không cần lo nhỡ Tiêu Trần không dám tới, bởi vì như vậy lại càng tốt hơn, Từ Thiên Trạch vẫn có thể độc chiếm cơ duyên và truyền thừa bên trong Thánh Lăng y như cũ. Hắn vừa nói xong, cũng không đợi Tiêu Trần trả lời, Từ Thiên Trạch đã mang theo đám người rời đi, tiến thẳng về hướng núi lửa màu đen. Đưa mắt nhìn theo đoàn người Từ Thiên Trạch rời đi, Nam Cung Yến khẽ nhíu mày nói: “Chiêu này của Từ Thiên Trạch đúng là âm hiểm, nếu đã như vậy thì cho dù thế nào, đến cuối cùng Tiêu Trần sư huynh cũng phải đánh với tên Từ Thiên Trạch kia một trận, trừ khi là sư huynh từ bỏ cơ duyên và truyền thừa bên trong Thánh Lăng.” Nam Cung Yến nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng Từ Thiên Trạch, có thể nói bây giờ Tiêu Trần đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, tuy nhiên đối mặt với việc này Tiêu Trần lại khẽ mỉm cười nói. “Đi một bước tính một bước đi, có lẽ không chỉ trong ngọn núi lửa màu đen kia mới có cơ duyên thì sao? Có thể những nơi khác cũng tồn tại cơ duyên mà, mà hơn nữa, chuyến này chúng ta đi cũng chỉ là muốn kiếm chút lợi ích thôi, kết quả cuối cùng ra sao cũng không cần phải để ý quá.” Tiêu Trần ngược lại không quá lo lắng, dưới cái nhìn của Tiêu Trần, thứ cơ duyên này nếu có được là nhờ may mắn còn nếu mất đi cũng là do số mệnh, nếu thực sự không thể có được thì cũng không cần quá bối rối làm gì. Nghe thấy lời này của Tiêu Trần, Nam Cung Yến không nói thêm gì nữa, trong suy nghĩ của nàng, cơ duyên lần này bên trong Thánh Lăng hơn nửa là sẽ không có duyên với Tiêu Trần rồi. Trải qua lần chiến đấu trước đó, bất kì người nào cũng đều nhận thấy được rằng thực ra Tiêu Trần không phải là đối thủ của Từ Thiên Trạch, nếu như thật sự đến cuối cùng phải cướp đoạt cơ duyên, Từ Thiên Trạch không có nỗi lo về sau, tuyệt đối có thể giết chết Tiêu Trần. Theo như lời hắn nói, dưới tình huống phải chấp nhận trả giá một số thứ thì hắn có đủ khả năng để giết chết Tiêu Trần, vì vậy nên nếu Tiêu Trần cứ kiên quyết muốn đi cứng chọi cứng với Từ Thiên Trạch thì kết quả có lẽ cũng sẽ không quá tốt. Đối với ý nghĩ trong lòng Nam Cung Yến, tất nhiên Tiêu Trần cũng hiểu, mà ý nghĩ của Tiêu Trần thì lại rất đơn giản, trước hết là đi một vòng ở bên trong Thánh Lăng, nhìn xem có thể thu được thứ gì không, nếu cơ duyên và truyền thừa thật sự đều ở ngọn núi lửa màu đen đó thì cùng lắm từ bỏ là được. Bây giờ chẳng phải nói cái gì mà con đường tu luyện như đi ngược dòng nước sao, nhìn thấy cơ duyên thì phải biết chọn thời điểm đi tranh đoạt. Biết rõ bản thân không phải là đối thủ của Từ Thiên Trạch còn muốn đi đối chọi với hắn thì đó chính là ngu, mà loại chuyện ngu ngốc như vậy sao Tiêu Trần lại có thể đi làm chứ, biết rõ trên núi có hổ mà vẫn đi lên núi, loại chuyện này trong suy nghĩ của Tiêu Trần không phải là dũng cảm mà là đầu óc có vấn đề. Cũng không nói thêm gì nữa, nhìn nhìn đám người, Tiêu Trần khẽ mỉm cười nói: “Đi thôi, hiếm lắm mới có được một lần đi vào trong Thánh Lăng trong truyền thuyết này, dù thế nào cũng phải đi xem một vòng chứ.” Tiêu Trần tỏ ra rất thoải mái, vừa nói xong, đám người lựa chọn một phương hướng khác, cũng đi về núi lửa màu đen. Một đường đi đến, cái Cấm Không phù trận này quả nhiên giống với phỏng đoán của Tiêu Trần, bao trùm hoàn toàn mỗi một góc của Thánh Lăng, vì vậy nên ở bên trong Thánh Lăng, Tiêu Trần và những người khác không thể nào phi hành được. Một đường đi tới, Thánh Lăng này mang đến cho người ta cảm giác âm u tràn đầy tử khí, không có nổi chút sức sống nào, nhưng ngoại trừ cảm thấy có chút âm hàn ra thì không có gì khác, đi liên tục hơn một canh giờ mà tất cả mọi người đều không gặp phải chút nguy hiểm nào. “Có lời đồn rằng bên trong Thánh Lăng đều có khảo nghiệm do Thánh giả sắp xếp, Thánh Lăng ở chỗ này sao lại yên tĩnh thế nhỉ.” Đang đi, Nam Cung Yến nghi hoặc nói. Thánh Lăng là lăng tẩm của Thánh giả, là nơi Thánh giả lưu lại truyền thừa của chính mình, nếu đã như thế, vào thời điểm lựa chọn truyền nhân tất nhiên sẽ muốn chọn lựa một phen, nhưng mà Thánh Lăng ở nơi này thật kỳ lạ, ngoại trừ biến đổi lớn lúc trước cùng với Cấm Không phù trận sau đó thì không còn bất kì dị động gì nữa, điều này khiến cho Nam Cung Yến có phần đắn đo không rõ. Cũng ngay khi Nam Cung Yến vừa nói xong, mặt đất dưới chân nhóm người đột nhiên chấn động, cùng lúc đó, Tiêu Trần đang đi ở phía đầu của nhóm người lúc này cũng không quay đầu lại, nhẹ giọng cười nói. “Tiểu thư Nam Cung, cái miệng này của ngươi thật đúng là...” “Ngươi muốn nói ta là miệng quạ đen chứ gì?" Tiêu Trần cũng không có nói thẳng ra nhưng Nam Cung Yến ngược lại không hề e dè nói luôn. Cũng chính xác là ngay khi Nam Cung Yến vừa mới nói xong thì liền xảy ra dị biến, ở trước mặt nhóm người, từ dưới nền đất, từng bộ từng bộ xương trắng chậm rãi chui ra ngoài. Những bộ xương trắng này không có máu thịt, chỉ còn trơ lại một bộ khung xương, tuy nhiên trên người bọn họ vẫn còn lại nhiều thứ, có một số là Địa Linh Binh, một số lại là Thiên Linh Binh. Phải có trên trăm bộ xương trắng rất nhanh bắt đầu bò ra từ lòng đất, hoàn toàn chặn hết đường đi của nhóm người Tiêu Trần. Nhìn thấy đám xương trắng này, ngay từ đầu mọi người còn không có phản ứng gì, tuy nhiên rất nhanh sau đó, Nam Cung Yến dường như là nhớ tới cái gì, sắc mặt thay đổi đột ngột, kinh hãi nói, “Đây là... Cốt binh sao?” Có vẻ như có phần không chắc chắn với phán đoán của bản thân mình, lời này của Nam Cung Yến nói ra không hề có sức, tuy nhiên nghe thấy như vậy, Tiêu Trần lại tò mò hỏi: “Tiểu thư Nam Cung, ngươi biết những xương trắng này là thứ gì sao?” Hắn đã âm thầm quan sát một hồi mấy bộ xương trắng này, có thể xác định rằng bọn chúng đã không còn hơi thở của sự sống nữa, nhưng chúng bây giờ lại vẫn có thể hành động như bình thường, điều này khiến cho Tiêu Trần thấy có phần kỳ lạ. Có thể xác định những bộ xương trắng này đều là nhân loại, nhưng mà nhân loại chết đi xong còn có thể hành động tự nhiên dù trên thân chỉ còn xương trắng, điều này có phần khiến cho người ta thấy nghi hoặc. Dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Nam Cung Yến, đối mặt với cái nhìn chăm chú từ Tiêu Trần, Nam Cung Yến cũng không chắc chắn lắm nói. “Ta từng thấy trong một bộ cổ tịch phần giới thiệu liên quan tới cốt binh, theo truyền thuyết, cốt binh có cùng phương pháp luyện chế với con rối, tuy nhiên so với phương pháp luyện chế con rối thì thấp cấp hơn rất nhiều, tuy vậy thủ đoạn tàn nhẫn này khiến cho đông đảo cường giả của Thiên Hà lục địa khinh thường, vì lẽ đó nên từ rất lâu về trước, với sự nhất trí của đông đảo Thánh giả đã liệt phương pháp luyện chế cốt binh vào hàng tà thuật, cho dù là kẻ nào cũng không được tu luyện.” “Căn cứ vào ghi chép, muốn luyện chế cốt binh thì nhất định phải dùng người sống để luyện chế, phải luyện hóa một thân huyết nhục của người đó, sau đó lại đánh tan linh hồn của hắn, giam cầm ở bên trong bộ khung xương, bởi vì như thế nên những bộ cốt binh này mặc dù người thì đã chết, nhưng lại có thể duy trì được khả năng hành động, đồng thời còn có thể hoàn toàn trung thành. Đối với hiểu biết về cốt binh, Nam Cung Yến cũng là xem từ trên sách, tổng kết lại thì cốt binh có thể coi như là một nhánh của thuật con rối, tuy nhiên so với thuật con rối thì yếu hơn rất nhiều. Ánh mắt nhìn về phía những cốt binh trước mắt, Tiêu Trần chậm rãi nói: “Nếu như những cốt binh này chính là thứ mà chủ nhân của Thánh Lăng này thử nghiệm chúng ta, vậy xem ra chủ nhân của Thánh Lăng này chỉ e cũng không phải loại người tốt đẹp gì, khi còn sống chẳng lẽ lại là một tên đại ma đầu sao?”