Chương 4

Cô không xem nữa , cánh tay đang nắm chặt cũng buông thõng xuống , sau lưng bắt đầu buông toàn là lời nói khinh bỉ nhạo báng . Huỳnh Hứa Giai quay đầu nhìn tài xế đang nóng vội , không biết dũng khí từ đâu khiến cô thốt lên : - Tôi nhận tội . Không phải bọn họ nói cô độc ác sao , vậy thì cứ để cô trở thành kẻ độc ác như vậy đi . Huỳnh Hứa Giai như mệt mỏi tất cả , đến cả người nhà đều không tin tưởng vậy thì còn ai có thể tin cô được cơ chứ . Từ cứu người lại thành hại người , đổi trắng thành đen . Chỉ với mấy chứng cứ đấy có thể kết tội một người , không thèm điều tra rõ . Đúng là không thấy vô lí hay sao . Huỳnh Hứa Giai đi đến bên chiếc bàn , cầm lấy chiếc bút máy kí tên mình vào tờ giấy nhận tội . Tài xế đó cũng được thả ra , anh ta đi lướt qua cô miệng nói hai từ “ cảm ơn “ rồi rời đi . Có lẽ đây là sự lựa chọn tốt nhất của cô rồi , tuy mang danh là có tội nhưng ít ra không còn bị Huỳnh Trương Văn đánh đập nữa . Huỳnh Hứa Giai ôm vết thương hôm trước bị ông ta quật roi bước ra ngoài ngồi lên chiếc xe cảnh sát . Không biết cô suy nghĩ gì , khuôn mặt nhìn qua khung cửa kính rồi cụp mắt xuống . Tuổi hai mươi của cô cứ như vậy mà bất dĩ trở thành kẻ sát nhân , nếu đã bị người khác hãm hại dù có phải mình làm hay không thì cũng sẽ có kết quả như vậy thôi . - “ Anh cảnh sát , dừng lại một chút được không . Tôi muốn gặp một người “ . Đến một ngã ba đường , Huỳnh Hứa Giai nhớ tới điều gì đó . Hai vị cảnh sát ngồi đó nhìn nhau , cô biết bọn họ đang lo sợ điều gì vội vã nói : - Hai anh yên tâm , tôi nhất định sẽ không bỏ trốn hay gây hại gì cho ai đâu . Nhận được cái gật đầu từ bọn họ , Huỳnh Hứa Giai mới bước xuống một quán lề đường bên đó rồi ngồi xuống . Cô ngồi đó từ 8 giờ sáng đến 9 giờ 30 sáng , đợi cho bà lão đẩy xe hàng hoá chậm chậm bước đến rồi nở nụ cười tươi nhìn bà : - Hôm nay lại gặp bà rồi , tình cờ thật đấy . Bà bán cho cháu chiếc khăn tay này đi . Bà ấy không nói gì , vẫn là vẻ mặt ít nói như mọi khi . - Bà à , có thể đây là lần cuối cháu sẽ mua đồ giúp bà rồi . - Cô bé , cháu gặp chuyện gì sao . Huỳnh Hứa Giai lắc đầu . - Không ạ . Là do cháu phải đi xa một chút thôi , có thể là mất mấy năm . Lời nói của cô lúc này có hơi chần chừ , vẻ mặt không còn gượng gạo như lúc trước nữa . Hối lỗi mà nhìn bà lão ấy : - Xin lỗi bà , hôm nay cháu không giúp bà đẩy xe hàng được rồi . Bà ấy mỉm cười , ánh mắt hiền hậu nhìn cô : - Không sao , dù gì cháu cũng giúp ta rất nhiều . Chiếc khăn này coi như là tặng cho cháu . Huỳnh Hứa Giai không nói gì nữa , chỉ im lặng rời đi . Bước lên ngồi xuống chiếc xe cảnh sát đỗ một góc khuất . - “ Cô tới đây chỉ để mua một chiếc khăn “ Huỳnh Hứa Giai bị câu nói này làm cho giật mình , quay sang đã thấy Lệ Phó Thành ngồi bên cạnh mình từ lúc nào . - Sao . . . Sao anh lại ở đây . Cả người Lệ Phó Thành toát lên khí thế nghiêm nghị đến lạ thường , đôi môi mỏng bạc phun ra từng câu lạnh nhạt : - Tôi muốn tận mắt chứng kiến kẻ thù đã hại mẹ tôi phải vào tù không được sao . Nghe câu nói này , Huỳnh Hứa Giai cúi gằm mặt xuống . Móng tay cũng cắm sâu vào da thịt rồi rỉ máu . “ Có phải cô ngu ngốc lắm không , không đâu lại nhận tội danh này . Nhưng ánh mắt của tài xế đó lại nhìn cô rất thành khẩn , anh ta chắc hẳn phải có điều gì rất khó nói “ . Chiếc xe di chuyển chậm lại rồi dừng hẳn , đằng trước là những bức tường được xây kín . Trước khi bị cảnh sát đưa đi , Huỳnh Hứa Giai cố lấy hết dũng khí hỏi anh : - Lệ Phó Thành , có phải anh quên rồi không . Anh nhíu mày nhìn cô : - Quên gì ? Cô nghe câu hỏi như vậy nở nụ cười ngậm ngùi . - Anh quên đi cũng tốt . “ Quên đi thời gian năm ấy anh từng dạy cô học bài , quên đi lời hứa nhất định phải đỗ cùng một trường đại học . Nhưng lời hứa ấy không thể thành sự thật vậy thì nhớ lại để làm gì “ . Huỳnh Hứa Giai nói xong cũng bị cảnh sát kéo đi , bước qua hàng rào chắn rồi đến từng lối đi nhỏ đến dãy nhà kín bưng không một lối thoát sau đó dừng trước phòng giam nhỏ , Huỳnh Hứa Giai bị bọn họ ném vào trong . * * * Vậy là Huỳnh Hứa Giai đã ở trong tù được 6 tháng . Trong vài tháng này cuộc sống của cô trôi qua thật ảm đạm , không bị những tội phạm khác bắt nạt thì bị phạt đủ điều . Tai cô vẫn dỏng nghe cảnh sát gọi tên từng người có người nhà đến thăm , tuy Huỳnh Hứa Giai không mấy hy vọng gì trong đó sẽ có tên của mình nhưng cô vẫn hồi hộp nghe từng câu một . Trái ngược với sự mong đợi , sự thật luôn đến thật phũ phàng , bọn họ muốn cô biến mất còn không được nữa là . Đến thăm là chuyện quá xa vời rồi . - “ Tất cả các phạm nhân , mau ra dùng cơm “ . Giọng nói của vị cảnh sát trẻ vang lên khoảng tầm 25 tuổi . Cô lững thững bước từng bước đi , một vài người tỏ vẻ ghét bỏ đẩy người Huỳnh Hứa Giai khiến cô suýt ngã .