Đối với phương pháp luyện chế cốt binh tàn nhẫn này, Tiêu Trần có phần căm thù đến tận xương tủy, Tiêu Trần tự nhận bản thân mình cũng không phải là người tốt gì, nhưng đối với thứ tà thuật thế này chắc chắn Tiêu Trần không có khả năng học theo.
Nghe qua lời giới thiệu của Nam Cung Yến, thứ cốt binh này một khi được luyện chế thành công thì không chỉ có thể giữ nguyên thực lực của thân thể mà thậm chí còn không biết đau đớn, lại càng không cần phải lo sẽ bị thứ này phản bội, chúng chỉ nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, có thể xem như là một thủ đoạn cực kỳ lợi hại.
Mà trọng yếu nhất là tu luyện ra được phương pháp luyện chế thứ cốt binh này cũng không khó khăn, lại không có bất kỳ yêu cầu gì đối với thiên phú, vì lẽ đó nên trước đây phương pháp luyện chế cốt binh vẫn có một thời gian thịnh hành ở Thiên Hà lục địa.
Không thể phủ nhận sự cường đại của phương pháp luyện chế cốt binh này, nhưng như thế thì sao chứ, Tiêu Trần sẽ không tu luyện thứ bàng môn tà đạo như vậy.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn hơn ngàn bộ cốt binh trước mắt, sau khi cảm nhận một lúc, Tiêu Trần phát hiện ra thực lực của ngàn bộ cốt binh này phần lớn đều ở cảnh giới Chứng Đạo Cảnh và Vấn Đạo Cảnh, bởi vậy nên nhóm người tất nhiên không hề e ngại. Khẽ thở dài một hơi, Tiêu Trần từ tốn nói: “Khi còn sống bị kẻ nào đó luyện chế thành cốt binh, phải làm một cái xác không hồn sống đến tận bây giờ, chắc là các ngươi cũng không muốn như vậy, nếu như đã gặp phải, vậy thì hôm nay Tiêu mỗ tất nhiên sẽ giải thoát cho chư vị tiền bối, không để các ngươi lại bị giam cầm nữa.”
Bất kể những bộ cốt binh này bây giờ còn có ý thức hay là bọn họ có thể nghe hiểu lời nói của mình hay không, nhưng dưới cái nhìn của Tiêu Trần, những bộ cốt binh này chẳng khác nào bị người ta cưỡng ép cầm tù, dù cho đã chết thì cũng không được yên nghỉ, chỉ có thể không ngừng bị kẻ nào đó xem như là công cụ để lợi dụng.
Trước đó đã phải chịu đau khổ vô cùng mà đến khi chết rồi vẫn không được yên nghỉ, đối với việc này trong lòng Tiêu Trần thật sự có phần thương xót cho những cốt binh.
Vừa dứt lời, nạp giới trong tay Tiêu Trần lóe lên một tia sáng, Mặc Long kiếm lập tức xuất hiện trong tay, cầm trong tay Mặc Long kiếm, Tiêu Trần không chút do dự từng bước đi tới, nhằm thẳng hơn ngàn bộ cốt binh trước mắt mà phóng đến.
ở
Những bộ cốt binh chặn người ở đây hiển nhiên chính là khảo nghiệm mà chủ nhân Thánh Lăng ở nơi này tạo ra, lựa chọn giao chiến với những cốt binh này nhưng trong mắt Tiêu Trần không có chút chiến ý nào, trong suy nghĩ của Tiêu Trần, bản thân mình không phải là muốn giao chiến với những bộ cốt binh này mà là muốn giúp bọn họ
thoát khỏi tình cảnh này, cho bọn họ một sự giải thoát.
Một mình hắn đi đầu xông vào trong vòng vây của cốt binh, theo hành động của Tiêu Trần, những bộ cốt binh này cũng có phản ứng, chúng ào ào hướng về phía Tiêu Trần.
Ngay vào thời điểm Tiêu Trần lựa chọn động thủ, Nam Cung Yến và những người khác tất nhiên sẽ không bàng quan đứng ngoài nhìn, bọn họ theo sát sau lưng Tiêu Trần, đồng loạt tấn công những bộ cốt binh.
Mặc Long kiếm trong tay không ngừng vung lên, dường như đúng như lời mà Nam Cung Yến đã nói, những bộ cốt binh này hoàn toàn không biết đau đớn là gì, thậm chí nếu ngươi không cho bọn chúng một kích trí mạng thì bọn chúng hoàn toàn sẽ không ngã xuống.
Cho dù chặt đứt cánh tay hay là chân bọn chúng th thậm chí những bộ cốt binh này ngay cả dừng một chút cũng không buồn dừng, chúng vẫn sẽ y như cũ tiếp tục tấn công ngươi, chỉ có cách là một kiếm chém đứt đầu bọn chúng xuống thì mới có thể hoàn toàn coi như là giết chết chúng được.
“Chúng quả thực là những cỗ máy chiến tranh, có thể giữ lại khả năng chiến đấu trước đó, đồng thời còn hung hãn không sợ chết, càng không có đau đớn và sợ hãi, mà lại còn dễ dàng tu luyện được, thảo nào phương pháp luyện chế cốt binh này lúc đó rất nhanh đã trở nên thịnh hành.” Vừa chiến đấu, Tiêu Trần vừa nhỏ giọng lẩm bẩm.
Những bộ cốt binh này chính là sinh ra cho chiến tranh, ngẫm lại, nếu như quốc gia như Vô Nguyệt Đế Quốc nắm giữ một quân đoàn cốt binh, cũng không cần nhiều mà chỉ cần tầm 100.000 bộ thì chỉ e đã có thể thống nhất quận Đan Dương từ lâu.
Vì cảm thấy những bộ cốt binh này đáng thương nên Tiêu Trần ra tay không chút do dự, bởi vì trong suy nghĩ của Tiêu Trần thì giết bọn họ mới thật sự là đang giúp đỡ họ, giải thoát cho họ.
Dưới sự dẫn dắt của Tiêu Trần, đám người kịch chiến với hơn ngàn bộ cốt binh, phải sau hơn một canh giờ thì mọi người mới giết chết hoàn toàn tất cả những bộ cốt binh này.
Tất cả đầu đều bị chặt đứt, xương trắng vương vãi khắp dất, sau đó Tiêu Trần lệnh cho hai đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông đào một cái hố sâu ngay ở đây, chôn toàn bộ những bộ xương trắng này vào đó.
Mặc dù không biết thân phận của những bộ cốt binh này khi còn sống, cũng không biết bọn họ đã chờ đợi bao lâu ở nơi này, nhưng hành động này của Tiêu Trần cũng xem như là an táng cho bọn họ.
Những thứ khác không thể cho bọn họ được, nhưng ít ra Tiêu Trần có thể cho bọn
họ có một nơi yên tĩnh sau khi chết, không đến mức bị người ta xem như là công cụ chiến tranh mà lợi dụng.
Dẫn theo nhóm người hành lễ với nơi mai táng những bộ cốt binh, mà cũng đúng ở đây, nơi mà mới khi nãy những bộ cốt binh kia xuất hiện, một ánh sáng yếu ớt hiện lên, ngay sau đó một miếng ngọc thạch truyền công từ dưới đất chậm rãi bay lên.
Nhìn thấy miếng ngọc thạch truyền công xuất hiện, sắc mặt mọi người đều hiện vẻ vui mừng, duy chỉ có trong mắt mình Tiêu Trần lại hiện lên một tia khí lạnh.
Hơn ngàn bộ cốt binh đã bị nhóm người chém giết hết sạch, đây cũng coi như là thành công vượt qua cửa khảo hạch thứ nhất của chủ nhân Thánh Lăng này, như vậy miếng ngọc thạch truyền công này có lẽ chính là một trong những cơ duyên bên trong Thánh Lăng này, chỉ là kết hợp với tình huống trước đó, Tiêu Trần dường như đã đoán ra công pháp bên trong miếng ngọc thạch truyền công là gì rồi, đó chính là phương pháp luyện chế cốt binh.
Vừa tới đã có ngay được cơ duyên bên trong Thánh Lăng, nhưng mọi người cũng không tùy tiện hành động mà đều dồn dập hướng ánh nhìn về phía Tiêu Trần.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Trần chậm rãi đi tới phía trước miếng ngọc thạch truyền công, hắn đưa tay nắm lấy miếng ngọc, vào lúc mọi người ở đây tưởng là Tiêu Trần chuẩn bị tiếp nhận cơ duyên này thì điều khiến cho người ta không thể ngờ tới là Tiêu Trần lại không chút do dự mà nằm chặt lấy miếng ngọc thạch, ngay lập tức hủy đi miếng ngọc thạch truyền công.
Hắn bóp nát hoàn toàn miếng ngọc thạch thành bột phấn, nhìn thấy Tiêu Trần hủy đi miếng ngọc thạch truyền công này, tất cả mọi người gồm cả Nam Cung Yến đều sững sờ, ngay lập tức vẻ mặt của Nam Cung Yến vô cùng nghi ngờ hỏi.
“Tiêu Trần sư huynh, ngươi làm gì vậy? Đây chắc chắn là cơ duyên của Thánh Lăng này đó, tại sao ngươi lại hủy nó đi?”
“Thứ công pháp tàn nhẫn như vậy Tiêu Trần ta sao lại có thể đi tu luyện được, các ngươi cũng không thể tu luyện theo, con đường võ đạo dù cho có trải đầy bụi gai, nhưng dù gặp phải chuyện gì, ta từ trước đến nay luôn thấy nếu đã sinh ra làm người thì phải tự có ranh giới cuối cùng của bản thân”
Đối với chất vấn của Nam Cung Yến, Tiêu Trần từ tốn trả lời, tựa như không hề có chút hối hận nào vì đã hủy miếng ngọc thạch truyền công này đi.
Nghe lời đáp của Tiêu Trần, Nam Cung Yến sao còn đoán không ra ghi chép bên trong miếng ngọc thạch truyền công vừa rồi, chỉ e là phương pháp luyện chế cốt binh kia.
Mà Tiêu Trần hiển nhiên cũng đã đoán được điều này, vì lẽ đó nên hắn hoàn toàn
Con đường trưởng thành của mỗi một cường giả đều là đi trên núi thây biển máu, Tiêu Trần cũng không phải là ngoại lệ, một đường đi lên, số người mà hắn giết chết cũng không phải là ít, nhưng Tiêu Trần chưa từng lạm sát kẻ vô tội, đây chính là ranh giới cuối cùng, cũng là kiêu ngạo trong lòng Tiêu Trần. Bản thân hắn xem thường những thứ công pháp tàn độc như phương pháp luyện chế cốt binh, vì lẽ đó nên cho dù nó có mạnh hơn đi chăng nữa thì Tiêu Trần cũng sẽ không tu luyện.