Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Không một chút do dự liền phá hỏng miếng ngọc thạch truyền công kia, nghe những lời Tiêu Trần nói, trong đôi mắt xinh đẹp của Nam Cung Yến thoáng qua một tia kỳ lạ. Dĩ nhiên nàng không nghĩ đến, đối diện với ngọc thạch truyền công nghi ngờ là phương pháp luyện chế binh cốt, vậy mà lại có người không một chút do dự liền chọn từ bỏ. Hơn nữa, từ biểu tình và lời nói của Tiêu Tần, Nam Cung Yến có thể khẳng định rằng Tiêu Trần thật sự không cần, cũng có thể nói là khinh thường phương pháp luyện chế cốt binh. Phương pháp luyện chế cốt binh vô cùng mạnh mẽ là sự thật không thể phủ nhận, nhưng Tiêu Trần lại không có một chút động lòng nào. Ngây ngốc một lát, sau đó Nam Cung Yến hơi hơi mỉm cười, nhỏ giọng thì thầm: "Thật đúng là một người kỳ lạ." “Tiêu Trần ca ca chính là như vậy, thoạt nhìn bình dị gần gũi, nhưng mà sự kiêu ngạo trong lòng đều lớn hơn rất nhiều so với bất kỳ ai. Một khi hắn đã chướng mắt món đồ nào, cho dù đó là bảo vật tốt nhất trong thiên hạ, hắn cũng không thèm liếc mắt một cái. Mặc dù Nam Cung Yến nói rất nhỏ, nhưng mà Cố Linh Dao bên cạnh lại nghe được, hơi hơi mỉm cười nói. Sự hiểu biết của Cố Linh Dao về Tiêu Trần dĩ nhiên không phải thứ mà Nam Cung Yến có thể so sánh được, cho nên đối với hành động như vậy của Tiêu Trần, Cố Linh Dao cũng không có chút nào ngoài ý muốn. Nghe Cổ Linh Dao nói những lời này, Nam Cung Yến cũng không nói thêm gì. Chỉ là trong lòng lại có một cái nhìn khác đối với Tiêu Trần, ít nhất cho đến bây giờ Cung Nam Yến chưa bao giờ gặp qua một người nào kiêu ngạo đến vậy. Kiêu ngạo không nhất định phải điện cuồng ngang ngược, ví dụ như Tiêu Trần, thường ngày Tiêu Trần cho người ta một cảm giác bình dị gần gũi. Nhưng những người quen biết với Tiêu Trần đều biết, trong lòng Tiêu Trần rất kiêu ngạo, tuyệt đối không thua kém bất kỳ ai, thậm chí còn tốt hơn nhiều. Không chú ý đến sự thay đổi của Nam Cung Yến, sau khi phá hủy xong ngọc thạch truyền công, Tiêu Trần cũng không giải thích cái gì với mọi người. Mặc dù đoán được mọi người ở đây, khẳng định cũng muốn có phương pháp luyện chế binh cốt, nhưng mà Tiêu Trần lại không cho phép. "Đi thôi. Nhàn nhạt nói với mọi người một câu, Tiêu Trần đi trước bước về phía ngọn núi lửa màu đen. Trải qua trận chiến vừa rồi, nói thật, Tiêu Trần không có quá nhiều hảo cảm đối với chủ nhân của Thánh Lăng này. Là người có thể tu luyện phương pháp luyện chế binh cốt, cho dù là Thánh giả, cũng không đáng để bản thân hắn tôn kính, huống chi không chừng trước kia người này đã luyện chế số lượng không ít binh cốt. Dẫn theo mọi người tiếp tục lên đường, trên dọc đường đi tiếp theo đây, đoàn người Tiêu Trần liên tiếp gặp phải năm lần bị binh cốt cản trở, tất nhiên cuối cùng đều bị mọi người đánh bại. Mỗi một lần bị cốt binh cản trở, sau khi hoàn thành trận chiến đều nhận được phần thưởng, ngoại trừ lần đầu tiên nhận được ngọc thạch truyền công, những phần thưởng tiếp theo hầu như đều là linh binh, đan dược và nhiều loại thiên tài địa bảo khác nhau. Đối với những thứ này, tất nhiên Tiêu Trần sẽ không phá hủy nữa, nhưng mà cũng không cần, có lẽ là vì muốn mọi người an tâm, Tiêu Trần đem tất cả những thứ này đưa cho đám người Nam Cung Yến. Cũng xem như không có món đồ nào tốt, năm lần nhận được phần thưởng, tốt nhất chính mà một Bính Thiên Linh Binh, nhưng cũng chỉ là một món đồ Thiên cấp trung phẩm mà thôi, hơn nữa nó lại là một thanh trường thương, Tiêu Trần giữ lại cũng vô dụng, hơn nữa Mặc Long Kiếm còn tốt hơn nhiều so với thanh trường thương này, cho nên Tiêu Trần không chút do dự liền tặng nó cho một đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông. Một đường đi thẳng về phía trước, bên trong Thánh Lăng cũng không có bình minh hay hoàng hôn, cho nên mọi người cũng không biết đã qua bao lâu, cuối cùng đoàn người cũng đã đến chân núi lửa màu đen. Khi đến gần ngọn núi lửa màu đen, mọi người mới nhận ra, ngọn núi này không có giới hạn, giống như một vách đá phủ đầy nham thạch đen dựng thẳng trước mặt, trái phải nhìn không thấy điểm cuối, thoạt nhìn thật sự rất đáng sợ. Đi đến bên dưới núi lửa màu đen, đám người Tiêu Trần tất nhiên đều đã chuẩn bị để leo núi, nhưng trước khi mọi người chuẩn bị hành động, mặt đất lại lần nữa rung chuyển, lần này lại không có cốt binh xuất hiện, mà là một võ đài thật lớn từ dưới mặt đất mọc lên, mà mọi người trực tiếp đang đứng ở trên võ đài đó. Cái võ đài này rất lớn, muốn chứa đến mấy trăm người đang chiến đấu kịch liệt cũng không thành vấn đề, cho nên đám Tiêu Trần gần mười người đứng ở trên đó, căn bản không cần phải chen chúc. Đột nhiên xuất hiện cái võ đài này, khiến cho bọn Tiêu Trần rất là ngạc nhiên, sau đó lập tức phản ứng lại, chỉ sợ đây cũng là một trong những thử thách đi, chẳng qua không biết nội dung của thử thách lần này là gì. Vẻ mặt của mọi người bình tĩnh đứng trên võ đài, rất nhanh sau đó, trên không trung xuất hiện một bóng người mang trường bào màu đen, là một người đàn ông trung niên sắc mặt trắng xanh và âm hãn. Chẳng qua thân hình của gã đàn ông rất là mờ ảo, như được hóa thành từ một sợi linh hồn còn sót lại. Ngay khi người đàn ông trung niên xuất hiện, Nam Cung Yến nhỏ giọng nói với Tiêu Trần: “Đó chính là một sợi Thánh hồn, xem ra người đàn ông trung niên này chính là chủ nhân của Thánh Lăng, Nghe thấy những lời mà Nam Cung Yến nói, ánh mắt Tiêu Trần nhìn về phía người đàn ông trung niên đứng trên không trung, thật sự không cảm nhận được chút sinh khí nào. Cho dù phải đối diện với cái nhìn chăm chú của đám người Tiêu Trần, mặt người đàn ông trung niên vẫn không cảm xúc nói. “Bản tọa tên là Bạch Cốt Thánh Giả, các ngươi có thể vào được Thánh Lăng của bản tọa, đều có cơ hội đạt được sự truyền thừa của bản tọa, nhưng mà bản tọa chỉ có thể truyền lại cho một người, nơi đây chính là thử thách cuối cùng, chỉ một người có thể vượt qua. Sau khi vượt qua được thử thách này, có thể tìm đến bản tọa để truyền thừa cơ duyên.” Người đàn ông trung niên chậm rãi nói, nghe những lời nói này, sắc mặt Cung Nam Yến đã trở nên cực kỳ khó coi, hay đúng hơn là sau khi xác định chắc chắn thân phận của người đàn ông trung niên, sắc mặt của nàng đã bắt đầu trở nên khó chịu. Nhìn thấy được biểu tình của Nam Cung Yến thay đổi, Tiêu Trần mở miệng hỏi: "Làm sao vậy, ngươi biết Bạch Cốt Thánh Giả này?" "Đã từng thấy qua trong sách cổ." Đối mặt với câu hỏi của Tiêu Tần, sắc mặt của Nam Cung Yến khó coi nói. Theo như lời Nam Cung Yến nói, Bạch Cốt Thánh Giả này chính là nhân vật mấy ngàn năm trước, không có người nào biết về xuất thân của Bạch Cốt Thánh Giả, chỉ biết lúc hắn xuất hiện trên trời, chỉ nhờ vào một tay phương pháp luyện chế cốt binh, đã nhấc lên một trận gió tanh mưa máu tại Thiên Hà lục địa. Theo sách cổ ghi lại, thủ đoạn của Bạch Cốt Thánh Giả tàn nhẫn, việc giết dân, diệt nước trong mắt hắn như việc ăn cơm uống nước đơn giản hằng ngày. Dưới thủ đoạn của Bạch Cốt Thánh Giả, khoảng thời gian đó của Thiên Hà lục địa có thể nói là máu chảy thành sông, ngoại trừ những Thánh giả tọa trấn bên ngoài Thánh Tông, không ít những quốc gia và tông môn lớn nhỏ còn lại đều bị Bạch Cốt Thánh Giả tàn sát. Đến cuối cùng, mấy vị Thánh giả của Thiên Hà lục địa không thể nhịn được sự ngang ngược của Bạch Cốt Thánh Giả, muốn cùng nhau hợp tác vây giết hắn, nhưng thật đáng tiếc, Bạch Cốt Thánh Giả này rất gian xảo, cuối cùng hắn vẫn có thể chạy thoát. Nhưng nói đến cũng thấy kỳ lạ, sau khi Bạch Cốt Thánh Giả bỏ trốn, chưa bao giờ xuất hiện trở lại. Cho đến cuối cùng, chuyện này cũng bị thế giới lãng quên. Nói hết những việc bản thân đọc được trong sách cổ về Bạch Cốt Thánh Giả Tiêu Trần, cuối cùng Nam Cung Yến mới nghi hoặc nói thêm. "Chẳng qua, trận chiến lúc đó Bạch Cốt Thánh Giả không có ngã xuống. Có lẽ sau đó đã có một Thánh giả khác ra tay giết chết hắn?"