Đường Hoàng im lặng, rồi thuận tay lấy một cuốn sổ mở ra xem, một lúc sau Người lạnh lùng lên tiếng:
- Thật không ngờ Lục Thiên Phong lại về phe của Thái tử.
- Bẩm Bệ hạ, Lục Thiên Phong chỉ là tình cờ gặp được Thái tử, không ngờ lại được Thái tử ban thưởng cho Thiên Ngưu Ngự Đao. Thần còn nghe nói, khi hắn nhận được thanh đao này, hắn còn không biết rằng bản thân mình đã trở thành một Thiên Ngưu Vệ.
Hạ đại nhân đáp lại.
Đường Hoàng gật gật đầu, hỏi:
- Đại Ban, khanh có cho rằng, Lục Thiên Phong có liên quan đến vụ án này không?
- Nô tài cho rằng, hắn không hề liên quan đến vụ án này, nhưng chúng ta cũng nên lan truyền rằng hắn có liên quan đến chuyện này.
Đường Hoàng gật gù tán thành:
- Thế lực của Thế gia quả là rất lớn mạnh, chuyện gì cũng có thể nhúng tay vào được, ngay cả đến Thiên Ngưu Vệ cũng có rất nhiều tai mắt của chúng.
- Vâng, trong Thiên Ngưu Vệ quả thực là đã có rất nhiều người được Thế gia sắp xếp vào hoặc là bị mua chuộc, nhưng nô tài có thể đảm bảo rằng, Thiên Ngưu Túc Vệ tuyệt đối trung thành với Bệ Hạ.
Đường Hoàng gật đầu, nhìn cửa sổ, rồi đột nhiên nói:
- Đại Ban, khanh nghĩ sao khi Trẫm cử Lục Thiên Phong đến Tha Châu giữ chức Tư mã?
Hạ đại nhân suy nghĩ một chút, điềm đạm đáp lại:
- Nô tài cảm thấy không được thích hợp cho lắm. Bệ Hạ người làm như vậy chẳng khác gì tạo điều kiện cho Vi Hạo và Lục Thiên Phong trở thành một hội, hơn nữa, nô tài còn cảm thấy Vi Hạo rất coi trong Lục Thiên Phong.
- Đúng vậy, Vi Hạo quả thực là rất coi trong hắn, Ung Vương Trưởng sử cũng coi trọng hắn, bây giờ đến Thái tử cũng coi trọng hắn, người như hắn, làm sao Trẫm có thể không trọng dụng cơ chứ?
- Bẩm Bệ hạ, sở dĩ Lục Thiên Phong được nhiều người coi trọng như vậy là bởi vì : thứ nhất, hắn quả thực là một người rất có tài- đây cũng chính là nguyên nhân quan trong nhất; thứ hai, hắn làm việc rất nghiêm túc, rất có quy tắc, khiếm người khác cảm thấy hắn không phải là kiểu người dễ thay lòng dổi dạ.
- Vậy à? Xem ra khanh cũng có ấn tượng rất tốt vè hắn.
Đường Hoàng thản nhiên nhận xét.
- Bẩm Bệ hạ, nô tài chỉ là có gì nói đấy. Ví dụ như chuyện Thúc Văn của binh bộ, đối với Lục Thiên Phong mà nói, hắn rõ ràng có thể lái tội cho Châu tướng quân nhưng hắn vẫn tuân thủ phép tắc hành sự, còn cả chuyện hắn từng được diện kiến Người, hắn cũng không để lộ ra bên ngoài, ngay cả Thái tử cũng không hề hay biết.
Đường Hoàng nghe xong liền trầm tư một lúc, thả cuốn sổ trên tay xuống và nói:
- Trẫm đang suy nghĩ về việc trọng dụng Lục Thiên Phong, tốt nhất là vẫn nên đợi hắn tiêu diệt xong đám phiến loạn kia rồi mới bàn tiếp.
Hạ đại nhân nghe xong liềm cảm thất do dự, mãi sau ngài ấy mới dám lên tiếng:
- Bệ hạ, thần không nên nhiều lời như vậy.
Đường Hoàng quay sang nhìn một cái rồi nói:
- Khanh cứ nói đi!
- Bệ hạ, Lục thiên Phong hiện giờ đã được Thái tử phong là Điện Ti Đô Ngu Hầu, hộ tống Mạnh Thạch đến Ninh Quốc Quân. Nô tài cảm thấy, nếu như sau này Bệ hạ có ý định trọng dụng hắn vậy thì ngay từ bây giờ Người hãy âm thầm ban thưởng cho hắn, như vậy, một khi Lục Thiên Phong nhận được ân huệ của Người tự khắc lòng trung thành của hắn với Thái tử sẽ giảm đi. Còn nếu như, sau này Bệ hạ không muốn trọng dụng hắn, nô tài cho rằng Người nên sớm hạ lệnh trừ khử hắn thì tốt hơn.
Đường Hoàng như thoáng chút suy nghĩ, sau một hồi lâu mới lên tiếng:
- Khanh thay trẫm ban thưởng cho hắn, đợi sau khi hắn rời kinh thì sai người giết luôn hắn và Mạnh Thạch.
- Vâng, nô tài tuân lệnh!
Hạ đại nhân nhận lệnh không chút do dự.
Đường Hoàng bĩnh tĩnh, nghĩ ngợi cái gì đó rồi đột nhiên hỏi:
- Vinh thị lang về tới đâu rồi?
- Có người báo cáo lại, Vinh thị lang đã đi qua Tuyên Châu rồi, chậm nhất là 5-6 ngày nữa là về tới kinh thành.