Chương 217: Tấu đối

Hải Phong Nhi
Nguồn: truyenfull.vision
Lục Thất điềm đạm mỉm cười, nói: - Lục Châu - người mà cùng nàng tới kinh thành đó, khi ở trấn Mã Sơn đã từng hầu hạ ta, lúc đó Lục Châu cũng từng cầu xin ta cưới nàng ấy, tiếc là lúc đó ta lại không thể đồng ý, nhưng bây giờ ta đã đến kinh thành, đã cứu được nàng ấy, hơn nữa còn cưới nàng ấy làm thiếp nữa. - Lục Châu? Lục Châu đã trở thành người của đại nhân rồi? Sương Nhi ngơ ngác hỏi lại. Lục Thất mỉm cười gật đầu đáp lại: - Đáng tiếc là nàng lại không biết tung tích của vị cô nương được tặng cho Châu Vũ . Sương Nhi ngẩn ra, khẽ nói: - Nô tỳ thực sự không biết. Lục Thất gật đầu tỏ ý tin tưởng, lại nghe nàng nói tiếp: - Nếu như đại nhân muốn biết thì cũng không phải chuyện khó khăn gì, chỉ cần đến phủ của Hàn đại nhân, dùng một ít ngân lượng là có thể biết được ngay mà. Lục Thất gật đầu trả lời: - Ta hiểu rồi, chỉ cần ta biết được tung tích của nàng ấy thì ta cũng có thể cứu được người. - Không phải là người đã cứu được Lục Châu rồi hay sao? Sương Nhi vẫn chưa hiểu được ý của hắn. - Lục Châu là do người khác giúp ta mua về, ta làm gì mà có nhiều tiền như vậy, sau này rồi nàng cũng sẽ hiểu thôi. Mặc dù Lục Thất nói vậy nhưng trong lòng thì đã có kế hoạch rồi. Sau đó, Lục Thất bảo phu xe đánh xe đi về hướng lầu trà Di Tâm, đồng thời sắp xếp ổn thỏa cho Sương Nhi thì hắn mới quay về xưởng thêu nghỉ ngơi. Hôm sau, trời vẫn chưa sáng, Lục Thất đã vội vàng đến quán rượu Túy Vân gặp Quý ngũ thúc như đã hẹn, hai người ngồi uống rượu, bàn chuyện ở tầng một. Lục Thất lần này giao cho Quý ngũ thúc một nhiệm vụ mới đó là tìm hiểu tin tức của năm cô gái được Binh bộ Viên Ngoại Lang Hàn đại nhân mang tới kinh thành. Khi mặt trời lên cao, thì cũng là lúc đám quan binh cấp dưới của Lục Thất có mặt đông đủ. Tất cả bọn họ quần áo, vũ khí chỉnh tề ngồi đợi ở trong quán rượu, vừa uống trà vừa nói chuyện, không khí rất vui vẻ. Khoảng độ hai canh giờ sau, vẫn chưa thấy bóng dáng của Mạnh Thạch đại nhân, đám người này bắt đầu nôn nóng, đứng ngồi không yên. Lục Thất cũng như vậy, nhưng hắn vẫn cố tỏ ra bĩnh tĩnh, sắc mặt không chút lo lắng, ngồi đó đợi tiếp. Đúng lúc Lục Thất muốn bắt đầu tiệc rượu thì bên ngoài quán chợt có tiếng ai đó vọng vào: - Tiễu phỉ quân binh mã sứ Lục lữ soái có ở trong không? Lục Thất nghe thấy có người gọi lớn tên mình thì có chút sững sờ, hắn vội vàng đứng dậy, nhanh chóng bước ra khỏi quán, đám thuộc hạ của hắn cũng đứng dậy đi theo. Đứng đợi ở bên ngoài quán rượu là 6 vị tướng quân đang cưỡi trên lưng ngựa. Lục Thất vừa nhìn lướt qua 6 người này thì nhận ngay ra người ở trên cùng, đó chính là Chu Phong – trung quân giáo úy của Chu Chính Phong, hắn vội vàng chạy ra bái kiến y. - Thuộc hạ bái kiến trung quân đại nhân. Lục Thất chắp tay, cúi lưng hành lễ: