Nơi đây lại là Thánh Lăng của Bạch Cốt Thánh Giả, điều này quả thực là khiến cho người ta không thể ngờ tới, không vì cái gì khác, hoàn toàn là bởi vì Bạch Cốt Thánh Giả nổi tiếng rất xấu xa.
Nam Cung Yến nghi ngờ trong lòng, mà lúc này trong lòng Tiêu Trần đã không còn hứng thú gì với Thánh Lăng này nữa, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Bạch Cốt Thánh Giả trên trời, cùng lúc đó Bạch Cốt Thánh Giả lại nói tiếp.
“Cửa ải cuối cùng này yêu cầu của thử thách cũng rất đơn giản, tất cả mọi người ở đây chỉ một người có thể sống sót, người còn sống liền có thể nhận được truyền thừa của bổn tọa, được rồi các ngươi có thể bắt đầu.
Bạch Cốt Thánh Giả vừa dứt lời, sắc mặt đám người Nam Cung Yến đột nhiên thay đổi, cùng lúc đó ánh mắt của mọi người không tự chủ được mà nhìn về phía Tiêu Trần.
Không ai nghĩ rằng, Bạch Cốt Thánh Giả lại có thể để lại thử thách như thế này, đây hoàn toàn chính là muốn để đám người tự giết lẫn nhau, hơn mười người chỉ một người có thể vượt qua, như vậy nếu như trong lòng nảy sinh ý nghĩ tham lam, tất nhiên sẽ tự giết hại lẫn nhau, phải biết rằng người thắng sẽ nhận được truyền thừa của Thánh giả để lại, cám dỗ như vậy trên đời này có mấy người có thể chống lại được?
Lúc này hơn mười tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông có chút động lòng, nhưng đồng thời cũng có chút sợ hãi, một mặt bọn họ rất muốn lấy được truyền thừa của Bạch Cốt Thánh Giả, mặc dù Bạch Cốt Thánh Giả bị người khác khinh bỉ, nhưng không thể nghi ngờ thực lực của hắn, có thể chạy trốn khỏi sự vây giết của mấy Thánh giả đã đủ để giải thích tất cả.
Thử nghĩ một chút, nếu có thể nhận được truyền thừa của Bạch Cốt Thánh Giả thì những đệ tử bình thường bọn họ, chẳng phải là trong khoảng thời gian ngắn có thể thành công đạt được vị trí đệ tử hạch tâm, hơn nữa nói không chừng sau cùng còn có thể đạt được đệ tử thân truyền.
Trong lòng dần dần nảy sinh ý nghĩ tham lam, nhưng đám người lại không có mê muội, lý trí nói cho bọn hắn biết hiện tại không phải là lúc để nghĩ tới những thứ này, bởi vì còn có Tiêu Trần ở đây, với thực lực của Tiêu Trần dù cho muốn giết tất cả bọn họ ở đây cũng không có gì khó, cho dù Cố Linh Dao và Nam Cung Yến có liên thủ lại chỉ sợ cũng không ngăn nổi Tiêu Trần.
Khi ý nghĩ tham lam nảy sinh đồng thời trong lòng lại sinh ra sợ hãi, phát giác được thay đổi của hơn mười tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông, hiển nhiên Tiêu Trần cũng có thể đoán được bọn họ đang suy nghĩ điều gì, chẳng qua lúc này trong lòng Tiêu Trần lại không có một chút hứng thú nào đối với truyền thừa của Bạch Cốt Thánh Giả, Tiêu Trần không muốn có truyền thừa như vậy.
Quay đầu nhìn về phía mọi người, sắc mặt Tiêu Trần bình tĩnh nói: “Cơ duyên truyền thừa lần này chúng ta từ bỏ, truyền thừa làm mất đi tính người như thế, muốn thì có lợi ích gì, chúng ta đi.”
Nhìn thấy không ít người nảy sinh ý nghĩ tham lam, cho nên Tiêu Trần chuẩn bị dẫn theo đám người rời đi, trực tiếp từ bỏ cơ duyên Thánh Lăng này, nghe vậy trong đó mấy tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông hơi thay đổi sắc mặt, trong mắt càng hiện lên một tia không cam lòng, thậm chí trực tiếp mở miệng nói với Tiêu Trần.
“Tiêu Trần sư huynh, nếu như chúng ta rời đi, cơ duyên nơi này không phải liền đưa cho tên Từ Thiên Trạch kia một cách uổng phí sao.”
Mặc dù không nói rõ, nhưng ý tứ của tên đệ tử này đã rất rõ ràng, hắn không muốn từ bỏ cơ duyên truyền thừa của Bạch Cốt Thánh Giả.
Nghe vậy trong mắt Tiêu Trần lóe lên một tia ớn lạnh, nhìn thẳng vào tên đệ tử này nói: “Thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn giết chúng ta, sau đó đi lấy truyền thừa của Bạch Cốt Thánh Giả như vậy sao? Vì truyền thừa, ngươi không tiếc tình nghĩa giữa các đồng môn, làm ra chuyện đồng môn tương tàn?”
“Tiêu Trần sư huynh ta... ý của ta không phải như vậy, nhưng... nhưng mà dù sao đây cũng là truyền thừa Thánh giả, nếu có thể lấy được...
Đối với câu hỏi của Tiêu Trần, hiển nhiên tên đệ tử này có chút hoảng hốt, ấp úng nói, nhưng cuối cùng vẫn tỏ ý không muốn từ bỏ truyền thừa Bạch Cốt Thánh Giả.
Nghe tên đệ tử nói vậy, Tiêu Trần quay đầu lại nhìn về phía mấy người khác, rất dễ nhận thấy sự cám dỗ của Bạch Cốt Thánh Giả tồn tại đối với bọn họ quả thực là khó mà diễn tả bằng lời.
Trong khi ý kiến của mọi người nảy sinh bất đồng, Bạch Cốt Thánh Giả trên trời cũng lộ ra một nụ cười lạnh, thanh âm khàn khàn nói.
“Tình nghĩa đồng môn? Ha ha, đây thật là chuyện buồn cười nhất mà bổn tọa từng nghe, nhãi con, nhìn tư chất thiên phú của ngươi không tệ, nhưng lại là người bảo thủ như thế, trên đời này, tình nghĩa chính là thứ không đáng giá nhất, chỉ có thực lực bản thân mới là vương đạo, bổn tỏa chỉ cho các ngươi một con đường sáng để đi, nhãi con này tự nhiên lại không biết tốt xấu, trong các ngươi thực lực của hắn là mạnh nhất, sao các ngươi không liên thủ bắt lấy hắn, sau đó phân thắng bại, xác định người chiến thắng cuối cùng?”
Tiêu Trần xác định bảy tỏ rõ không lấy Bạch Cốt Thánh Giả, mà lúc này Bạch Cốt Thánh Giả mở miệng mê hoặc mọi người nói.
Theo lời của Bạch Cốt Thánh Giả, mấy tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông nảy sinh ý nghĩ tham lam, ánh mắt lúc này cũng dần dần thay đổi, rất dễ nhận thấy, Bạch Cốt
Thánh Giả đã khơi dậy hoàn toàn ý nghĩ tham lam trong lòng bọn họ.
Có ai không muốn trở thành cường giả muôn người chú ý, có ai không muốn trở thành quân lâm thiên hạ lưu danh muôn đời, đối mặt với truyền thừa Thánh giả để lại, hiển nhiên mấy tên đệ tử này không thể khống chế nổi lòng tham.
Ánh mắt đều tập trung trên người Tiêu Trần, thấy thế trong mắt Tiêu Trần lóe lên một tia thất vọng nói: “Người sống trên đời, có việc nên làm có việc không nên làm, các ngươi muốn mạnh lên, ta có thể hiểu được, nhưng nếu các ngươi dùng cách này để giành được sức mạnh, thứ cho Tiêu mỗ khó mà có thể khai thông, cũng không có cách nào ngồi yên không để ý đến.
Nhìn ra được suy nghĩ trong lòng của mấy tên đệ tử, Tiêu Trần mở miệng khuyên nhủ một lần cuối cùng, nhưng rõ ràng lời nói này của Tiêu Trần cũng không có thay đổi được ý nghĩ của mấy người kia.
Trong mắt dần dần sinh ra một tia sát ý, truyền thừa Thánh giả trước mặt, mấy tên đệ tử Thiên phong Thánh Tông đã hoàn toàn điên cuồng, cũng không biết là ai hô một tiếng, lập tức năm tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông lao về phía Tiêu trần.
“Mọi người cùng nhau xông lên, trước tiên giết được Tiêu trần, sau đó chúng ta quyết định truyền thừa của Thánh giả thuộc về ai.”
Theo một tiếng gào thét này, lúc này năm tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông xông về hướng Tiêu Trần, đối với chuyện này, Tiêu Trần chỉ khẽ thở dài một hơi nói: “Lòng tham không chỉ làm cho các ngươi mất đi lương tri, mà ngay cả năng lực phán đoán cũng không còn sao?”
Năm tên đệ tử bình thường của Thiên Phong Thánh Tông bao vây tấn công, đối với chuyện này, Tiêu Trần hoàn toàn không quan tâm, giống như Tiêu Trần nói, dưới sự thúc giục của ý nghĩ tham lam, ngay cả năng lực phán đoán cơ bản nhất của năm người này đều đã mất đi, chỉ với năm người bọn họ liền dám bao vây tấn công mình, đây không phải bị hóa điên thì là gì?
Đối mặt với sự cứng rắn của Mạn Thiên, năm người này căn bản không có cách nào tránh né, chẳng qua chỉ là trong khoảnh khắc, năm người đầu một nơi thân một nẻo, thân thể trực tiếp bị vô số mũi kiếm xé nát.