Chương 20

- Chắc dì cũng biết rồi nên không cần phải hỏi lại đâu nhỉ . - “ Cô . . . Cô . . Diệp Lộ bị ngữ khí đanh thép hơn hẳn thường ngày của Huỳnh Hứa Giai làm cho nhất thời không biết mở miệng thế nào . - Chị ăn nói với mẹ kiểu gì vậy , bây giờ cậy có Lệ Phó Thành chống lưng nên không coi ai ra gì nữa đúng không . - Không phải người không coi ai ra gì mới là em hay sao . - “ Các người còn không mau giữ nó lại “ . Huỳnh Trương Văn ra hiệu cho những người làm . Rất nhanh sau đó Huỳnh Hứa Giai đã bị bọn họ dồn ép , cả người đều bị nắm chặt . - “ Ba lại muốn làm gì nữa đây , tại sao lại luôn dùng bạo lực với con “ . - Bởi vì mày là thứ đen đủi , có người mẹ ngoại tình . Bây giờ lại nói gì với hắn khiến công ty của tao phá sản . Cô nước mắt chảy dài , bật cười thành tiếng . Nỗi thất vọng đã tràn ngập tâm trí : - Ba nghĩ con là ai , có thể nói khiến anh ấy tin sao . Anh ấy đến một câu nói quan tâm cũng chẳng dành cho con , các người cứ thích dồn con vào đến tận cùng đến vậy . “ Phập “ Huỳnh Hứa Giai bị ngay chiếc gậy đánh golf đánh vào bên má phải liền quỳ gập xuống sàn , vết thương ngay lập tức đỏ ửng rồi dần rõ nét và in nốt hẳn . Máu từ trong mồm cũng tuôn trào , cả hàm răng cứ như sẽ bị rụng hết vậy , lỏng lẻo đau đớn vô cùng . Miệng bây giờ cũng không thể ngậm được lại . Noãn Noãn đứng cạnh cũng bị doạ sợ , không nhịn nổi giật mình . Đầu óc cô choáng váng khiến tầm mắt bị đảo lộn liên tục nhưng cô vẫn nhìn chăm chăm vào ông ta . - Con hận ba cũng hận dì ta , tại sao con làm nhiều điều như vậy vẫn không được công nhận . Còn mẹ con dì ta chỉ cần nũng nịu một cái có thể có hết mọi thứ trong tay . Huỳnh Hứa Giai điên dại vùng vẫy thoát khỏi đám người đó , chạy đến nhặt một mảnh thuỷ tinh đi đến chỗ ông ta . Huỳnh Trương Văn lúc nãy còn hùng hổ , bây giờ nhìn thấy cô như vậy liền sợ hãi lùi lại . Tay cũng giơ gậy đánh golf lên phòng bị . - Mày . . . Mày định làm gì . Mái tóc ban đầu còn được cô cột cao bây giờ đã xoã hết xuống , máu thấm ướt rồi dính hẳn lên mặt trông thảm thương vô cùng . - Ba sợ sao ? Con là con gái của ba mà , có lí nào lại giết ba được . Mấy năm qua ba đánh con , con vẫn luôn nhẫn nhịn đấy thôi . - “ Chị ta bị điên rồi “ . Noãn Noãn bất giác bị cảnh kinh hoàng trước mắt thốt lên . Huỳnh Hứa Giai nghe vậy chỉ thầm cười , mấy lời này cô đã nghe quá quen . - Không phải ba vẫn luôn muốn con chết đi sao , vậy bây giờ làm theo ý nguyện ba vậy . Cô nói xong cũng đưa mảnh thuỷ tinh lên cứa một đường dài và sâu vào cổ tay , máu từ cổ tay cô chảy xuống nền nhà tí tách thành từng giọt một . Tiếng xe cảnh sát bên ngoài vang lên inh ỏi , từng người một chạy vào phong toả căn nhà . Đầu óc Huỳnh Hứa Giai tuy vang lên những tiếng ong ong nhưng vẫn nghe được lời của bọn họ nói : - Ông Huỳnh Trương Văn , ông đã bị bắt vì tội tham ô hối lộ . Đằng sau mấy người cảnh sát , Lệ Phó Thành cũng từ từ đi vào . Dáng người oai nghiêm lạnh lùng đầy khí chất , anh chỉ lướt qua căn nhà một lượt rồi dừng lại hẳn lên người Huỳnh Hứa Giai . Đây là lần đầu tiên cô thấy anh nhìn mình lâu như vậy , nhìn vào đôi mắt ấy cũng chẳng biết Lệ Phó Thành đang suy nghĩ điều gì . Chỉ thấy anh cứ đứng im . Cô vô lực nằm xuống vũng máu , cánh tay chảy ra chất lỏng đỏ thẫm không ngừng buông lỏng.....Giọt nước mắt cuối cùng của cô trào ra khoé mắt rơi xuống , hoà vào máu của cổ tay vẫn chảy .... - Hoá ra vở kịch mà anh muốn nhắc đến là đây sao . Lệ Phó Thành đến bên cô , ngồi xổm khẽ vuốt một bên má đỏ ửng sưng tấy : - Sao , cô thấy thú vị lắm đúng không . Tôi phải cất công lắm mới tạo ra vở kịch hoàn hảo thế này đấy . Nhưng cô muốn chết sao , không dễ dàng như vậy đâu . Ánh mắt của cô lúc này đã khép chặt , gương mặt xinh đẹp không chút khí sắc . Lệ Phó Thành chỉ đảo mắt nhìn cô một chút , không hiểu vì sao lại không muốn rời đi . Trái tim chỉ nhói lên một hồi . Cuối cùng anh vẫn là đứng dậy , quay sang nói với trợ lí Giang : - Cậu mau đưa cô ta đến bệnh , bằng bất cứ mọi giá nào cũng phải cứu sống . Nếu không hậu quả bệnh viện đó sẽ phải gánh chịu . Anh sau đó lại quay sang nói với anh sát : - Mấy anh cũng mau đưa hai mẹ con nhà bọn họ đi đi , chắc chắn bọn họ cũng không thoát khỏi liên quan . Trong khi mọi người rời khỏi đây hết Lệ Phó Thành vẫn đứng im , đôi mắt đăm chiêu nhìn vũng máu trống trải không còn có người nằm . - Huỳnh Trương Văn , ông cũng độc ác quá đi . . . . . . . . . . . . . . . . . . Huỳnh Hứa Giai sau khi được đưa đến bệnh viện đến tối hôm sau mới tỉnh dậy , thần sắc vẫn còn nhợt nhạt . Căn phòng thuộc hạng vip tối om , chỉ có ánh sáng phản chiếu từ bên ngoài chiếu vào cửa kính . Cô lần theo từng đồ vật , mò mẫm đi mà không hề phát hiện ra đôi mắt màu hổ phách hoà cùng màn đêm đang hướng thẳng nhìn mình . Hiện tại cô chỉ cảm thấy đôi môi khô khốc nên muốn đứng dậy men theo mép tường bật điện lên để tìm cốc nước .