Hàn Vô Phong
Nguồn: tamlinh247.biz
Không nương tay một chút nào, càng không một chút thương hại nào, thậm chí cũng không cho năm tên đệ tử này cơ hội nào để cầu xin tha thứ, chỉ cần một kiếm Tiêu Trần đã giết toàn bộ bọn họ. Mắt thấy Tiêu Trần trực tiếp chém giết năm tên đệ tử này, sắc mặt của mấy tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông còn lại kia đều thay đổi, sợ Tiêu Trần sẽ ra tay với bọn họ, chỉ có điều trước họ một bước, Tiêu Trần nhìn về phía mấy người nói. “Ta đã nói, đại trượng phu trên đời này có việc nên làm có việc không nên làm, nếu dùng cách này để đạt được sức mạnh, Tiêu Trần ta tình nguyện không cần, các ngươi cũng thu lại ý nghĩ tham lam trong lòng.” Tiêu Trần không động thủ với mấy tên đệ tử này, mặc dù trong lòng họ cũng rất muốn truyền thừa Bạch Cốt Thánh Giả, nhưng bọn họ vẫn nhịn được, như vậy Tiêu Trần cũng chỉ cảnh cáo bọn họ một câu, tiện thu kiếm vào vỏ. Nhìn thấy Tiêu Trần lại quyết đoán lựa chọn giết người như vậy, vẻ kỳ lạ trong đôi mắt xinh đẹp của Nam Cung Yến ở bên cạnh càng sâu hơn, mà cũng tại thời điểm Tiêu Trần bên này giết năm tên đệ tử Thiên Phong Thánh Tông, một bên khác ở Hắc Sắc Hỏa Sơn cũng chính là vị trí của Từ Thiên Trạch và hơn mười tên đệ tử Thiên Nhạc Thánh Tông. Lúc này bọn hắn cũng gặp phải tình huống giống như Tiêu Trần, một sợi thánh hồn của Bạch Cốt Thánh Giả đứng lơ lửng trên không, chỉ có điều đối với tình huống giống nhau, Từ Thiên Trạch lại lựa chọn khác so với Tiêu Trần. Trong lúc đó đệ tử Thiên Nhạc Thánh Tông, lúc này chỉ còn lại hai tên đệ tử hạch tâm còn sống, về phần những người khác đã biến thành từng cỗ thi thể. Hai tên đệ tử hạch tâm kia không ngừng lui về phía sau, mà sắc mặt Từ Thiên Trạch thì lại bình tĩnh từng bước ép sát, vừa lui hai người vừa hoảng sợ mở miệng cầu xin tha thứ. “Từ sư huynh, chúng ta... Chúng ta chưa hề nghĩ tới chuyện cướp truyền thừa với ngươi, ngươi thả chúng ta đi, thả chúng ta đi.” Ngay sau khí Bạch Cốt Thánh Giả đưa ra điều kiện thử thách của cửa ải lần này, Từ Thiên Trạch gần như không chút do dự liền giết người tàn bạo, bất ngờ không kịp đề phòng, hắn liền giết hơn mười tên đệ tử Thiên Nhạc Thánh Tông đã đi theo hắn suốt chặng đường, chỉ còn lại hai tên đệ tử hạch tâm này có thực lực không tệ mới trốn khỏi một kiếp. Chỉ có điều, chuyện này đương nhiên cũng chỉ là tạm thời, Từ Thiên Trạch không ngừng tiến về phía bọn hắn, đối mặt với sự cầu xin tha thứ của hai người, sắc mặt Từ Thiên Trạch bình tĩnh, nói. “Tha cho các ngươi? Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ tin tưởng lời này của các ngươi, vừa rồi nếu không phải ta ra tay trước chiếm lợi thế chỉ sợ lúc này đã bị các ngươi bao vây tấn công rồi, đối diện với truyền thừa của Thánh giả chẳng lẽ các ngươi chưa từng nghĩ tới việc giết ta sao?” Lời nói của Từ Thiên Trạch tự tin như vậy, giống như là đương nhiên, rõ ràng là hắn vì muốn lấy truyền thừa Thánh giả mà giết người, nhưng từ trong miệng hắn nói ra, giống như biến thành chính hắn mới là người bị hại. Tạm thời bất kể lời này của Từ Thiên Trạch là thật hay giả, cho dù hắn thật sự cảm thấy như vậy, cũng chỉ có thể nói Từ Thiên Trạch đang dùng chính bản thân mình để đánh giá người khác. Có câu nói này rất hay, người dùng ánh mắt gì để nhìn thế giới này, thì thế giới này chính là như vậy. Chẳng hạn như ngươi vốn là một tên tiểu nhân thay đổi thất thất thường, như vậy ở trong mắt của ngươi, những người khác trên thế giới này cũng đều là những kẻ tiểu nhân thay đổi thất thường. Từ Thiên Trạch chính là người như vậy, đối mặt với truyền thừa Thánh giả tình nghĩa đồng môn trong mắt hắn chỉ là thứ vô dụng, như vậy trong mắt hắn đương nhiên những người khác cũng sẽ vì truyền thừa Thánh giả mà xuống tay với hắn. Lời nói vừa dứt, không cho hai người này tiếp tục có cơ hội, Từ Thiên Trạch nương thân tiến lên, rất nhanh đã giết chết hai người. Hơn mười tên đệ tử Thiên Nhạc Thánh Tông cùng đi theo Từ Thiên Trạch vào Thánh Lăng, chỉ sợ đến chết cũng không nghĩ rằng, bọn họ thế mà lại chết trong tay Từ thiên Trạch. Cũng cùng lúc Từ Thiên Trạch bên này đã thành công giết chết đệ tử khác của Thiên Nhạc Thánh Tông. Tiêu Trần bên này, sau khi đánh chết năm tên đệ tử kia, quay người nhìn thẳng lên Bạch Cốt Thánh Giả trên trời, sắc mặt lạnh nhạt nói: “Tiêu Trần ta không xứng với truyền thừa của ngươi, ngươi tìm người khác đi.” Nói xong, Tiêu Trần quay người chuẩn bị mang đám người rời đi, chỉ có điều trước một bước Bạch Cốt Thánh Giả lạnh giọng cười to nói. “Ha ha, hay cho câu không xứng với, có điều người cho rằng truyền thừa của bổn tọa ngươi muốn là muốn, không muốn là không muốn sao? Nếu như các ngươi đã bằng lòng làm theo yêu cầu của bổn tọa, vậy thì các ngươi đều chết ở tại đây cho bổn tọa đi.” Hiển nhiên Tiêu Trần đã chọc giận Bạch Cốt Thánh Giả, vừa dứt lời, trên người Bạch Cốt Thánh Giả tràn ngập một luồng hắc khí. Bên trong hắc khí, không ngừng truyền ra khí tức có mùi máu tanh và âm u lạnh lẽo, mặc dù chỉ là một mảnh thần hồn, nhưng sức mạnh của sợ thánh hồn Bạch Cốt Thánh Giả này vẫn như cũ không thể khinh thường được. Tiêu Trần không lấy truyền thừa của mình, khiến cho Bạch Cốt Thánh Giả sinh sát ý ra trong lòng, cảm thấy được trên người Bạch Cốt Thánh Giả tỏa ra sát ý dày đặc, Tiêu Trần xoay người đứng cầm kiếm. Trải qua thời gian, một sợ thánh hồn Bạch Cốt Thánh Giả này chắc chỉ tương đương với cường giả Đạo Hóa Cảnh, so với Thánh giả mà nói thì kém xa vạn dặm, chỉ có điều vẫn đem lại cho Tiêu Trần áp lực rất lớn. “Bổn tọa cho ngươi thêm một cơ hội nữa, làm theo lời của bổn tọa nói, như vậy ngươi không chỉ lấy được truyền thừa của bổn tọa, mà còn có thể sống, như thế nào?” Ánh mắt nhìn về phía Tiêu Trần đang đứng cầm kiếm, trong mắt Bạch Cốt Thánh Giả không tự chủ được mà hiện lên một tia tán thưởng. Tiêu Trần xem thường hắn, mà Từ Thiên Trạch bên kia lại hết sức phối hợp với mình, nhưng mà giữa Tiêu Trần và Từ Thiên Trạch, hiển nhiên Bạch Cốt Thánh Giả càng xem trọng Tiêu Trần hơn, càng thấy Tiêu Trần là người thích hợp nhất cho truyền thừa của mình. Thật sự cho rằng như vậy, cho nên một mặt khác, cho dù Từ Thiên Trạch đã đánh chết đám người Thiên Nhạc Thánh Tông, nhưng Bạch Cốt Thánh Giả vẫn không cho hắn truyền thừa, mục đích là đang chờ Tiêu Trần. Nhưng mà, sau khí đối mặt với uy hiếp của Bạch Cốt Thánh Giả, Tiêu Trần cơ hồ không chút do dự nói: “Ta nói, ta không xứng với truyền thừa của ngươi.” Không chút do dự liền lựa chọn cự tuyệt, đồng thời trong khi nói câu này Tiêu Trần cũng đang thầm nghĩ cách đối phó. Bây giờ chỉ đối mặt với một sợ thánh hồn Thánh giả, nhưng mà vẫn khó mà ngăn cản như cũ, nhưng cho dù như vậy, Tiêu Trần cũng không thể nào thỏa hiệp, bởi vì không có cách nào thỏa hiệp, chẳng lẽ muốn để cho mình tự tay giết Cố Linh Dao? Chuyện này tuyệt đối không thể. Thấy Tiêu Trần một lần nữa cự tuyệt mình không chút do dự, sát ý trong mắt Bạch Cốt Thánh Giả đã dày đặc tới cực hạn, lập tức lạnh giọng nói: “Nếu đã như thế, vậy ngươi hãy chết đi.” Nói xong, hắc khí trên người Bạch Cốt Thánh Giả đột nhiên bộc phát, đồng thời đánh một chưởng hướng về phía Tiêu Trần, công kích còn chưa tới, nhưng Tiêu Trần đã cảm thấy một luồng áp lực rất lớn. Cho dù đây chỉ là một sợ thánh hồn, nhưng Tiêu Trần vẫn không thể nào ứng phó được, mắt thấy Bạch Cốt Thánh Giả không chút do dự liền hạ thủ với Tiêu Trần, hai nữ nhân Nam Cung Yến và Cố Linh Dao ở một bên cũng không chút do dự, đến bên cạnh Tiêu Trần, chuẩn bị giúp Tiêu Trần ngăn cản một đòn này của Bạch Cốt Thánh Giả. “Hừ, hạng giun dế cũng vọng tưởng có thể tranh nhau phát sáng với hạo nguyệt, muốn chết, hôm nay bổn tọa sẽ thành toàn cho các ngươi.” “Tại sao hạng giun dế lại không thể tranh nhau phát sáng với hạo nguyệt? Chỉ cần không thất bại, hạng giun dế cuối cùng cũng sẽ có một ngày trở thành hạo nguyệt.”